Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1422
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:50:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cha họ Hàn trong phút chốc toát vẻ uy nghiêm giận mà tự phát :
“Hay là bà mong thách thức cơ quan hành pháp quốc gia?
Trước đó rõ ràng, Hàn Thiến hại Phùng Lộ sảy thai, đồng thời mất t.ử cung, chuyện thể giải quyết là do Phùng Lộ là nhà, do nhà họ Phùng là thông gia, do lời hứa mà chúng đưa !
Bây giờ họa mà Hàn Thiến gây , đến việc đủ năng lực để dập tắt sự việc, mà cho dù , cũng thể tư lợi trái pháp luật trong chuyện liên quan đến tính mạng con !
Huống hồ đồng chí Khương đó và chồng cô , cùng nhà họ Giang lưng, là đối tượng mà nhà chúng thể chọc !”
“Đồng chí Khương?”
Mẹ họ Hàn lẩm bẩm trong miệng, bỗng nhiên bà nghĩ điều gì đó, hỏi Hàn Bân:
“Có là nuôi của hai đứa con của con ?”
“Vâng.”
Hàn Bân gật đầu.
“Vậy thì dễ giải quyết !”
Vẻ mặt họ Hàn thả lỏng:
“Con hãy bảo Phùng Lộ tìm hai đứa trẻ đó, bảo hai đứa trẻ đó cầu xin cha nuôi của chúng.
Dù cũng thực sự xảy án mạng, chỉ cần hai đứa trẻ sẵn lòng giúp đỡ, cha nuôi của chúng sẽ truy cứu trách nhiệm của Thiến Thiến nữa.
, chúng hãy tìm cách đừng để sự việc định tính là cố ý mưu hại khác, hãy đó là một tai nạn, hai thấy khả thi ?”
“Bà...”
Cha họ Hàn họ Hàn với vẻ đầy ái ngại, ông :
“Nhân chứng!
Có nhân chứng!
Chính Hàn Thiến thông qua một nữ sinh bạn học để mượn danh nghĩa của khác lừa cô gái tên Tống Hiểu Nhiễm đó khỏi học viện đấy!”
Mẹ họ Hàn:
“...” cha họ Hàn cho nghẹn lời, thậm chí cảm thấy cha họ Hàn cho rằng bà đang phạm sai lầm ngớ ngẩn, khỏi đỏ mặt tía tai.
“Minh Vi lúc đó cũng mặt ở hiện trường, chính mắt thấy Hàn Thiến lái xe băng qua đường đ-âm về phía con bé và Tống Hiểu Nhiễm, và chính mắt thấy nuôi của con bé vì để bảo vệ con bé và các bạn học khác...”
Hàn Bân tiếp nữa, nhưng cha họ Hàn và họ Hàn hiểu ý .
Đặc biệt là họ Hàn, bà nhận thức rõ ràng rằng đề nghị đó của bà nực đến mức nào.
Tận mắt thấy lái xe đ-âm về phía , thấy vì bảo vệ đứa con gái là đây... mà bất chấp nguy hiểm của bản , lái xe chặn chiếc xe đang lao tới đó .
Thay bất kỳ một ai cũng sẽ tha thứ cho kẻ tội đồ hại , ngược còn khiến thương nặng như !
Hàn Bân:
“Cảnh sát đồng chí Khương thương nặng, tuy phẫu thuật thuận lợi nhưng nếu thể vượt qua 48 giờ nguy kịch, khả năng sẽ rơi trạng thái hôn mê bất tỉnh mãi mãi.”
Cha họ Hàn:
“...
Nếu sự việc đến nước , vẫn còn mong cầu Hàn Thiến vô tội, rốt cuộc đang nghĩ cái gì ?”
“Con...”
Hàn Bân cứng họng, gì, chỉ thể trơ mắt con gái Hàn Thiến kết án đưa cải tạo.
Bởi vì c-ơ th-ể con bé thực sự chịu nổi sự dày vò đó!
“Bây giờ cho kỹ đây, chắc chắn sẽ can thiệp .
Nếu giúp Hàn Thiến thoát tội thì hãy tự mà tìm cách giải quyết.”
Đứng dậy, cha họ Hàn :
“Cứ , tối nay nghỉ ở nhà thì về phòng của , nếu ở thì !”
Mẹ họ Hàn vẫn im, khi cha họ Hàn về phòng, bà với Hàn Bân:
“Ba con... ba con sẽ bỏ mặc Thiến Thiến , hơn nữa với cái bệnh đó của Thiến Thiến, chừng thể xử lý khoan hồng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1422.html.]
“Mẹ... xem con nuôi dạy con cái ?”
Hàn Bân khổ:
“Rõ ràng con tốn ít tâm tư Hàn Thiến, con bé càng lớn càng lệch lạc như , thậm chí dám lái xe đ-âm giữa thanh thiên bạch nhật, lá gan thật là lớn bình thường!”
“Có lẽ là do nó sớm chăng!”
Lời họ Hàn chút chột .
Nguyên do?
Ngày hôm nay của Hàn Thiến cho dù liên quan đến việc mất từ sớm, nhưng cũng thể tách rời khỏi việc gia đình quá nuông chiều con bé trong những năm qua.
Đặc biệt là họ Hàn, chỉ mù quáng cưng chiều cháu gái mà dạy bảo cho ....
Để cố gắng hết sức để Hàn Thiến kết án, Hàn Bân sáng sớm hôm rời khỏi đại viện nơi cha họ Hàn sinh sống, đến bệnh viện nơi Phùng Lộ việc, trực tiếp chặn đường bà ngay tại cổng lớn.
“Anh cái gì ?”
Phùng Lộ chặn đường, khỏi bực hỏi một câu.
“Thiến Thiến xảy chuyện , cần sự giúp đỡ của em.”
Giữa đôi lông mày của Hàn Bân tràn đầy sự mệt mỏi, là đêm qua ngủ ngon.
Thấy Phùng Lộ lời nào, bảo:
“Lên xe .”
“Con gái xảy chuyện, dựa cái gì mà hết đến khác yêu cầu giúp đỡ chứ?”
Tâm trạng của Phùng Lộ khó chịu:
“Lần nhờ giúp, vì nể tình xưa nên giúp một .
Bây giờ bắt giúp, cảm thấy là nhu nhược, chỉ cần cúi đầu là vô điều kiện đồng ý giúp ?”
“Có liên quan đến Lạc Minh Vi.”
Hàn Bân về phía chiếc xe đỗ bên lề đường.
Sắc mặt Phùng Lộ đổi liên tục, vốn dĩ theo, nhưng cuối cùng vẫn lên xe của Hàn Bân.
Sau đó, bà Hàn Bân kể sơ qua quá trình sự việc.
“Là do đầu óc tỉnh táo, là thấy ngu ngốc?”
Phùng Lộ bật thành tiếng:
“Thật là nực ch-ết !
Con gái lái xe đ-âm con gái , lúc đây mặt dày vô sỉ bảo công tác tư tưởng cho con gái , để con bé cầu xin cha nuôi của nó đừng truy cứu trách nhiệm của con gái .
Hàn Bân, cho rõ ràng minh bạch, chuyện là thể nào!”
“Thiến Thiến đ-âm Minh Vi, chỉ là lúc đó tình cờ Minh Vi cũng ở đó thôi.”
Hàn Bân giải thích.
“Anh đây là đang ngụy biện!”
Phùng Lộ lạnh :
“Lùi một bước mà , cho dù tin lời , nhưng Hàn Thiến đ-âm Tống Hiểu Nhiễm đó chắc chắn sẽ gây họa cho Lạc Minh Vi!
Thực tế là nếu đàn bà Khương Lê đó xuất hiện, Lạc Minh Vi mười phần thì đến tám chín phần là gặp chuyện .
chỉ hỏi một câu, là coi pháp luật gì, là đứa con gái yêu quý của vốn dĩ coi thường pháp luật?”
Hàn Bân:
“Em đây là đang từ chối ?”
Phùng Lộ chút do dự:
“ .”
“Em xem nếu báo cảnh sát, em lợi dụng thu-ốc men cố ý mưu hại Thiến Thiến, liệu em còn kiên trì từ chối ?”