Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1442
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:50:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con , cha từng với mấy em con rằng, ngày xưa ông nội lánh nạn đến Bắc Thành, nhờ nhanh nhẹn, từng học qua hai năm tư thục, vài con chữ và tính toán bàn tính, nên một ông chủ tiệm trúng, giữ chưởng quầy.
Từ đó, nhà mới coi như dần dần cắm dùi ở Bắc Thành."
Khi ông nội của Vương Văn Hiên lánh nạn, cả nhà chỉ còn ông.
Sau đó, ông chưởng quầy một cửa tiệm ở Bắc Thành, về nữa, ông chủ thấy ông bản lĩnh thật thà, nên gả cô con gái duy nhất cho ông.
Có thể , ông nội của Vương Văn Hiên là vẹn cả đôi đường tài sắc, khi kết hôn sinh hạ một con trai là cha Vương.
Mười năm , hai ông bà cụ lượt qua đời.
“ là như ."
Cha Vương gật đầu, đó sang Vương:
“Những lời thằng Cả lúc nãy bà cũng thấy đó, đừng thấy Quốc An bếp giúp đỡ là bà vợ thuận nước đẩy thuyền, một chỗ buôn chuyện với Phán Phán, chờ cơm bưng tận miệng."
“Đừng chỉ , trong nhà ai mà chẳng thế?!"
Mẹ Vương thẹn quá hóa giận, nhịn lườm cha Vương một cái.
……
Khương Quốc An sống trong căn nhà đơn vị phân cho, diện tích hơn tám mươi mét vuông, kết cấu ba phòng ngủ một phòng khách kèm bếp và vệ sinh.
Đây là căn nhà mới xây năm Khương Quốc An nghiệp đại học về đơn vị công tác.
Mà việc thể phân một căn nhà như thế cho Khương Quốc An là do lãnh đạo của Công ty Hóa dầu Bắc Thành trúng nhân tài , cũng như Khương Quốc An giữ lời hứa, là sinh viên xuất sắc của Đại học Thủy Mộc mà khi nghiệp vẫn sẵn sàng về đơn vị cũ để cống hiến; thêm nữa là, Khương Quốc An nghiệp kết hôn với Vương Phán, bắt đúng thời điểm đơn vị phân nhà.
Thế là, chân đến đơn vị báo danh, chân lãnh đạo đưa một chùm chìa khóa.
Và điều cần là, Khương Quốc An lời Khương Lê, cùng với cả Khương và các em khác từ bảy tám năm đều mua bất động sản ở Bắc Thành.
Nói chính xác hơn là mua tứ hợp viện.
Vả mấy năm nay theo gợi ý của Khương Lê, cứ hễ trong tay tiền là họ mang đầu tư bất động sản.
Địa điểm thế nào, đương nhiên là Khương Lê chỉ , em Khương Quốc An mua đó.
Một tiếng “cạch" vang lên, cửa từ bên ngoài mở , Khương Quốc An cần nghĩ nhiều cũng là Vương Phán về, dậy cầm bát đũa bàn ăn bếp rửa sạch, đến một cái liếc mắt cũng thèm cửa.
Đợi đến khi Vương Phán bước phòng khách, Khương Quốc An rửa xong bát đũa, thẳng về phòng ngủ, lâu , ôm một bộ chăn nệm phòng sách.
Thấy coi như khí, Vương Phán gây gổ, nhưng nghĩ đến chuyện hôm nay, nghĩ đến việc sự nhẫn nại của Khương Quốc An đối với cô đạt đến giới hạn, ngọn lửa bùng lên trong lòng lập tức như một xô nước lạnh dội tắt.
Biết nấu cơm, giặt giũ, trong cái nhà , Khương Quốc An cô thì ngày tháng chắc chắn vẫn cứ trôi qua như thường.
Hơn nữa Khương Quốc An da trắng, trai, dáng dấp cao ráo thẳng tắp, so với hồi đại học thì cả càng trở nên trưởng thành chững chạc, tỏa sức hút nam tính.
Một khi ly hôn với cô, chẳng lo tìm khác.
Thậm chí những cô sinh viên đại học chồng sẽ tranh gả cho Khương Quốc An.
Còn cô thì ?
Tính tình , thích cưng chiều, dỗ dành, vây quanh, khả năng việc nhà thì bình thường, giờ ngoài ba mươi tuổi, cho dù bảo dưỡng thì cũng khó mà so với những cô gái trẻ mười tám đôi mươi mới trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1442.html.]
Nếu đổi cô thành cô em chồng cô đắc tội hôm nay, nghi ngờ gì nữa, những cô sinh viên mới trường đó, cô sẽ chẳng thèm để một ai mắt.
Vương Phán càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất trong lòng.
Rõ ràng tuổi tác tương đương, mà thời gian gần như để bất kỳ dấu vết nào gương mặt đối phương.
là so với chỉ nước ch-ết!
Đứng ở phòng khách, chằm chằm cánh cửa phòng sách đóng c.h.ặ.t hồi lâu, Vương Phán thu hồi ánh mắt, vô cùng uất ức về phía phòng ngủ.
Chưa ăn cơm tối, , ăn thì tự , nhưng lúc tâm trạng Vương Phán đang khó chịu, lấy tâm trí mà bếp bận bịu?
Màn đêm buông xuống bên ngoài cửa sổ, giường, Vương Phán buồn động đậy, tẩy rửa, cũng tắm rửa, ánh mắt vô hồn, cứ thế ngửa như xác ch-ết.
Thực cô thế nào để kéo tâm trí của Khương Quốc An về phía , để khôi phục quan hệ của hai như hồi khi kết hôn.
cô thực sự khó mà cúi đầu, giống như những nàng dâu khác, nịnh bợ cô em chồng Khương Lê .
, cô là do lòng đố kỵ của loạn, nhưng cô tài nào đố kỵ .
Khương Lê thực sự quá khiến phụ nữ ghen ghét!
Không đến việc xinh , đầu não đặc biệt thông minh, đàn ông cô lấy tuy là kết hôn hai, nhưng bất kể là công việc điều kiện cá nhân đều đến mức thể chê , thậm chí còn tự động bỏ qua việc ba đứa con riêng.
Hơn nữa, đàn ông đối xử với vợ như đang nuông chiều một nàng công chúa nhỏ.
Những năm qua, tuy cô gặp đối phương nhiều, nhưng nào gặp cũng thấy sủng ái vợ như thế nào.
Chẳng hạn như cùng , sẽ nắm tay cô em chồng của cô, lúc chuyện đối mặt, ánh mắt dịu dàng và đầy sủng ái, giọng lộ rõ sự ôn nhu chỉ dành riêng cho một cô em chồng đó.
Cả nhà ăn cơm cùng , sẽ dùng đũa chung gắp thức ăn cho cô em chồng, sẽ giúp bóc tôm, gỡ xương cá... tầm mắt gần như bao giờ rời khỏi cô em chồng lấy một khắc.
Càng nghĩ như , Vương Phán càng thêm phiền não, càng thể chợp mắt.
Trái tim đang sự đố kỵ gặm nhấm dữ dội.
Biết như là , như sẽ khiến bản trở nên khó coi, nhưng chẳng ai thể kéo cô khỏi vòng xoáy đố kỵ .
Vương Phán vò đầu bứt tai, tại cô thể một trái tim bình thản?
Có những sinh định sẵn là để khác ngước , phương diện đều bằng , cớ cứ so bì?
Không thời gian trôi qua bao lâu, Vương Phán đột nhiên bật dậy xuống giường.
Cô đến cửa phòng sách của Khương Quốc An bệt xuống đất.
“Em chuyện với ."
Trong phòng sách tiếng trả lời.
Vương Phán tự một :
“Hôm nay Khương Lê chỉ mấu chốt chuyện em gây gổ với , bản em thực cũng , nhưng em tài nào kiềm chế sự đố kỵ.
Bất kể là phương diện nào, em cũng đặc biệt đố kỵ với Khương Lê, mà càng đố kỵ như , em càng thể khiến lòng bình tĩnh , xem em bệnh ?"