Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 146
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ba nhóc tì đồng loạt lắc đầu.”
Trong mắt Khương Lê đầy vẻ an ủi, cô mượn giáo viên gần đó một tờ giấy bìa, một cuốn sổ tay nhỏ và một cây b.út chì.
Để tránh việc nhóc con Minh Hàm đau tay khi cắt giấy, Khương Lê giúp bé cắt tờ giấy bìa thành hình vuông.
“Chào các thầy cô giáo, chào ông bà, chào các chú các dì và các bạn học, bây giờ con sẽ kể cho câu chuyện về một chú gà trống nhỏ thông minh và chăm chỉ."
Tiểu Minh Vi đối diện với hiệu trưởng, các giáo viên trong văn phòng và phụ của các bạn nhỏ, cô bé cúi chào một cái, đó dùng giọng sữa non nớt của , học theo giọng điệu và biểu cảm khuôn mặt lúc kể chuyện cho cô bé và các , bắt đầu kể chuyện một cách sống động:
“Buổi sáng, ông mặt trời thức dậy, chú gà trống nhỏ bên bờ sông cất tiếng gáy 'ó ó o', chú đ-ánh thức thỏ con, đ-ánh thức mèo con, tiếng gáy những bông hoa mở mắt, những ngọn cỏ vươn vai..."
Chương 228 Khen ngợi
Cô bé hào phóng, hề rụt rè chút nào, khi kể chuyện còn l.ồ.ng ghép các động tác tay chân, khiến lớn và các bạn nhỏ trong văn phòng ai nấy đều trợn tròn mắt, chút tin nổi một đứa trẻ nhỏ như thể trình bày lưu loát một câu chuyện đến thế.
Dù câu chuyện vẻ dài lắm, nhưng cô bé kể thực sự , nhả chữ rõ ràng, còn động tác minh họa nội dung câu chuyện, thế nào cũng thấy đáng yêu.
“Ngỗng trắng nhỏ :
Gà trống nhỏ ơi, bạn thật !
Để gọi chúng , ngày nào bạn cũng dậy sớm, bạn thật là chăm chỉ!"
Trước mắt Tiểu Minh Vi như đang một chú gà trống nhỏ, cô bé dùng phận ngỗng trắng nhỏ bằng giọng sữa, nhập tâm nhân vật trong truyện.
Đóng xong vai ngỗng trắng nhỏ, cô bé đóng vai gà trống nhỏ, khẽ rung rung, mặt đỏ hồng, vẻ vui mừng, mà cô bé cũng quên lời dẫn chuyện:
“Gà trống nhỏ rũ lông vũ, mặt đỏ bừng, trong lòng vô cùng vui sướng!"
Tiếp đó Tiểu Minh Vi đóng vai mèo con:
“Gà trống nhỏ ơi, cảm ơn bạn!
Có bạn báo giờ mỗi ngày, còn ngủ nướng nữa!"
Cô bé lắc lắc b.í.m tóc nhỏ đầu, vẻ ngượng ngùng, miệng :
“Gà trống nhỏ lắc cái mào dài, chú ngượng ngùng."
Theo âm cuối của câu , Tiểu Minh Vi đóng vai mèo con:
“Gà trống nhỏ ơi, bạn dự báo thời tiết hôm nay ?
Hôm nay ngoài, mặc gì cho đây."
Trên khuôn mặt lộ biểu cảm khó chịu, cô bé lắc đầu, cô bé :
“Gà trống nhỏ dự báo thời tiết hôm nay, chú thấy vẻ mặt thất vọng của mèo con, trong lòng đặc biệt khó chịu, thế là, chú bắt đầu động não, bây giờ?"
Tiểu Minh Vi nghiêng đầu vẻ suy nghĩ, nhanh đó, giọng nũng nịu của cô bé vang lên:
“Gà trống nhỏ nghĩ mãi, cuối cùng cũng nghĩ một cách .
Sáng sớm hôm , gà trống nhỏ dự báo thời tiết lên một tấm bảng nhỏ, treo tấm bảng lên cái mào đỏ rực chắc chắn của , chú 'ó ó o o' đ-ánh thức .
Mọi thấy dự báo thời tiết, đều khen gà trống nhỏ chỉ chăm chỉ mà còn thông minh nữa!"
Kể xong câu chuyện, thấy đều phản ứng gì, Tiểu Minh Vi khỏi chút bất an, cô bé đầu về phía , thấy giơ ngón tay cái hiệu khen ngợi, cô bé mới yên tâm hơn phần nào, cúi chào lớn và các bạn nhỏ đang kể chuyện, bằng giọng sữa:
“Cảm ơn con kể chuyện, con kể xong ạ!"
Tiếng vỗ tay vang lên, đặc biệt là các bạn nhỏ, từng đứa một vỗ tay kiểu hải cẩu, mặt đứa nào cũng nở hoa vì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-146.html.]
“Vi Vi, kể chuyện thật đấy!"
Đây là giọng của bạn nhỏ Tống Hiểu Nhiễm.
“Vi Vi giỏi quá!"
“Vi Vi thể kể chuyện cho nữa ?"
“Vi Vi, tớ thích câu chuyện kể lắm!"...
Các bạn nhỏ vây quanh Tiểu Minh Vi, một câu tớ một câu .
Hai cô bé Lý Đình Đình và Vương Đồng Đồng lúc ỉu xìu, các cô bé cảm thấy là trẻ hư, tin lời Lạc Minh Vi , còn Lạc Minh Vi khoác lác, bây giờ thì , Lạc Minh Vi quá lợi hại, thể kể chuyện , hơn nữa biểu cảm và động tác của bạn thực sự đáng yêu!
“Không tớ giỏi , là của Vi Vi giỏi đấy nhé!"
Tiểu Minh Vi vui mừng khôn xiết, quên đẩy công lao sang cho .
Cô bé Tống Hiểu Nhiễm:
“Tớ tớ mà, Vi Vi, đặc biệt đặc biệt giỏi, cũng giỏi nữa!"
lúc , nhóc con Minh Hàm gấp xong con ếch giấy, bé về phía :
“Mẹ ơi, con gấp xong con ếch ạ."
Khương Lê mỉm :
“Đưa cho các bạn xem nào."
Chương 229 Đàn Accordion
Nhóc con Minh Hàm:
“Vâng ạ."
Anh trai Minh Duệ cũng xong chữ, bên cạnh bé là hiệu trưởng và mấy giáo viên.
“Ngay ngắn rõ ràng, Lạc Minh Duệ, con chữ ."
Hiệu trưởng chữ Tiểu Minh Duệ , đưa cuốn sổ tay giáo viên chủ nhiệm của bé:
“Cô Thôi xem ."
Cô Thôi khi xem xong, mắt đầy ý , khen ngợi:
“So với kỳ nghỉ hè, chữ Lạc Minh Duệ hôm nay tiến bộ lớn."
Mấy giáo viên khác cũng xem qua, phụ hiếu kỳ, vây chuyền tay xem chữ Tiểu Minh Duệ .
Trong miệng ngớt lời tán thưởng.
Khương Lê lúc vô tình thấy một chiếc bàn việc đặt một chiếc đàn Accordion, loại nhạc cụ biểu diễn thuộc hàng đồ cổ đối với cô, cô từng thấy trong bộ sưu tập của ông nội, và học cách chơi theo ông.
Theo lời ông nội kể, chiếc đàn Accordion đó là do một trưởng bối trong gia tộc tặng khi ông còn trẻ.
Bởi vì trưởng bối đó qua đời đột ngột lâu khi tặng đàn, nên trong những ngày đó, để tưởng nhớ trưởng bối đó, mỗi khi đến ngày giỗ, ông đều lấy chiếc đàn Accordion đối phương tặng , kéo một bản nhạc để tế lễ.
Kéo dòng suy nghĩ bay xa, Khương Lê ghé tai hiệu trưởng thì thầm một câu, giây tiếp theo, hiệu trưởng gật đầu, đó, Khương Lê bước tới bên chiếc bàn việc đặt đàn Accordion.
Cầm chiếc đàn Accordion đeo ng-ực, cô cúi đầu quen với bàn phím và các nút bấm dùng để đệm nhịp và chơi giai điệu ở một bên, thử kéo vài nốt nhạc, đó, cô một nữa hướng mắt về phía ba nhóc tì Minh Duệ.