Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1491
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:53:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thực , cũng ý nghĩ như .”
Cuộc hôn nhân là do nhà họ Dương ép buộc, đứa trẻ là do nhà họ Dương tính toán, nhưng ngờ, nhà họ Dương một nữa dùng thủ đoạn hèn hạ với .
Suy nghĩ xoay chuyển đến đây, hận ý trong mắt Quý Đông Minh gần như trào .
Bao nhiêu năm qua suy nghĩ kỹ, nhà họ Dương tám phần là nhắm trúng gia thế của , vì mới tính kế khắp nơi, dùng đứa trẻ để trói buộc trong tình trạng giấy đăng ký kết hôn.
Và khi Dương Hồng Ni đứa con thứ hai, để thể tham gia đăng ký dự thi đại học thuận lợi, nhịn nhục sự ghê tởm mà tỏ vẻ tươi với nhà họ Dương...
Như nguyện thi xong, như nguyện nhận giấy thông báo nhập học, khoảnh khắc đó, lập một kế hoạch chi tiết, thầm thề trốn khỏi thôn Dương Gia - nơi mà vô cùng căm ghét .
Ra tay với phụ nữ là nên, cũng là hành vi sai trái, rõ điều đó, nhưng bóng đen mà cả gia đình Dương Hồng Ni mang cho khiến trở thành hai bộ dạng khác mặt và lưng .
Hừ!
Dương Hồng Ni lén lút rời trong đêm nhưng ngăn cản , gọi nhà của dậy.
Hiện giờ bà vì nuôi hai đứa con mà qua đời sớm, cứ nghĩ như ... là thể nhận sự tha thứ của ?
Mơ mộng hão huyền!
Trong mắt Quý Đông Minh phủ đầy băng giá!
“Người sống mà một bãi nước tiểu cho nghẹn ch-ết ?!"
Sắc mặt cha Quý lạnh lùng.
Không đáp lời cha Quý, Quý Đông Minh hỏi:
“Bao nhiêu năm trôi qua như , con vẫn luôn hỏi cha, hồi đó con xuống nông thôn, cha và rõ ràng tối đa một hai năm là sẽ điều con trở Bắc Thành, tại khi con đến đó, cha chỉ gửi đồ cho con hàng tháng mà bao giờ nhắc đến việc cho con về?"
“Không cơ hội thích hợp, cha và thể phạm sai lầm, nên định bụng đợi khi cơ hội mới cho con , tránh để con ở bên đó ôm hy vọng càng lớn thì cuối cùng thất vọng càng nhiều."
Cha Quý lướt qua Quý Đông Minh :
“Chuyện bây giờ cha hiểu rõ , nhưng bao nhiêu năm trôi qua, thứ đều trở thành quá khứ.
Cho dù con ưa gia đình đó đến mức nào... thì trẻ con dù cũng vô tội, vả hiện giờ ngoài con , ngoài gia đình chúng , còn nào khác sẵn lòng nuôi dưỡng chúng..."
“Con sẽ nhận chúng !"
Thái độ của Quý Đông Minh kiên quyết.
“Con nhận, là cha và cúi đầu mà trong khu tập thể của chúng ?
Hay là ngay cả công việc của con, con cũng mất luôn?"
Cha Quý nghiêm mặt:
“Nói một câu khó , nhà họ Dương thể thành sự cũng là do bản con đủ ngu ngốc, đừng đẩy hết lầm lên đầu gia đình đó."
Nghe , Quý Đông Minh mím c.h.ặ.t môi, nửa ngày lời nào.
“Hai đứa trẻ đó nuôi thêm vài năm nữa là thể lập gia đình, đợi khi chúng gia đình riêng của , con quản tùy con, hiện tại, con bắt buộc chấp nhận chúng!"
Cha Quý với giọng cho phép thương lượng:
“Nếu con cân nhắc đến cảm nhận của vợ con, thì cứ để hai chị em chúng ở chỗ cha và đây, coi như là sự bù đắp của cha vì kịp thời điều con trở Bắc Thành trong thời gian con xuống nông thôn ."
Quý Đông Minh vẫn im lặng.
Cha Quý sâu đứa con trai út , thầm thở dài một tiếng bước khỏi thư phòng....
Gần tối.
Khu tập thể cán bộ giáo viên Đại học Thủy Mẫu.
Quý Dung Dung theo Quý Đông Minh trở về nhà.
“Cha ơi, hai kẻ nhà quê đó thật sự là chị gái và trai của con ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1491.html.]
Vừa bước phòng khách, Quý Dung Dung cố ý , bỗng nhiên hỏi Quý Đông Minh một câu thật to.
“Đang yên đang lành con nhắc đến họ gì?"
Quý Đông Minh lập tức lạnh mặt:
“Nhớ kỹ, đừng nhắc đến hai chị em họ mặt cha!"
“ mà... nhưng mà ông nội họ cũng là con của cha giống như con , con tin lắm, nên từ chỗ cha xem họ ."
Quý Dung Dung cảm giác gì với chị em Quý Tình, dù chênh lệch tuổi tác cũng lớn, hơn nữa cũng từng chung sống, tự nhiên thể đến tình cảm gì.
Lúc sở dĩ xác nhận với Quý Đông Minh, thực chất là để cho Vương Phán thấy.
Cốt để cho bà kế Vương Phán trong lòng thấy khó chịu.
“Chị gái trai?
Quý Đông Minh, lời Quý Dung Dung ý gì?"
Vì kết cấu nhà cửa thời đại cách âm, Vương Phán thấy cuộc đối thoại giữa hai cha con Quý Đông Minh trong phòng khách.
Cô mở cửa phòng ngủ chính, lạnh lùng về phía Quý Đông Minh.
“Cha ơi, dì Vương thấy lời chúng kìa!"
Quý Dung Dung ngẩng đầu lên, trong đôi mắt Quý Đông Minh tràn đầy vẻ ngây thơ vô tội.
“Về phòng con ."
Quý Đông Minh nhàn nhạt một câu, khi Quý Dung Dung rời khỏi phòng khách, dời tầm mắt sang Vương Phán:
“Thời gian xuống nông thôn từng hai đứa con, chúng mới qua đời cách đây lâu, hôm nay chúng đến Bắc Thành tìm , sẽ sống ở chỗ cha ."
Dù nhận chị em Quý Tình, nhưng mặt Vương Phán, Quý Đông Minh thèm che giấu chuyện của chị em Quý Tình.
Vương Phán lặng lẽ Quý Đông Minh một lát, đó đóng cửa phòng ngủ .
Không lời nào, mặt cũng thấy gì khác lạ.
Quý Đông Minh phản ứng của cô cho nhất thời chút hiểu đầu cua tai nheo gì.
Mà , quan tâm thì tự nhiên sẽ tức giận.
Nói cách khác, là Vương Phán tình cảm với , vả chỉ tình cảm mà thậm chí còn thấy , thì quan tâm đến việc ngoài đứa con gái Quý Dung Dung còn đứa con nào khác .
Đứng tại chỗ, khi Quý Đông Minh hiểu thái độ của Vương Phán, sắc mặt lập tức trở nên mấy .
Đẩy cửa phòng ngủ , với khuôn mặt âm trầm bước tới cạnh giường, hỏi:
“Cô thật sự để tâm?"
“Không hiểu đang gì."
Giọng điệu của Vương Phán cảm xúc.
“ thêm hai đứa con, cô gì ?"
Quý Đông Minh lạnh lùng trực tiếp toạc .
Nghe , Vương Phán mặt cảm xúc:
“ nên gì đây, là gì?"
Thấy Quý Đông Minh chỉ chằm chằm , nửa ngày lời nào, Vương Phán lên tiếng:
“Anh rõ ràng , cần thiết hỏi thêm, cần thiết trăn trở ?"
“Cô đúng là thấu đáo thật."