“Với tình hình lúc đó, cho em thì tác dụng gì?"
Minh Duệ căng thẳng mặt mày, :
“Em ở xa, đang thi cuối kỳ, gọi điện thoại cho em em còn tâm trí mà thi cử nữa?"
“Mẹ em đang trong phòng cấp cứu, em thi cái rắm !"
Minh Hàm đột nhiên bật dậy, đỏ hoe mắt, gào lên với Minh Duệ:
“Mọi nên giấu em, cả, bây giờ trong lòng em khó chịu đến mức nào ?"
“Em bình tĩnh !"
Minh Duệ cau mày:
“Chiều hôm đó chạy đến bệnh viện, gần tối ông nội cưỡng ép đuổi , vốn , ở bệnh viện bầu bạn với , nhưng ông nội ngày hôm còn thi, ông tỉnh nếu vì canh ở bệnh viện mà lỡ kỳ thi, trượt môn thì sẽ vui, tuyệt đối sẽ kiên trì ở đó.
Lạc Minh Vi cũng ông nội đuổi , ngay tối hôm đó về đoàn phim tiếp tục tham gia đóng phim, em bảo gọi cái điện thoại cho em ?
Mẹ chúng tuy bao giờ miệng là kỳ vọng gì ở chúng , nhưng nếu chúng trượt môn, sẽ thất vọng, sẽ tự trách, em thấy như ?"
Chương 1377 Em để tâm
“Con đương nhiên là , nhưng cũng giấu con chứ!"
Minh Hàm quẹt nước mắt nơi khóe mắt, :
“Mẹ gặp chuyện đưa bệnh viện cấp cứu, con thể xuất hiện bên cạnh, đợi trong phòng chăm sóc đặc biệt, con vẫn mặt, đó chuyển nguy thành an sang phòng bệnh bình thường, con vẫn lộ diện, mà là ở bên ngoài vui chơi vô tư với bạn học, cả..."
Tay liên tục vỗ ng-ực , giọng của Minh Hàm lộ tiếng :
“Chỗ của em đau lắm!
Em cảm thấy với , cảm thấy là con , còn mặt mũi nào mặt nữa!"
Đứng dậy, Minh Duệ vòng qua bàn việc, đến mặt Minh Hàm, giơ tay lên, ấn vai Minh Hàm để an ủi:
“Mẹ trách em, cũng sẽ trách em, điểm trong lòng em chắc chắn hiểu rõ, bởi vì tính tình, nhân phẩm của chúng thế nào, chúng từ nhỏ ."
Nước mắt trong mắt Minh Hàm tuôn rơi ngừng, thấy , Minh Duệ nhịn vỗ nhẹ lên vai :
“Được , lớn tướng , nếu để bọn Quả Quả em ở đây nhè, chắc chắn sẽ nhạo ông hai cho xem."
“Mẹ gặp chuyện bệnh viện, lúc ở bên cạnh chẳng lẽ sướt mướt ?"
Lườm Minh Duệ một cái, Minh Hàm lau mặt loạn xạ một hồi, :
“Chuyện em ghi nhớ , và Lạc Minh Vi cứ đợi đấy, ngày em sẽ tìm công bằng."
“Đâu chỉ và Vi Vi giấu em, cha và ông nội, bọn Đoàn T.ử chẳng đều gọi điện cho em ?"
Minh Duệ miệng nhưng thực chất để tâm đến những lời Minh Hàm .
“Bọn Đoàn T.ử nhỏ xíu như thế, gặp chuyện dọa cho sợ đến ngây là may , em trông chờ bọn nó thông báo cho em, còn ông nội và cha, họ còn bận giúp thủ tục nhập viện, lo lắng cho sự an nguy của từng khắc, lấy thời gian mà nghĩ đến em?!"
Giọng điệu đầy oán niệm, Minh Hàm xong, khỏi phòng sách:
“Em sang viện của ."
Minh Duệ bám sát lưng:
“Đi cùng ."
“Không đang sách ?"
Minh Hàm liếc xéo Minh Duệ:
“Chẳng lẽ sợ em mặt ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1445.html.]
Khóe môi Minh Duệ khẽ nhếch:
“Ấu trĩ."
“Em chính là ấu trĩ đấy, gì em?"
Minh Hàm hừ nhẹ một tiếng, ngẩng cằm, bước với dáng vẻ “ nhận ", rảo bước nhanh hơn hai bước.
Minh Duệ lắc đầu, cảm thấy thằng em ngốc chẳng khác gì hồi nhỏ, vẫn cứ thích mẩy như cũ.
Lúc , thể tưởng tượng Minh Hàm lát nữa gặp đại nhân của họ sẽ gì, gì .
Chẳng thế mà, Minh Duệ còn bước sân viện nơi Khương Lê ở thấy tiếng Minh Hàm gào to:
“Mẹ!
Mẹ ơi!
Anh cả bắt nạt con!"
Trước cửa gian chính, Khương Lê xe lăn, Minh Hàm bộ dạng mà , dáng vẻ đáng thương sải bước đến mặt cô, quỳ xuống ôm lấy chân của cô :
“Mẹ, chủ cho con, nếu ... nếu con cho xem."
“Anh cả con bắt nạt con thế nào ?"
Khương Lê xoa đầu Minh Hàm, cúi xuống mỉm hỏi.
Chân cô thương, Minh Hàm ôm c.h.ặ.t tự nhiên cả.
“Mẹ gặp chuyện lớn như mà cả dám giấu con, gọi điện báo cho con một tiếng, , xin , lúc cần đứa con trai nhất thì con ở bên cạnh , thậm chí còn ở bên ngoài chơi với bạn học, thực sự xin , con là một đứa con ngoan!"
Hốc mắt ánh lệ lấp lánh, Minh Hàm nắm lấy tay Khương Lê:
“Mẹ, đ-ánh con !"
Nói định lấy tay Khương Lê vỗ .
“Mẹ đ-ánh con gì?"
Khương Lê bất lực, ánh mắt cô nhu hòa, khóe miệng kéo một đường cong nhẹ nhàng, chậm rãi :
“Anh cả con sai, con cũng sai, sẽ chủ giúp con tìm rắc rối cho cả, cũng sẽ trách móc con gì cả.
Xảy chuyện như ai cũng , cả con cho con là vì cho dù với con thì ngoại trừ việc khiến con lo lắng, bất an thì chẳng thể đổi gì.
Hơn nữa hai ngày đó các con đều đối mặt với kỳ thi cuối kỳ, nếu vì đến bệnh viện thăm mà dẫn đến việc các con trượt môn trong kỳ thi cuối kỳ, sẽ thất vọng về các con."
Minh Hàm:
“Trượt môn thì thể thi ."
Khương Lê vẻ mặt nghiêm nghị:
“Phải, trượt môn là thể thi , nhưng tại nhất định để trượt môn?
Mẹ ở bệnh viện, các con dù túc trực hết bên cạnh thì tình hình của thế nào vẫn sẽ thế nấy, vì các con ở bên cạnh hết mà thể lập tức khỏe ngay .
Hơn nữa, cả con khi tỉnh vẫn về trường thành xong hai môn thi cuối cùng, và đạt thành tích , giả sử đổi là con, khi tình hình của , con thể yên tâm tiếp tục thi cử ?"
Minh Hàm mím môi .
“Với cái tính bướng bỉnh của con, con sẽ đưa quyết định thế nào còn hiểu rõ hơn cả bản con."
Thuận tay xoa đầu Minh Hàm, thần sắc Khương Lê trở nên ôn hòa, cô :
“Được , tấm lòng của con , cần phiền muộn, càng cần tự trách ."