Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Lê:

 

“Không suy nghĩ gì đặc biệt, chỉ là dùng sự thật để chuyện, chứng minh Vi Vi nhà hề khoác lác."

 

Bà Tề “phì" thành tiếng:

 

“Màn thao tác của con chỉ trấn tĩnh đám nhóc đó mà còn trấn tĩnh cả các giáo viên ở nhà trẻ đúng ?"

 

“Chẳng đến mức ai trấn tĩnh cả, mục đích của con đơn giản, chính là chứng minh lời Vi Vi nhà là sự thật."

 

Thần sắc Khương Lê thản nhiên, giúp bà Tề bưng cơm thức ăn lên bàn:

 

“Mẹ nuôi, chắc nhỉ?

 

Ba đứa Duệ Duệ ở nhà trẻ lòng các bạn đấy!"

 

Bà Tề:

 

“Ba em đều bạn học giúp đ-ánh nh-au, lòng các bạn thể ?!"

 

Mỉm lắc đầu, bà Tề :

 

“Con đừng quá nuông chiều tụi nó."

 

Khương Lê:

 

“Làm gì chuyện đó."

 

Cô sẽ nuông chiều trẻ con, nếu cân nhắc ba nhóc tì tuổi còn nhỏ, thì những việc nhỏ như tự giặt quần áo của và các việc lặt vặt khác cần động tay chân trong cuộc sống cô đưa “kế hoạch dạy dỗ" !

 

“Thật sự ?"

 

Bà Tề nhướn mày:

 

“Ở cái viện của chúng , thấy nào dụng tâm với con cái như con đối với tụi Duệ Duệ ."

 

Khương Lê:

 

“Dụng tâm với con cái, đây là điều bắt buộc đối với bất kỳ nào.

 

con dụng tâm thì dụng tâm, tuyệt đối sẽ nuông chiều tụi nó, con , dạy tụi nó thành kế thừa chủ nghĩa xã hội 'Năm giảng bốn mỹ ba yêu'."

 

Bà Tề hiểu:

 

“Năm giảng bốn mỹ ba yêu?"

 

Khương Lê:

 

“..."

 

Hỏng bét, cái miệng của cô lỡ lời , “Năm giảng bốn mỹ ba yêu" mất ?

 

Bị bà Tề chằm chằm, Khương Lê lấp l-iếm qua chuyện, cảm thấy nên bậy.

 

Chỉ thấy cô chớp chớp đôi mắt hồ ly, giả bộ suy nghĩ một lát mới :

 

“Ý của con là, dạy tụi Duệ Duệ thành những đứa trẻ ngoan giảng văn minh, giảng lễ phép, giảng vệ sinh, giảng trật tự, giảng đạo đức và tâm hồn mỹ, ngôn ngữ mỹ, hành vi mỹ, môi trường mỹ, cùng với yêu tổ quốc, yêu chủ nghĩa xã hội, yêu đảng của chúng ...

 

, còn để tụi nó yêu học tập, yêu lao động, như mới mỹ!"

 

Bà Tề :

 

“Xem cô giỏi kìa!"

 

Khương Lê nũng nịu:

 

“Con là thiếu nữ xinh vô địch vũ trụ mà, vốn dĩ giỏi , chẳng lẽ bây giờ mới ?!"

 

Bà Tề xong, càng vui vẻ hơn.

 

Đợi bà nén tiếng , nhịn :

 

“Vậy cái ba yêu của con thành năm yêu ."

 

“Ừm... cũng thể như ."

 

Khương Lê chào bà Tề và Tống Hiên ăn cơm.

 

Dùng xong bữa trưa, Khương Lê giúp bà Tề rửa bát đũa, dọn dẹp nhà bếp ngăn nắp, đó về ngủ trưa.

 

Nhà trẻ.

 

Các bạn nhỏ lớp Mầm (1) giáo viên dẫn dạo trong khu vận động để tiêu hóa thức ăn, đó từng đứa xếp hàng phòng nghỉ, theo lời dặn của giáo viên, ngoan ngoãn lên chiếc giường nhỏ của .

 

Chăn nệm là do phụ tự chuẩn , mà chăn nệm trải giường nhỏ của ba nhóc Minh Duệ, chắc chắn là do Khương Lê mua từ trung tâm thương mại hệ thống thông qua Đôn Đôn.

 

Kích thước là tham khảo kích thước chăn nệm cũ ba nhóc từng dùng ở nhà trẻ.

 

“Vi Vi, chăn nệm của thật đấy!"

 

Giường nhỏ của Tống Hiểu Nhiễm sát cạnh Tiểu Minh Vi, thấy chăn nệm và gối nhỏ trải giường của bạn , cô bé hâm mộ vô cùng.

 

Chương 232 tên Khương Lê

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-148.html.]

“Là chuẩn cho tớ đấy ạ."

 

Tiểu Minh Vi nhỏ:

 

“Giường của hai và cả cũng trải đồ mới đấy nhé!"

 

Tống Hiểu Nhiễm:

 

“Mẹ thật đấy!"

 

Tiểu Minh Vi:

 

“Vâng ạ, tớ là nhất nhất nhất đời."

 

Tống Hiểu Nhiễm:

 

“Mẹ tớ cũng ."

 

Tiểu Minh Vi:

 

“Vâng."

 

Tống Hiểu Nhiễm:

 

“Vi Vi, trong kỳ nghỉ hè còn dạy cái gì nữa ?"

 

Đối thoại giữa các bạn nhỏ là nghĩ gì nấy, chẳng thế mà, Tống Hiểu Nhiễm bỗng nhiên hỏi chuyện khác.

 

Tiểu Minh Vi giường, cô bé đầu bạn Tống Hiểu Nhiễm:

 

“Cờ gánh và cờ nhảy, tớ cũng dạy tớ và cả hai."

 

Tống Hiểu Nhiễm:

 

“Vậy thể dạy tớ ?"

 

Tiểu Minh Vi:

 

“Đương nhiên là !

 

Đợi hôm nào đến nhà tớ chơi, tớ sẽ dạy ."

 

Hai cô bé nhỏ rầm rì, lúc giáo viên tới:

 

“Hiểu Nhiễm, Vi Vi chuyện nữa nhé!"

 

Tống Hiểu Nhiễm và Tiểu Minh Vi sợ đến mức rụt cổ , đó vội vàng ngay ngắn, nhắm mắt giả vờ ngủ.

 

Giáo viên bên cạnh , buồn lắc đầu.

 

Hơn hai giờ chiều, Khương Lê tỉnh dậy giấc ngủ trưa, thu dọn một chút đến nhà họ Tống.

 

Cô tiếp tục dạy những gì dạy hôm qua, hướng dẫn kỹ năng kéo đàn nhị cho Tống Hiên, và chỉ dẫn thiếu niên kéo những bản nhạc học đó đạt đến độ tinh xảo.

 

Thời gian trôi qua nhanh, tầm ba rưỡi, Khương Lê rời khỏi nhà họ Tống, đến nhà trẻ đón ba nhóc Minh Duệ.

 

“Mẹ Vi Vi, ở đây nè!"

 

Đến cổng nhà trẻ, của Tống Hiểu Nhiễm thấy Khương Lê, vội vàng vẫy tay chào hỏi.

 

Trong các phụ đến nhà trẻ xử lý vụ trẻ con đ-ánh nh-au tập thể buổi trưa, của Tống Hiểu Nhiễm, ấn tượng cực với Khương Lê, , dùng lời hiện đại mà , Tống Hiểu Nhiễm thực chất là một mê cái , cô cảm thấy Khương Lê chỗ nào cũng mọc đúng điểm thẩm mỹ của .

 

“Chào cô, Hiểu Nhiễm."

 

Khương Lê đẩy xe đẩy tới, chào Tống Hiểu Nhiễm một tiếng.

 

“Chào Vi Vi."

 

Mẹ Tống Hiểu Nhiễm mỉm , đó :

 

“Có cái xe đẩy đón đưa trẻ con thì tiện quá chừng."

 

Khương Lê mỉm “Vâng" một tiếng.

 

Mẹ Tống Hiểu Nhiễm:

 

tên Ngô Nguyệt, Vi Vi, cô tên là gì?"

 

Khương Lê:

 

“Khương Lê, tên Khương Lê."

 

Mẹ Tống Hiểu Nhiễm:

 

“Cái tên thật đấy."

 

Khương Lê:

 

“Tên của cô cũng ."

 

Mẹ Tống Hiểu Nhiễm:

 

“Vậy chúng gọi tên ?"

 

 

Loading...