Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1477
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:53:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đ-ánh em là sai, thề với em còn gì, sẽ , em cần thiết vì chuyện đó mà đòi ly hôn với ?”
Quý Đông Minh quỳ một chân xuống đất, nắm lấy tay Vương Phấn, ngước mắt cô, ánh mắt chân thành, tràn đầy vẻ hối :
“Cái phụ nữ Trương Văn Văn đó đối xử tệ với Dung Dung thế nào, từng với em , khi em bước chân cửa, dặn dò Dung Dung coi em như ruột, nhưng hình như em thích Dung Dung, mà thấy nhưng cũng gì cả.
em cũng nên thông cảm cho một chút, Dung Dung từ nhỏ dày , dẫn đến việc con bé kén ăn...”
Không đợi Quý Đông Minh hết lời, Vương Phấn ngắt lời:
“Con gái kén ăn thì liên quan gì đến ?
vất vả nấu cơm, bố con ăn thì buông đũa xuống, cần gì bới lông tìm vết với ?”
Rút tay khỏi lòng bàn tay Quý Đông Minh, ánh mắt Vương Phấn lạnh lùng đầy vẻ chán ghét:
“Trong cuộc hôn nhân của , chồng cũ của hầu như bao trọn việc nhà, chỉ về nấu cơm giặt giũ, đưa đón con cái cũng là phụ trách, ngay cả việc rửa bát bữa ăn cũng bao giờ để động tay , càng đừng đến việc động một sợi lông tơ của .”
Nước mắt trào khỏi hốc mắt, Vương Phấn như thấy sắc mặt Quý Đông Minh trở nên khó coi, cô tiếp:
“ còn thì ?
Anh đối xử với như thế nào?
Trước khi cưới hứa hẹn việc giặt giũ nấu cơm sẽ do phụ trách bộ, để bận tâm một chút nào đến việc nhà, mua gì thì tùy mua cái đó, bộ lương của sẽ giao cho quản lý, sự thật thì , ?”
Quý Đông Minh dậy, lùi hai bước, lạnh lùng Vương Phấn, im lặng gì.
“Đến tận bây giờ tiền bạc của vẫn giao tay , ngày thứ hai khi cưới đợi nấu cơm, quần áo bẩn là tiện tay ném cho , Quý Đông Minh, là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o đại tài, ?”
Tại cô ngốc nghếch đến mức vài câu đường mật của đối phương hạ gục?
Tại cô ly hôn với Khương Quốc An?
Tại bỏ mặc con trai ruột của nuôi, giúp cái gã ngụy quân t.ử nuôi con gái, kế cho ?
Vương Phấn hối hận , và vô cùng hối hận!
Cô thực sự nên ly hôn một cách hấp tấp, càng nên tái hôn một cách vội vàng, để bây giờ sống cái cuộc đời như thế ?
“Của chẳng là của em , em nấu cơm giặt giũ với nấu cơm giặt giũ thì gì khác ?
Hơn nữa theo ý nghĩa truyền thống mà , phận vợ quán xuyến việc nhà, chăm sóc con cái chẳng là chuyện thiên kinh địa nghĩa ?
Hơn nữa, em thấy mấy đàn ông vây quanh cái bếp cái chảo ?
Ngay cả nhạc phụ và các rể, ai từng nấu cơm giặt giũ bao giờ ?”
Anh đến nhà họ Vương khách, bao gồm cả nhạc phụ, từ rể cả đến rể thứ, ai mà chẳng vẻ đại gia?
Ngồi chờ cơm sẵn!
Sao đến lượt thì thành tội tày đình thế ?
“Của là của , Quý Đông Minh, còn của cũng là của ?”
Vương Phấn Quý Đông Minh như một kẻ tiểu nhân:
“Mọi chi tiêu khi cưới cơ bản đều là do bỏ , điểm suýt nữa thì quên mất, Quý Đông Minh, chỉ hèn hạ vô liêm sỉ, mà còn keo kiệt như lão nhà giàu hà tiện Grandet !”
“Chát” một tiếng vang lên giòn giã!
Sắc mặt Quý Đông Minh sa sầm, tiện tay táng một bạt tai, :
“Anh hèn hạ vô liêm sỉ?
Chẳng lẽ là van xin em gả cho chắc?
Anh giống Grandet?
Chẳng qua là quên đưa tiền sinh hoạt phí cho em thôi, mà qua miệng em biến thành keo kiệt, Vương Phấn, em như chẳng là quá ngang ngược vô lý !”
“Anh đ-ánh ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1477.html.]
Quý Đông Minh, là cái thá gì chứ, dựa cái gì mà hết đến khác đ-ánh ?”
Vương Phấn xông đ-ấm đ-á Quý Đông Minh:
“Chồng cũ của bao giờ động một ngón tay của , Quý Đông Minh là gan hùm mật gấu mà hết đến khác động thủ với , là đàn ông ?
Không !
Anh , chỉ đ-ánh phụ nữ thôi, là đồ hèn!”
Sau khi tát cái bạt tai đó, Quý Đông Minh tất nhiên là chút hối hận.
Có lẽ vì cảm thấy đuối lý, yên nhúc nhích, để mặc Vương Phấn cào cấu, đ-ấm đ-á , nhưng khi thấy Vương Phấn đàn ông, là đồ hèn, thì nhịn nữa, trực tiếp đẩy ngã Vương Phấn xuống giường.
“Đồ đàn bà chanh chua!”
Bỏ ba chữ đó, Quý Đông Minh khỏi phòng ngủ.
Anh tiện tay kéo cửa , thèm để ý đến tiếng “huhu” phát từ bên trong.
……
Ngày hôm .
Vừa mới giờ việc buổi chiều lâu, văn phòng của Khương Quốc An đón tiếp một vị khách mời mà đến.
“Có chuyện gì ?”
Nhìn thấy tới, Khương Quốc An thản nhiên hỏi một câu, đó dời mắt về tập tài liệu trong tay, thèm liếc đối phương cái thứ hai.
“Khương Quốc An...”
Chưa kịp gì, nước mắt Vương Phấn tuôn .
Chương 1394 Tuyệt đối khả năng
Người xuất hiện trong văn phòng của Khương Quốc An lúc chính là Vương Phấn, cô đang nghĩ gì, ở đơn vị mà chạy đến Thạch Hóa Bắc Thành để tìm chồng cũ Khương Quốc An.
“Khương Quốc An, thể em và em chuyện ?”
Nỗi uất ức của Vương Phấn sắp tràn khỏi hốc mắt.
“Đi ngoài.”
Khương Quốc An đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, đôi môi khẽ thốt ba chữ lạnh lùng.
“Em ... em , Khương Quốc An, em hối hận , em nên ly hôn với , bây giờ ngày nào em cũng sống , em ly hôn với Quý Đông Minh, nhưng đồng ý, Khương Quốc An, giúp em , ?”
Vương Phấn tiến đến bàn việc của Khương Quốc An, sụt sịt :
“Quý Đông Minh động tay đ-ánh em, Khương Quốc An, Quý Đông Minh đ-ánh em hai , em hận !”
“Đi ngoài!
Đừng để đến thứ ba!”
Ngẩng đầu lên, ánh mắt Khương Quốc An bình tĩnh nhưng sắc bén, chằm chằm Vương Phấn:
“Cô và từ lâu còn quan hệ gì nữa , chuyện gì cô thể tìm nhà cô giúp giải quyết, nghĩa vụ đây cô than khổ, cũng trách nhiệm giúp cô bất cứ việc gì cả.”
“Anh thể như !
Khương Quốc An, thể đối xử với em như thế, chúng dù cũng là vợ chồng bao nhiêu năm, ly hôn còn đầy nửa năm mà...”
Ánh mắt Vương Phấn đầy vẻ khẩn cầu.
những lời cô Khương Quốc An vô tình ngắt lời:
“Đủ , cho dù mới ly hôn một ngày thì cô và cũng là lạ , huống hồ cô tái hôn, thì đừng đem chuyện cũ đây mà nữa.”
Gõ gõ xuống mặt bàn, sắc mặt Khương Quốc An trầm xuống, thúc giục:
“Cô thể , nếu ngại đích tiễn cô ngoài !”