Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1473

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:53:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Lê , tròng mắt xoay chuyển, c.ắ.n lên môi đàn ông một cái.”

 

Không ngờ, nhanh đó cô đàn ông hôn trụ.

 

……

 

Tết Nguyên Đán đến nhanh mà cũng nhanh, học kỳ mới khai giảng mấy ngày, ba đứa nhỏ Đoàn T.ử nhận lời mời tuyển thẳng từ mấy trường đại học nổi tiếng trong nước.

 

Trong đó bao gồm cả ngôi trường hàng đầu chuyên đào tạo những công tác nghiên cứu khoa học.

 

Tuy nhiên, cả ba đứa nhỏ Đoàn T.ử đều đồng ý đến báo danh, chúng tham gia kỳ thi đại học, cho dù kỳ thi đối với chúng mà chẳng khác gì dạo một vòng cho lệ.

 

chúng giống như các chị của , mang vinh quang cho nhà.

 

“Anh Lạc , con trai con gái đứa nào cũng giỏi giang hết cả, thế mà lén lút chúng đăng bài luận văn, hơn nữa hàm lượng khoa học của luận văn thì khỏi bàn, điểm quan trọng nhất là, chúng nó đăng các tạp chí học thuật uy tín của nước ngoài, em... em gì nữa!”

 

Ba đứa nhỏ tấn công các lĩnh vực nghiên cứu khác , nhưng đều thể những bài luận văn trình độ cao như , và các tạp chí học thuật uy tín nước ngoài chấp nhận, điều đơn giản là còn hơn cả yêu nghiệt nữa, cô phục !

 

Chẳng trách các trường đại học bao gồm cả những ngôi trường hàng đầu đào tạo nghiên cứu khoa học trong nước đều gọi điện đến nhà đòi tuyển thẳng ba em.

 

“Các con tiền đồ, cha , chúng nên cảm thấy vui mừng cho chúng.”

 

Trong mắt Lạc Yến Thanh tràn đầy ý .

 

“Chẳng lẽ còn cảm thấy kiêu ngạo và tự hào nữa ?”

 

Khương Lê hừ nhẹ một tiếng, đôi lông mày xinh nhướn lên.

 

“Đó là điều chắc chắn , lẽ nào em thấy kiêu ngạo, thấy tự hào ?”

 

Lạc Yến Thanh nhếch môi, nhướn mày Khương Lê, ở bên cạnh Khương đại đội trưởng và Thái Tú Phương mỉm lắc đầu, Thái Tú Phương :

 

“Mẹ thấy cả hai đứa đều đang đắc ý ở đây đấy!”

 

“Bị Thái hậu nương nương bà trúng , con , chỉ đắc ý mà trong lòng còn vui như mở hội đây !”

 

Khương Lê dời ánh mắt sang ba đứa nhỏ Đoàn Tử, cô giơ ngón tay cái lên tán dương:

 

“Giỏi lắm, hổ là con trai ngoan con gái ngoan của !”

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Các con thực sự lợi hại, nhưng kiêu ngạo tự mãn, cần khiêm tốn thận trọng, dũng cảm tiến về phía !”

 

Ba đứa nhỏ Đoàn T.ử gật đầu.

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Đặc biệt là chọn con đường nghiên cứu khoa học, cho phép một chút cẩu thả nào, cũng cho phép nản lòng, bố hy vọng các con thể giữ vững tâm nguyện ban đầu, đạt thành tích con đường chọn, góp gạch xây tường cho sự phát triển kiến thiết của đất nước chúng , đóng góp sức lực của chính !”

 

Ba đứa nhỏ Đoàn T.ử gật đầu.

 

Khương Lê lúc hỏi:

 

“Tại đồng ý tuyển thẳng?”

 

Đoàn T.ử và Thang Viên lên tiếng, Quả Quả :

 

“Chúng con dùng thực lực để chuyện, mang vinh quang cho bố trong kỳ thi đại học.”

 

“Đây là đang học theo các chị của các con đấy!”

 

Khương Lê chút buồn , thấy ba đứa nhỏ Đoàn T.ử đỏ mặt, trúng , nhưng lời của cô vẫn hết, vì cô cố ý nghiêm mặt , tiếp:

 

các con đều tự học xong các chương trình chuyên ngành của đại học , với trình độ của các con, mấy tháng nữa tham gia kỳ thi đại học, điều đối với các thí sinh khác mà chẳng công bằng ?”

 

Những lời của cô thực là trêu chọc ba đứa nhỏ Đoàn T.ử thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1473.html.]

“Tại công bằng ạ?”

 

Thang Viên :

 

“Bàn về tuổi tác, chúng con nhỏ hơn các bạn cùng lớp mấy tuổi liền, mà vì chúng con là học sinh lớp mười hai nên chúng con cũng giống như các bạn cùng lớp, cơ hội tham gia kỳ thi đại học.

 

Còn về việc chúng con tự học xong các chương trình chuyên ngành đại học định theo đuổi, điều chỉ chứng minh khả năng học tập của chúng con mạnh, chứ thể trở thành lý do ngăn cản chúng con bước 'chiến trường' đại học .”

 

Đoàn Tử:

 

“Núi cao còn núi cao hơn, giỏi còn giỏi hơn, thông qua kỳ thi đại học, chúng con lẽ sẽ gặp những bạn học khả năng học tập mạnh hơn .”

 

, điều chính là lý do chúng con nhất định tham gia kỳ thi đại học.”

 

Quả Quả gật đầu phụ họa.

 

“Được , các con và các con đang đùa thôi, nếu các con từ chối tuyển thẳng, kiểm chứng thực lực của trong kỳ thi đại học, bố và các con đương nhiên sẽ ủng hộ, bây giờ các con thể việc của .”

 

Lúc gần tám giờ tối, cách bữa cơm tối lâu.

 

“Anh Đoàn T.ử và Thang Viên, chị Quả Quả giỏi quá mất, cô ơi, cháu sẽ nỗ lực học tập gấp bội, mặc dù lẽ vẫn đuổi kịp các Đoàn Tử, nhưng cháu thu hẹp cách hết mức thể!”

 

Khương Triều học kỳ khai giảng chuyển đến trường tiểu học trực thuộc Đại học Thủy Mộc để học, tự nhiên là ăn ở đều ở nhà cô út Khương Lê, đứa nhỏ khả năng học tập của ba em Đoàn T.ử kích thích đến mức tự chủ mà nỗ lực hơn hẳn.

 

Hoàn thời gian để nghĩ đến tái hôn của .

 

Trong sân truyền đến tiếng xe chạy cửa.

 

“Bố cháu về !”

 

Khương Quốc An vì để thuận tiện chăm sóc con trai, thà dành nhiều thời gian hơn đường , quyết định ở cùng với gia đình Khương Lê và bố già.

 

Chạy khỏi phòng khách, Khương Triều thấy Khương Quốc An từ xe bước xuống, vui mừng gọi một tiếng “Bố”, đó bé liến thoắng kể về tin là các bài luận văn của em Đoàn T.ử tạp chí học thuật uy tín nước ngoài đăng tải, và mấy trường đại học danh tiếng trong nước đòi tuyển thẳng.

 

Khương Quốc An thì sững một lát, đó xoa đầu con trai, :

 

“Các Đoàn T.ử của con giỏi như , con nỗ lực hơn nữa trong học tập mới !”

 

“Bố ơi, cháu ạ!”

 

Khương Triều gật mạnh cái đầu nhỏ.

 

Bước phòng khách, Khương Quốc An đương nhiên thể thiếu việc chúc mừng Khương Lê và Lạc Yến Thanh, cũng như khen ngợi ba em Đoàn Tử.

 

“Anh nhỏ, rửa tay , em hâm nóng cơm canh bưng qua cho .”

 

Khương Lê đang định dậy thì Quả Quả giành :

 

“Mẹ cứ đó ạ, để con hâm cơm cho út.”

 

Quả Quả khỏi phòng khách.

 

Đoàn T.ử và Thang Viên cũng theo ngay:

 

“Chúng con giúp một tay.”

 

“Cháu cũng giúp nữa!

 

Các Đoàn T.ử đợi cháu với!”

 

Khương Triều đuổi theo.

 

Cùng lúc đó, nhà họ Vương.

 

“Con chuyện t.ử tế với Đông Minh thì nó thể động tay động chân với con ?!”

 

Không khí trong phòng khách trầm mặc, bà Vương Vương Phấn lo lắng đau đầu.

 

 

Loading...