Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1464

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:50:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Là em gái, Khương Lê đương nhiên cũng gì.”

 

Bởi vì tái hôn vốn dĩ nên do chính Khương Quốc An quyết định, cô lý do gì để đưa ý kiến.

 

“Mẹ, sức khỏe con từ hồi sinh Đoàn T.ử bọn nó bình phục , và cha cần lo lắng cho tình trạng sức khỏe của con nữa ạ.

 

Còn về việc và cha chăm sóc năm và cháu trai, con gì để , nhưng mà cha cũng tuổi , theo con thấy, học kỳ cứ trực tiếp cho Tiểu Triều chuyển trường về bên chỗ con, lúc đó cô út là con ở đây, trách nhiệm chăm sóc thằng bé cứ giao cho con là .

 

Ngoài , năm xe , ở chỗ con cũng thuận tiện, cha thấy thế nào ạ?"

 

Căn tứ hợp viện mà Giang Bác Nhã tặng cho Khương Lê đang ở diện tích nhỏ, bên trong nhiều phòng, hai cha con Khương Quốc An dọn qua ở vấn đề gì.

 

“Con thấy như ."

 

Lạc Yến Thanh bày tỏ thái độ:

 

“Cha, , công việc của con bận rộn cha cũng đấy, nếu năm ở bên , trong nhà chuyện gì mà năm ở đây, con cũng yên tâm hơn nhiều."

 

Chương 1385 Hối hận cũng vô ích

 

Thái Tú Phương Đội trưởng Khương một cái, đó dời tầm mắt sang Lạc Yến Thanh:

 

“Chuyện xem ý của năm con thế nào ."

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Con sẽ chuyện với năm."

 

“Vậy thì đợi hai đứa chuyện xong tính."

 

Thái Tú Phương ý kiến, ở cùng với con trai út và con gái út, bà cảm thấy như , chỉ thể giúp con trai út trông nom đứa trẻ, mà còn thể để ý đến sức khỏe của con gái r-ượu, hơn nữa, cả gia đình ở cùng cho náo nhiệt.

 

Nhà họ Vương.

 

“Con thế là hối hận ?"

 

Vương mẫu đẩy cửa phòng Vương Phán , phòng nhíu mày.

 

Cửa bà tiện tay đóng , tiếp đó, bà thở dài một tiếng, thần sắc phức tạp xuống bên giường.

 

“Chính con là quyết định ly hôn, cũng là con thuyết phục và cha con đồng ý, do chúng cùng con đến cục dân chính thủ tục với Quốc An, giờ con bày cái bộ dạng là cho ai xem?"

 

Kể từ khi xong thủ tục ly hôn, Vương Phán dọn về nhà họ Vương ở, nhưng bước khỏi cửa phòng một bước, hằng ngày giường, cơm nước đều do Vương mẫu bưng đến tận mặt mỗi bữa, mà ngày ba bữa, thứ bụng Vương Phán chẳng bao nhiêu.

 

Đã khỏi cửa phòng, càng khỏi đến chuyện khỏi nhà, như cũng đồng nghĩa với việc ở cơ quan .

 

mà một vị trí một , xin nghỉ thời gian dài chắc chắn là .

 

Nếu , chỉ nước chờ cơ quan sa thải thôi.

 

“Không mất bát cơm thì con nhất nên thu xếp tâm trạng cho , ngày mai đến cơ quan khôi phục công việc ."

 

Vương mẫu lên tiếng khuyên nhủ.

 

“Không tâm trạng ạ."

 

Vương Phán buồn bã đáp .

 

“Vậy con xem, rốt cuộc là ai kiên quyết đòi ly hôn?"

 

Vương mẫu thần sắc lạnh lùng:

 

“Quốc An với và cha con rằng con bệnh, liền lập tức liên hệ với chuyên gia đưa con điều trị, mắt thấy bệnh của con nữa , con đề nghị ly hôn với Quốc An, lý do nực nhưng và cha con vẫn tôn trọng ý kiến của con, đồng ý cho con và Quốc An thủ tục ly hôn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1464.html.]

Nếu chọn buông tay thì đừng nghĩ ngợi gì nữa, còn con thì ?

 

Suốt ngày ườn động đậy, con lo ch-ết ?"

 

Áp lực lớn?

 

Sống cùng con rể như bảo áp lực lớn.

 

Lại còn bảo hễ thấy con rể là tự chủ mà nghĩ đến cô em chồng, đó trong lòng nảy sinh bất mãn, ghen tị.

 

Không thể kiểm soát, để tránh biến thành kẻ điên nên kiên quyết đòi ly hôn, tránh xa con rể .

 

Đây là những lý do nực ?

 

Chồng trai, công việc , năng lực giỏi, cao ráo phong độ, cùng nở mày nở mặt bao nhiêu?

 

Thế mà đứa con gái ngốc nghếch của bà nghĩ gì, cảm thấy các điều kiện của con rể quá , cảm thấy hằng ngày cứ như phòng trộm, sợ chồng đàn bà khác nhòm ngó, tự cảm thấy áp lực lớn, dẫn đến khó thể tập trung tinh thần việc.

 

Nói thật, đây là tin tưởng phẩm chất của con rể, lòng tin bản ?

 

Vương mẫu thật hiểu nổi, họ cha đều thấy rõ ràng, con rể từ đến nay luôn trầm , lời hành động thể thấy phẩm chất bàn cãi, vợ thì gì mà yên tâm chứ?

 

Còn về việc Vương Phán lòng tin bản , Vương mẫu càng hiểu nổi!

 

Từ nhỏ đến lớn, gia đình thiếu ăn thiếu mặc, họ cha là hết sức nuông chiều con gái, đừng nấy, nhưng chỉ cần trong nhà thể lấy thì bao giờ một chữ “".

 

Ngoài , Vương Phán là sinh viên đại học, hơn nữa còn nghiệp cùng một trường đại học danh tiếng với con rể, công việc cũng tiền đồ.

 

Làm lòng tin bản ?

 

Cảm giác sống cùng con rể áp lực lớn đến mức nó khó mà thở nổi!

 

Còn về cô em chồng , sẽ gia đình và sự nghiệp riêng của , ít qua với con rể, cho dù quan hệ huyết thống, nhưng hai em từ nhỏ lớn lên cùng , về quan hệ chỉ thiếu mỗi sợi dây liên kết huyết thống thôi.

 

bao nhiêu năm tình cảm em, là “huyết thống" mà thể cắt đứt ?

 

Hơn nữa, em chồng xuất sắc, chị dâu chẳng lẽ vẻ vang ?

 

Có cần thiết bất mãn, ghen tị ?

 

Vương mẫu suy tính đều nhịn nghi ngờ bệnh tâm lý của Vương Phán rốt cuộc chữa khỏi ?

 

Đặc biệt hễ nghĩ đến Khương Lê ít tặng quà cho Vương Phán, cảm ơn thì thôi, ngược còn ghen tị, bất mãn, kiếm chuyện vô cớ.

 

Nếu là bà, cái tát đó còn lâu mới đủ!

 

Nói câu khó , Vương mẫu cảm thấy lập trường của Khương Lê, Vương Phán chính là con sói mắt trắng nuôi tốn cơm.

 

Ngặt nỗi đây là con gái bà, ngoài việc mắng mỏ nặng nhẹ vài câu, bà còn thể gì, gì nữa đây?

 

Vương mẫu đau đầu.

 

Chỉ sợ nặng lời quá sẽ khiến bệnh tâm lý của Vương Phán tái phát.

 

Thầm thở dài một tiếng, bà cách lớp chăn bông vỗ nhẹ Vương Phán:

 

“Mẹ đều là vì cho con thôi, con thực sự thể cứ mãi rúc ở trong nhà thế , nhỡ cơ quan sa thải, cả đời con sống nổi đây!"

 

“Con cũng nghĩ , nhưng con thế nào bây giờ?"

 

Vương Phán buồn bã :

 

“Anh mà một câu cũng giữ con , lúc đó chắc chắn là đang nghĩ cuối cùng cũng giải thoát , còn sống chung một mái nhà với loại đàn bà như con nữa."

 

 

Loading...