Minh Hàm:
“Em thấy suy nghĩ của cha là đúng."
Không gì quan trọng hơn sự an nguy của mẫu đại nhân nhà .
Minh Vi lên tiếng, cô lời hai Minh Hàm sai, rằng quyết định ban đầu của cha Lạc Yến Thanh chắc chắn là chính xác.
Bởi vì trong gia đình họ, tuyệt đối là trụ cột, nếu luận về địa vị thì chắc chắn ở vị trí một.
Nếu thật sự mệnh hệ gì, gia đình họ chắc chắn sẽ trở nên tan nát.
Không chỉ cha chịu nổi đả kích, mà những đứa con như họ cũng !
Minh Duệ lúc bước về phía cửa phòng, cảm thấy cần chuyện với mẫu đại nhân.
“Anh cả một lời rời ?"
Thang Viên lộ vẻ thắc mắc.
“Không rõ nữa."
Quả Quả lắc đầu.
Minh Hàm, Minh Vi và Đoàn T.ử thì nghĩ điều gì đó, tuy nhiên, ba giải đáp cho Thang Viên và Quả Quả.
Đồng thời, họ cũng , cả Minh Duệ chắc chắn là đang một việc vô ích.
Khương Lê vốn đang trong thư phòng sách, thấy tiếng bước chân ngoài cửa, khỏi rời mắt khỏi trang sách, liền thấy cửa thư phòng đẩy , ngay đó thấy con trai cả bước .
“Nghiêm túc thế , là chuyện quan trọng với ?"
Khóe môi gợi lên một nụ nhàn nhạt, ánh mắt Khương Lê tràn đầy vẻ dịu dàng.
Cô hiệu cho Minh Duệ xuống, tiếp đó :
“Mẹ sẽ lắng thật kỹ."
“Con hết ạ!"
Minh Duệ mở miệng một câu như .
Nghe , trong đôi mắt trong trẻo dịu dàng của Khương Lê lập tức lộ vẻ hiểu:
“Con cái gì ?"
“Mẹ đang m.a.n.g t.h.a.i em trai hoặc em gái nhỏ."
Tầm mắt rơi xuống phần bụng vẫn còn phẳng lì của Khương Lê, Minh Duệ mang vẻ mặt nghiêm túc:
“Hệ rủi ro đối với sản phụ lớn tuổi là quá lớn, con tán thành việc đem an nguy của mạo hiểm."
“Hóa là chuyện !"
Cô còn tưởng là chuyện gì to tát lắm cơ, đến mức biểu cảm của con trai cả nghiêm trọng như , Khương Lê buồn lắc đầu, cô dịu dàng :
“Mẹ đương nhiên sản phụ lớn tuổi sinh em bé sẽ nguy hiểm, nhưng c-ơ th-ể hiểu rõ hơn ai hết, khỏe mạnh, việc sinh thêm em trai em gái cho các con bất kỳ vấn đề gì cả."
“Mẹ..."
Minh Duệ :
“Con mạo hiểm!
Hơn nữa nhà con cái cũng ít, tính cả em Ân thì con bốn đứa em trai và hai đứa em gái , cần thiết thêm một đứa nữa."
“Đây là một sinh mạng nhỏ đấy."
Liếc bụng một cái, cả Khương Lê tỏa hào quang mẫu t.ử dịu dàng hiền từ, giọng cô nhẹ nhàng:
“Bé con quyền đến với thế gian , bất kể là cha con, là các con chị, đều thể bóp nghẹt bé con .
Mẹ con lo cho , nhưng em bé trong bụng cũng giống như các con thôi, đều là con của , yêu bé con, mong chờ bé con chào đời."
Sau khi trở thành vợ chồng với Lạc Yến Thanh, đối với việc con riêng , cô luôn giữ quan điểm thì sinh, cũng cưỡng cầu.
Nói một cách đơn giản là thuận theo tự nhiên.
Hiện giờ cô thể m.a.n.g t.h.a.i nữa, thì chẳng là bé con trong bụng duyên với cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1494.html.]
“Mẹ thực sự quyết định sinh bé chứ ạ?"
Minh Duệ thái độ của Khương Lê, nhưng vẫn cố gắng cuối.
“Ừ."
Khương Lê mỉm gật đầu:
“Bé con chắc chắn sẽ là một đứa bé ngoan, con cứ chờ xem nhé!"
“Con sẽ tròn trách nhiệm của một cả!"
Đôi mắt nheo , Minh Duệ một nữa bụng Khương Lê, thầm nghĩ:
“Nếu là một thằng nhóc nghịch ngợm thì đừng trách cả tay dạy dỗ!”
“Nhóm Đoàn T.ử còn với các con một chuyện nữa ?"
Ánh mắt Khương Lê đảo một vòng, mỉm hỏi Minh Duệ.
“Vâng."
Minh Duệ phủ nhận, nhưng đợi Khương Lê kịp mở lời, trực tiếp chặn họng cô:
“ con thể ."
Khương Lê hề nản lòng, nụ mặt cô càng thêm dịu dàng:
“Duệ Duệ, con là con trai ngoan của , chắc chắn sẽ với chứ?"
Đã ngoài hai mươi tuổi mà còn mẫu đại nhân gọi bằng tên mật, Minh Duệ cảm thấy ngượng ngùng.
Thực ít với mẫu đại nhân rằng thể đừng gọi là “Duệ Duệ" nữa , kết quả mẫu đại nhân đồng ý nhanh, nhưng cứ hễ thấy là gọi cái tên đó.
Nghĩ đến đây, má Minh Duệ đỏ lên, hắng giọng, tự nhiên :
“Mẹ, con còn là trẻ con nữa , ... là cứ gọi thẳng tên 'Minh Duệ' , ạ?"
Khương Lê ngẩn một lát, gật đầu:
“Được."
ngay đó, cô chằm chằm con trai cả :
“Duệ Duệ, con cứ cho chuyện mà nhóm Đoàn T.ử kể cho con .
Trước đó ông ngoại con nhắc tới, là cha con dành cho một sự bất ngờ, nhưng hỏi tiếp thì ông ngoại ngậm miệng gì, chuyện tò mò ch-ết !
Con là đứa trẻ ngoan, yêu con nhất, con hãy thỏa mãn sự hiếu kỳ của , ?"
Không !
Minh Duệ nhịn :
“Mẹ sẽ sớm thôi ạ."...
Chỉ còn hai ngày nữa là đến lúc Lạc Yến Thanh dành sự bất ngờ cho Khương Lê.
Thấy gia đình ba Khương, gia đình tư Khương đều tề tựu tại Bắc Thành, vả ánh mắt của những cô tuy là ý , nhưng Khương Lê luôn cảm thấy là lạ.
Hỏi gì cũng , Khương Lê tự nhủ:
“Thôi mặc kệ !”
Ai ngờ hôm nay thấy cả nhà chồng hờ cũng tụ tập tại Bắc Thành, điều chắc chắn khiến Khương Lê càng thấy kỳ lạ hơn.
Vả hai ngày Lạc Yến Thanh về nhà, là nghỉ nửa tháng.
Khương Lê chỉ đối với chuyện :
“Thật là đột ngột!”
Nhà cũ họ Giang.
“Lê Lê lát nữa sẽ qua đây, bộ váy cưới con đặt may ở nước ngoài về ?"
“Cha, gần đây cha hỏi tám , con cũng trả lời cha tám , váy cưới nhận , cùng với giày cũng về cả ạ!"