Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1399

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:46:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Minh Vi trưng cầu ý kiến của Khương Lê.”

 

“Cái xem ý của bản con."

 

Khương Lê xong, cô im lặng giây lát, bổ sung:

 

“Con bé đó ba ngày liên tiếp ăn uống, ngay cả thu-ốc cũng dừng ."

 

Nghe , Minh Vi mím môi, cô khẽ gật đầu:

 

“Con ."

 

Khương Lê:

 

“Vậy để cả con lái xe đưa con một chuyến."

 

Minh Vi “" một tiếng.

 

“Duệ Duệ!"

 

Khương Lê gọi Minh Duệ.

 

“Mẹ."

 

Minh Duệ bước khỏi phòng.

 

“Một bạn học cũ cấp hai của Vi Vi bệnh viện, con lái xe đưa em gái qua đó xem ."

 

Khương Lê dậy:

 

“Chờ một lát."

 

Khoảng chừng ba bốn phút trôi qua, Khương Lê xách một cái túi lưới lớn phòng khách.

 

Trong túi lưới đựng một hộp sữa mạch nha và hai lọ hoa quả đóng hộp, cùng một túi sữa bột và một gói bánh ngọt.

 

Khương Lê đưa tay Minh Duệ, với Minh Vi:

 

“Đi quàng khăn , tiện thể mang luôn cái của cả con đây."

 

“Con ngay đây."

 

Minh Vi đáp lời, lâu phòng khách.

 

“Để quàng cho em."

 

Minh Duệ xách túi lưới, thấy , Minh Vi trực tiếp giúp đỡ, quàng khăn cho Minh Duệ.

 

Đeo khẩu trang xong, Minh Vi :

 

“Mẹ, tụi con đây."

 

Khương Lê mỉm :

 

“Đi ."

 

Dặn dò Minh Duệ:

 

“Chú ý an đường nhé."

 

Minh Duệ gật đầu, xách túi lưới cùng Minh Vi khỏi phòng khách.

 

Khương Lê và Phùng Lộ ở phía .

 

“Bà cũng lên ."

 

Nghe thấy lời Khương Lê, Phùng Lộ đầu tiên là ngẩn , ngay đó gật đầu:

 

“Được."

 

Ở cổng khu tập thể, Hàn Bân trong xe chờ Phùng Lộ , thấy Phùng Lộ trong một chiếc xe nhập khẩu màu đen, qua cửa sổ xe mở hé hiệu cho ông lái thẳng đến bệnh viện.

 

Không suy nghĩ nhiều, ông khởi động xe, theo xe của Minh Duệ hướng về phía Bệnh viện Nhân dân Bắc Thành....

 

đến , bạn lời gì xin cứ thẳng."

 

Trong phòng bệnh chỉ Minh Vi và Hàn Thiến.

 

“Bạn đúng là thẳng vấn đề thật đấy."

 

Hàn Thiến tựa giường bệnh, cô chằm chằm Minh Vi, trông vẻ tinh thần, hơn nữa sắc mặt nhợt nhạt.

 

“Quan hệ của chúng đến mức cần xuống chuyện dài dòng."

 

Vẻ mặt Minh Vi thản nhiên, cô đặt túi lưới lên tủ đầu giường, đó bên cạnh giường bệnh lặng lẽ đối phương.

 

“Bạn ghét , đúng ?"

 

Hàn Thiến hỏi.

 

“Không hề."

 

Minh Vi đáp .

 

Hàn Thiến tin:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1399.html.]

 

“Bạn dối!"

 

Minh Vi thần sắc thản nhiên:

 

“Tại dối?

 

và bạn thù sâu oán nặng, ghét bạn gì?"

 

“Lạc Minh Vi, khuyết điểm lớn nhất của bạn chính là quá giả tạo, mà thích cái vẻ nghiêm túc giả tạo của bạn.

 

Nếu và bạn thù sâu oán nặng, thì bạn nên là thản nhiên với , mà là hận !"

 

Hàn Thiến châm chọc:

 

bạn thể ghét ?

 

Chẳng lẽ bạn là Bồ Tát chuyển thế, chịu khổ vì , chỉ để cảm hóa thế nhân?

 

Bạn là ?"

 

cũng Bồ Tát đại từ đại bi gì cả, chỉ cảm thấy trong một chuyện cần thiết nghĩ đông nghĩ tây, khiến rơi vòng xoáy rắc rối.

 

Huống hồ những chuyện đó căn bản đáng để để tâm."

 

Giọng điệu chút thăng trầm, Minh Vi đối mắt với Hàn Thiến, thấy đối phương vẻ mặt đầy khó coi, cảm thấy khó hiểu, cô hỏi:

 

“Bạn đang tức giận ?"

 

“Đến nước , bạn đừng với là bạn thế của .

 

Lạc Minh Vi, tin bạn hận , bạn và Lạc Minh Hàm là do phụ nữ họ Phùng và bố sinh , các là con riêng.

 

phản đối phụ nữ họ Phùng đưa các về nhà họ Hàn, phản đối bố nhận các , bạn chắc chắn hận , ghét ?"

 

Hàn Thiến rời mắt quan sát Minh Vi:

 

“Bố mở công ty, mỗi tháng cho mấy trăm tệ tiền tiêu vặt, hơn nữa mua quần áo giày dép kiểu gì thì mua kiểu đó, bạn ngưỡng mộ ?"

 

bố của riêng , nhà của riêng , tại đến nhà họ Hàn?

 

Còn về tiền tiêu vặt, bạn xem giống như thiếu tiền tiêu ?"

 

Minh Vi bâng quơ:

 

“Còn quần áo giày dép của mặc mãi hết, hơn nữa mỗi năm đều nhận hàng hiệu cao cấp gửi từ nước ngoài về, bạn nghĩ ngưỡng mộ bạn ?"

 

tin!"

 

Hàn Thiến vẻ mặt cố chấp:

 

“Bạn đang lừa !"

 

Minh Vi:

 

“Có cần thiết ?

 

nước ngoài chơi chỉ một , ở biệt thự lớn, bạn ?"

 

“Bạn..."

 

Trong mắt Hàn Thiến tràn đầy sự đố kỵ:

 

“Bốc phét cũng mất tiền mua, bạn cứ việc khoe khoác !"

 

“Tin là tùy bạn, giờ bạn mau mục đích gặp , nếu , đây."

 

Minh Vi chuyện thêm với cái kẻ ấu trĩ như Hàn Thiến.

 

thích Thẩm Tư Thanh!"

 

Hàn Thiến nghiến răng một câu như .

 

“Bạn từng , ."

 

Minh Vi khẽ gật đầu, hỏi:

 

“Cái liên quan gì đến việc bạn gặp ?"

 

“Thẩm Tư Thanh thích bạn, bạn tránh xa , đồng thời giúp vun vén để ở bên !"

 

Hàn Thiến một cách đương nhiên:

 

là em gái cùng cha khác của bạn, bạn nhất định giúp !"

 

“Trước tiên đến việc nợ nần gì bạn, cứ lấy hai chữ 'tình cảm' mà , Hàn Thiến, bạn tưởng bạn là ai, ở bên ai là ở bên đó ?

 

Thẩm Tư Thanh là một cá thể độc lập, là gì của , thể yêu cầu thành đôi thành cặp với bạn!

 

Ngoài , bạn bớt nhận vơ quan hệ với , đối với , bạn chỉ là một bạn học bình thường, hiểu ?"

 

Chưa từng thấy ai nực như , thích thì tự mà theo đuổi, tự mà nghĩ cách chứ!

 

Lại tự nỗ lực, trái mượn ngoại lực, cô bà mai .

 

 

Loading...