Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Lê đến đây, cô thiếu niên đang tỉnh táo:
“Cánh tay của cháu chắc là trật khớp, để dì xem nào."
Chương 239 Cháu chắc là định dàn cảnh chứ?
Trong thời gian tiếp thụ giáo d.ụ.c tinh của gia tộc, khi tuổi còn nhỏ, cô học kỹ năng băng bó vết thương đơn giản và một chút thuật Kỳ Hoàng, để trong trường hợp đặc biệt thương mà bên cạnh ai thì thể tự xử lý.
Tránh việc đợi cứu viện vì một chút vết thương ngoài da dẫn đến nhiễm trùng, sốt cao dứt, sốt đến mức thành kẻ ngốc, hoặc trực tiếp mất mạng.
“Là trật khớp, cháu ráng nhịn một chút, dì giúp cháu nối ."
Khương Lê xong, đợi thiếu niên chuẩn sẵn sàng, chỉ một tiếng “khục" nhẹ, cánh tay của thiếu niên nối .
“Vết thương của cháu tuy nông, cũng còn chảy m-áu nữa, nhưng việc sát trùng băng bó một chút vẫn là cần thiết."
Đã cứu thì hãy tất cả những gì thể .
Khương Lê tự nhủ như , đồng thời hành động nhanh nhẹn.
“Xong ."
Búng tay một cái, Khương Lê cất băng gạc các thứ túi.
Vô tình, cô thấy quần áo thiếu niên hôn mê cắt đến mức hình thù gì nữa, khỏi giật giật khóe miệng, một nữa gọi Đôn Đôn, đưa cho cô một chiếc áo khoác phù hợp cho thiếu niên mặc.
Đôn Đôn hai lời, tuân lệnh hành sự.
“Quần áo của bạn cháu đừng mặc nữa, chiếc ."
Khương Lê đưa chiếc áo tay về phía thiếu niên đang tỉnh táo.
, đợi thiếu niên đưa tay nhận, cô thở dài một :
“Thôi bỏ , cánh tay của cháu mới nối , tạm thời thể dùng lực , để dì giúp ."
Lần cuối cùng cũng xong xuôi, Khương Lê cảm thấy cô đúng thực là một Lôi Phong sống.
khi cô xách túi du lịch định rời , phát hiện gấu áo kéo .
Từ từ, Khương Lê đầu , trong mắt nhuộm vẻ nghi hoặc:
“..."
Thiếu niên cũng gì, chỉ bạn đang hôn mê của .
“Cháu cõng đến bệnh viện chứ!"
Lông mày Khương Lê nhíu , thấy thiếu niên vẫn gì, cô hỏi:
“Cháu chắc là định dàn cảnh vòi tiền đấy chứ?
Dì cho cháu , dì là hảo tâm cứu hai đứa, cháu mà dàn cảnh thì chính là lấy oán báo ơn đấy."
Thiếu niên lắc đầu.
Cậu định dàn cảnh, chỉ là tiền, một chân từng thương hơn nửa tháng , hiện tại vẫn dùng sức .
Nhìn thấy thiếu niên cụp mắt chân trái của chính , Khương Lê dường như hiểu điều gì đó, cô :
“Xắn ống quần lên để dì xem nào."
Thiếu niên diện mạo non nớt, lớn lên trắng trẻo thanh tú, tuy nhiên, g-ầy như một cây tăm .
Còn thiếu niên đang rơi hôn mê cũng g-ầy nhom như thế, nhưng nước da ngăm đen, tướng mạo cũng khá .
“Chỗ bắp chân của cháu từng khâu , tình hình , chắc là thương cách đây lâu."
Khương Lê thiếu niên từ từ kéo ống quần trái lên, đó tiến quan sát một lát, phát hiện bắp chân của thiếu niên một vết sẹo khâu dài gần mười centimet, hình dạng giống con rết.
Dựa tình hình hồi phục của vết thương, Khương Lê đại khái đoán là thương từ bao giờ.
Thiếu niên gật đầu.
“Vậy bây giờ tính đây?"
Khương Lê đau đầu, cái việc cô , xem chừng việc đến cùng là xong , nhưng thiếu niên hôn mê chắc cũng cao 1m78 chứ, dù g-ầy giơ xương, nhưng với cái hình nhỏ bé của cô, cõng lên chắc vẫn vất vả nhỉ?
Đôn Đôn:
“Chị gái nhỏ, hai đáng thương quá, chị cứ cứu đến cùng , ạ?"
Khương Lê:
“Cái hình của chắc là cõng nổi ?"
Đôn Đôn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-153.html.]
“Chị gái nhỏ chị quên ?
Chị dùng qua thu-ốc tăng lực mà!"
Khương Lê:
“Thế thì ?
từ nhỏ yếu ớt, dù thu-ốc tăng lực hỗ trợ, thể cõng nổi thằng nhóc đó, nhưng đó chắc chắn sẽ bò đất thở hồng hộc như ch.ó con mất."
Đôn Đôn:
“Chắc đến mức nghiêm trọng thế ạ?!"
Khương Lê:
“..."
Có đến mức nghiêm trọng như , hiện tại cô , nhưng bảo cô cõng một thằng nhóc thối...
Haiz!
Số khổ quá!
“Chị... chị ơi, cầu xin chị đấy!"
Chương 240 Chờ đợi
Thiếu niên vành mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn, định quỳ xuống mặt Khương Lê.
“Đừng!
Cháu tuyệt đối đừng thế!"
Khương Lê đưa tay ngăn :
“Hôm nay coi như dì xui xẻo, gặp hai đứa, tuy nhiên, dì xong việc của dì mới thể đưa hai đứa đến bệnh viện , nếu cháu đồng ý thì chúng cứ thế mà , nếu , e là cháu chỉ thể nghĩ cách khác thôi."
Nhìn thiếu niên, Khương Lê cảm thấy cô như đang một con thỏ trắng nhỏ vô hại .
“Cháu lời chị ạ."
Thiếu niên ý kiến gì.
Khương Lê ngửa mặt trời một góc 45 độ:
“Thật là u sầu quá !”
Một tiếng “chị ơi" là cô thỏa hiệp , việc cũng quá thiếu nguyên tắc !
“Cháu tên là gì?"
Khương Lê cuối cùng vẫn chấp nhận phận, cô đưa hai chiếc túi du lịch tay cánh tay thương của thiếu niên, tuy nhiên, cô nhanh ch.óng lấy túi từ tay thiếu niên:
“Đợi , cánh tay trật khớp của cháu tuy dì nối nhưng vẫn cần treo tay một thời gian."
Vừa , Khương Lê lấy băng gạc một nữa, giúp thiếu niên treo cánh tay thương trật khớp qua tay cô nối lên ng-ực, để bảo vệ khớp vai.
“Khoảng ba đến bốn tuần là , việc là để bảo vệ khớp vai của cháu, cháu đừng mà coi gì."
Khương Lê dặn dò.
Thiếu niên gật đầu.
“Bây giờ chúng thể rời khỏi đây ."
Kéo khóa , đưa hai chiếc túi du lịch một nữa bàn tay lành lặn của thiếu niên, tiếp đó, Khương Lê xổm xuống, đỡ lấy thiếu niên vẫn đang hôn mê bất tỉnh , khi cõng chắc chắn, cô giả vờ vẻ vất vả về phía con đường cạnh bìa rừng:
“Đi sát , tiếp nửa dặm nữa, dì giải quyết xong việc của là sẽ tìm cách đưa hai đứa đến bệnh viện."
Thiếu niên:
“Cảm ơn chị ạ."
Khương Lê:
“Tại gọi dì là chị?
Biết dì còn nhỏ tuổi hơn cháu đấy!"
Thiếu niên:
“Mười sáu ạ."
“Cháu mười sáu tuổi?"
Khương Lê kinh ngạc.