Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1489
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:53:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong nhà lúc chỉ cô .”
Quý Đông Minh nhân lúc hôm nay là cuối tuần, từ sáng sớm đưa con gái Dung Dung về nhà cha .
Bởi vì tối qua Quý gọi điện cho Quý Đông Minh, là hôm nay ở nhà hầm một con gà, bồi bổ c-ơ th-ể cho Quý Đông Minh thật .
Lúc khỏi cửa sáng sớm, Quý Đông Minh chỉ để cho Vương Phán một câu:
“ đưa Dung Dung về chỗ cha ."
Một câu đơn giản như , nghĩ đến việc đưa Vương Phán cùng.
Khu tập thể hóa dầu Bắc Thành.
Nhà họ Quý.
Bầu khí trong phòng khách lúc lạnh lẽo và nặng nề.
Bỗng nhiên, Quý Đông Minh hai mắt đỏ ngầu, đối diện với thiếu nữ và một bé tám chín tuổi đang giữa phòng khách với vẻ mặt rõ ràng là lúng túng bất an, như phát điên gào lên:
“Cút!
quen các , các cút hết ngoài cho !"
Thiếu nữ tên là Quý Tình, năm nay mười sáu tuổi, nhưng vẻ ngoài chỉ như cô bé mười hai mười ba tuổi, dáng đen g-ầy, mặc một chiếc áo sơ mi hoa nhí miếng vá và một chiếc quần xanh giặt đến bạc màu, cùng một đôi giày vải đen mòn đến mức hình thù gì.
Cậu bé thiếu nữ nắm tay tên là Quý Bắc, năm nay mười hai tuổi, nhưng chiều cao chỉ tương đương với một đứa trẻ tám chín tuổi.
Đây là một cặp chị em, dáng vẻ của hai đ-ập mắt chính là suy dinh dưỡng.
Mà trong phòng khách lúc tổng cộng bảy .
Trong đó cha Quý, Quý Đông Minh, cùng chị em Quý Tình và hai phụ nữ đưa họ khu tập thể, đến nhà họ Quý.
Trùng hợp là, hai phụ nữ đều quen Quý, là cư dân trong khu tập thể, và một trong đó chính là Trịnh Thục Phân, bình thường quan hệ khá thiết với Quý.
Thấy Quý Đông Minh hung ác trừng mắt chị em Quý Tình, bộ dạng như hận thể xé nát hai đứa nhỏ đáng thương, Trịnh Thục Phân nhịn nhíu mày:
“Đông Minh, cháu như là đúng !
Hai đứa trẻ thể từ quê lặn lội xa xôi tìm đến Bắc Thành để nương tựa cha là cháu, cháu thể đuổi chúng ngoài?
Trước khi cửa nhà cháu dì hỏi , hai đứa trẻ là do cháu trong thời gian xuống nông thôn..."
“Im miệng!"
Quý Đông Minh gào lên với Trịnh Thục Phân:
“Dì đưa chúng từ đến thì đưa về đó , quen chúng, dì đưa chúng ngay lập tức cho !"
“Ông Quý, hai vợ chồng ông thể mặc kệ Đông Minh nhà ông mà lo cho hai đứa trẻ , nếu , đừng trách và chị Lý tìm lãnh đạo phản ánh vấn đề của gia đình ông đấy."
Trịnh Thục Phân dời tầm mắt sang cha Quý, phụ nữ “chị Lý" mà bà nhắc đến là đang cạnh , tên là Lý Hồng Mai.
Mà còn là một kẻ đưa chuyện, nếu cha Quý thật sự mặc kệ Quý Đông Minh đuổi chị em Quý Tình khỏi cửa, đến ngày mai, cả khu tập thể sẽ chuyện Quý Đông Minh từng kết hôn trong thời gian xuống nông thôn, và vứt bỏ vợ con khi đỗ đại học.
Nếu thật sự như , danh tiếng của nhà họ Quý coi như mất sạch!
“Đứa trẻ là của nhà họ Quý chúng , chúng đương nhiên sẽ nhận, nếu hai bà việc thì cứ bận , chuyện của hai đứa trẻ sẽ xử lý ."
Cha Quý những lời với Trịnh Thục Phân và Lý Hồng Mai.
Tuy nhiên, hai Trịnh Thục Phân vẫn yên tại chỗ nhúc nhích, Trịnh Thục Phân :
“Cô bé tên Quý Tình ảnh chụp chung của Đông Minh nhà ông với nó, hơn nữa còn chứng nhận do bí thư trong thôn ký và đóng dấu công, chứng minh hai đứa trẻ thật sự là của Đông Minh nhà ông đấy.
Các thể ngơ lương tâm mà nhận chúng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1489.html.]
Hơn nữa, hiện tại của hai đứa trẻ mất cách đây một tháng, ông bà ngoại cũng lượt qua đời từ tám năm , hai cho chị em chúng tiếp tục học nữa.
Lại còn định bán con bé Quý Tình tận núi sâu cho một gã độc già hơn bốn mươi tuổi vợ.
Là trong thôn thấy hai đứa trẻ đáng thương, tìm cán bộ thôn giúp mở giấy chứng nhận, để hai đứa trẻ đến Bắc Thành nương tựa cha chúng.
Nếu các mặc kệ quan tâm, chị em chúng chắc chắn sẽ còn đường sống."
Lý Hồng Mai khi Trịnh Thục Phân dứt lời thì :
“Cô bé Quý Tình đó chỉ ảnh chụp chung của Đông Minh nhà ông với nó và giấy chứng nhận của thôn, mà còn cả địa chỉ đơn vị của chúng cùng tên tuổi của Đông Minh nhà ông nữa, nếu , còn lo lắng cho hai đứa trẻ, chúng lặn lội đường xa đến Bắc Thành mà bọn buôn bắt đúng là phúc đức lớn!"
“Cút!
Tất cả các cút hết ngoài cho !"
Quý Đông Minh gào lên một nữa.
“Cha!
Cha thật sự con và em trai ?
Năm đó cha lén lút rời khỏi thôn lúc ngủ say, thực con đấy, nhưng ngăn cản cha.
Sau trong thôn cha bỏ rơi bọn con để về thành phố, họ mắng con là đứa trẻ hoang cha, con cha vứt bỏ .
Lúc đó con đang m.a.n.g t.h.a.i em trai.
Mẹ... cứ nghĩ cha sẽ thật sự bỏ mặc bọn con, kiên trì sinh em trai .
bọn con đợi cha bao nhiêu năm, cha vẫn về nhà.
Ông ngoại và bà ngoại bảo con tái giá, chịu, là đợi cha.
Kết quả là mợ ép buộc, đành dẫn con và em trai dọn ngoài ở.
Biết cha thích sách, con dù cực khổ mệt nhọc đến cũng đều gửi con và em trai đến trường học, như đợi khi cha về sẽ thấy vui...
Mẹ con ốm cũng nỡ bỏ tiền khám, mục đích là để tiết kiệm tiền cho chị em con học.
rốt cuộc vẫn đợi cha về nhà, khi nhắm mắt, mới lấy mảnh giấy nhỏ ghi thông tin cá nhân đơn giản của cha đưa cho con.
Bảo con dẫn em trai đến Bắc Thành tìm cha, bảo con với cha một câu xin .
Cha ơi, nếu cha thực sự con và em trai, con... con sẽ dẫn em trai ngay bây giờ."
Thiếu nữ lệ đầy mặt, nắm c.h.ặ.t t.a.y em trai, cúi thật sâu Quý Đông Minh:
“Xin cha, đây là con với cha."
Tiếp đó, cô bé cúi thật sâu nữa:
“Cái cúi đầu là cảm ơn cha để sinh con và em trai."
Cuối cùng, thiếu nữ và em trai cô bé cúi đầu thật sâu cha Quý.
Tuy nhiên, cô bé thêm gì nữa, liền dẫn em trai ngoài cửa phòng khách.
Trịnh Thục Phân và Lý Hồng Mai vì lời của thiếu nữ mà cả hai đều xót xa đến đỏ hoe mắt.
“Cháu ơi, hai đứa thì thể ?"
Trịnh Thục Phân chặn chị em Quý Tình , bà với cha Quý:
“Ông Quý, ông mắt chẳng lẽ , hai đứa trẻ trông giống Đông Minh nhà ông đến nhường nào ?
Đặc biệt là đứa bé trai , cứ như từ một khuôn đúc với Đông Minh nhà ông , đến mức mà ông vẫn nhận chị em chúng ?"