Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1395
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:46:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tư Thanh gật đầu:
“Ừm."
“Ấn tượng với cô ?"
Tiêu Đồng hỏi với vẻ suy tư.
“Không quen."
Đối với để tâm, căn bản để lòng, còn gì đến ấn tượng ?
“Hàn Thiến chắc là thích em."
Tiêu Đồng đầy vẻ hiểu:
“Nói cũng lạ, học sinh tiểu học thì cái gì, nhưng chị chỉ cảm thấy Hàn Thiến thích em, mà Tống Hiểu Nhiễm dường như cũng thích em.
Trước đây chị tình cờ gặp cô , tùy tiện em sắp về nước phát triển, đôi mắt cô trong nháy mắt sáng rực lên thể nào tả nổi."
Thẩm Tư Thanh gì.
Tiêu Đồng :
“Mọi đều hồng nhan họa thủy, chị thấy lam nhan cũng chẳng kém cạnh gì ."
“Đừng nhắc đến bọn họ mặt em nữa."
Nghe thấy lời của Thẩm Tư Thanh, Tiêu Đồng nhướng mày:
“Cả hai em đều thích ?"
“Tại thích?"
Thẩm Tư Thanh hỏi ngược .
Tiêu Đồng:
“Tống Hiểu Nhiễm hơn Hàn Thiến, hơn nữa cô và Vi Vi là bạn ..."
“Cô thì liên quan gì đến em?"
Thẩm Tư Thanh vẻ mặt lạnh lùng:
“Trọng tâm hiện tại của em là sự nghiệp, trong thời gian ngắn sẽ dính líu đến chuyện tình cảm."
“..."
Tiêu Đồng lặng lẽ Thẩm Tư Thanh một lát, cô thăm dò:
“Em thích Vi Vi ?"
Thẩm Tư Thanh phủ nhận, nhưng cũng thừa nhận.
“Vậy em ...
Lạc Minh Hàm một bạn đặc biệt tên là Tịch Cảnh Ngự, họ chỉ là bạn học cấp hai cấp ba mà còn đều đang học ở Quốc Đại, chị từng gặp trai đó ở nhà dì Khương, phát hiện ánh mắt Vi Vi chút đúng lắm, chị thấy mười phần thì đến tám chín phần là ý với Vi Vi đấy."
Tiêu Đồng phát hiện Thẩm Tư Thanh nhíu mày, kìm tiếp:
“Chị học cùng trường với họ hồi cấp hai, lúc đó Tịch Cảnh Ngự gọi là cùng với Lạc Minh Hàm tuyệt đối coi là hai trai xuất sắc nhất khối chúng chị.
Không chỉ học giỏi mà còn trai, dáng cao, điều kiện gia đình càng bàn cãi."
“Tịch Cảnh Ngự đó thế nào liên quan đến em."
Từ xưa đến nay, xuất sắc đều thiếu theo đuổi.
“Được , chị nữa, nếu em thật sự ý với Vi Vi thì hãy cố lên nhé!
Chị giơ cả hai tay ủng hộ em!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1395.html.]
Đứng dậy, Tiêu Đồng vỗ vỗ vai Thẩm Tư Thanh, đó bước khỏi phòng.
Thẩm Tư Thanh mím c.h.ặ.t môi, khi Tiêu Đồng thuận tay khép cửa phòng , ngoài cửa sổ, thần sắc rõ, đang nghĩ cái gì.
Cùng lúc đó, Bệnh viện Nhân dân Bắc Kinh.
Hàn Thiến một nữa đưa bệnh viện cấp cứu khẩn cấp.
Nguyên do khác gì , đột nhiên chảy m-áu cam ngừng, ngất xỉu ghế sofa mặt Hàn Bân và cha Hàn.
“Tình trạng của bệnh nhân tạm thời định, nhưng nếu cứ kiên trì tuân theo chỉ định của bác sĩ, giống như hôm nay vội vàng đưa bệnh viện, tình trạng sẽ ngày càng thường xuyên hơn, đồng thời sẽ bệnh tình trầm trọng thêm."
Cửa phòng cấp cứu mở , Hàn Thiến nhắm nghiền mắt giường đẩy, hai nữ y tá đẩy về phòng bệnh.
Cha Hàn và Phùng Lộ theo cùng.
Lúc ở ngoài cửa phòng cấp cứu, chỉ một Hàn Bân đang trao đổi với bác sĩ điều trị chính của Hàn Thiến.
“Ý của bác sĩ hiểu ."
Tâm trạng của Hàn Bân thấp thỏm.
“Ông chắc chắn bệnh nhân uống loại thu-ốc bừa bãi nào ?"
“ hỏi con gái , nó bảo ."
“Vậy thì thật là kỳ lạ, bệnh nhân sở dĩ xuất hiện tình trạng suy tạng, qua kiểm tra là liên quan đến loại thu-ốc từng uống, hơn nữa là uống trong thời gian dài, mức độ suy tạng của bệnh nhân, mỗi nạp lượng lớn nhưng tích tiểu thành đại, do tác dụng phá hủy của thu-ốc dẫn đến quá trình trao đổi chất của bệnh nhân dần xuất hiện vấn đề, cuối cùng dẫn đến triệu chứng chảy m-áu cam, dễ ch.óng mặt... như hiện nay."
“Làm ơn bác sĩ nhất định chữa khỏi cho con gái , tốn bao nhiêu tiền chúng cũng quan tâm."
“Là một bác sĩ, tự nhiên hy vọng bệnh nhân của khi điều trị thể khỏi bệnh xuất viện, cho nên tâm trạng của ông thể hiểu , nhưng tình trạng của bệnh nhân khôi phục thật sự là dễ dàng, đặc biệt là trong trường hợp bệnh nhân tuân theo chỉ định của bác sĩ."
“ sẽ quản giáo con gái nghiêm khắc, còn mong bác sĩ nghĩ thêm cách giúp cho."
Hàn Bân bác sĩ điều trị của Hàn Thiến với ánh mắt đầy chân thành.
“ chỉ thể là sẽ cố gắng hết sức."
Bác sĩ điều trị xong, từ biệt Hàn Bân, cất bước rời ....
Hàn Thiến tỉnh sáng ngày hôm , cũng chính là sáng mùng 5, phát hiện đang trong phòng bệnh bệnh viện, cô gì cũng đòi xuất viện.
“Con hiểu những gì cha ?"
Trong phòng bệnh lúc chỉ hai cha con Hàn Bân và Hàn Thiến, Hàn Bân vẻ mặt nghiêm nghị, hai tay chống nạnh bên giường bệnh, xuống Hàn Thiến:
“Hay là con sống đủ , cố ý loạn như ?
Nếu đúng thế thì bây giờ cha sẽ thủ tục xuất viện cho con, nhưng từ nay về , tùy con thế nào thì thế, cha sẽ tốn thêm tiền chữa bệnh cho con nữa!"
Hàn Thiến giường bệnh, cô một tràng mắng mỏ của Hàn Bân cho khiếp sợ, cả ngẩn ngơ, nửa ngày , há miệng “òa" một tiếng lên.
“Cha mắng con!
Tại cha mắng con?
Con chẳng qua là gặp một , quan trọng với con, mà cha ngăn cản con xuất viện, cho con gặp , cha còn là cha của con ?"
Nước mắt giàn dụa, Hàn Thiến bắt đầu chỉ trích lầm của Hàn Bân:
“Con là con gái của cha, cha là cha của con, con bệnh đều là do cha chăm sóc cho con, bây giờ cha tốn tiền chữa bệnh cho con nữa, là định trơ mắt con ch-ết ?"
“Hàn Thiến, cái tính tình phân biệt đúng sai, hồ đồ gây sự của con rốt cuộc là học từ ai thế?"
Hàn Bân chọc , ông :
“Nếu cha con ch-ết, gì mà hết đến khác đưa con bệnh viện?
Thế mà con lắm, tuân theo chỉ định của bác sĩ, cứ nhất định loạn với cha, coi trọng thể của , theo cha thấy, chính con mới là sống đủ !"
“Con quan tâm, cha gì con cũng quan tâm, bây giờ con xuất viện!"