Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1380

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:46:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho nên... cho nên khi mơ thấy giấc mơ đó, khi đàn bà Phùng Lộ mang thai, cô hạ quyết tâm loại bỏ.”

 

Tránh việc nó kế thừa gia nghiệp vốn thuộc về cô !

 

thành công!

 

Hàn Cảnh Minh, đứa em trai cùng cha khác của cô , trực tiếp bóp ch-ết trong bụng Phùng Lộ, ngay cả cơ hội sinh cũng ...

 

những chuyện xảy trong mơ rõ ràng đều chân thực, xuất hiện những nên xuất hiện?

 

Như đứa con mà Phùng Lộ sinh trong cuộc hôn nhân đầu tiên.

 

Điều khiến cô ngạc nhiên nhất là, trong mơ căn bản chuyện Phùng Lộ và bố cô sinh một cặp long phụng thai, mà ngoài đời thực, chỉ cặp long phụng t.h.a.i đó là bạn học với cô từ mẫu giáo, mà tiểu học và trung học cơ sở thế mà học cùng một trường.

 

Lúc Hàn Thiến xác định sự khác biệt giữa mơ và thực tế, lúc Minh Hàm Minh Vi và cô quan hệ huyết thống, chính xác hơn, thời điểm Hàn Thiến mơ thấy giấc mơ đó, chính là Hàn Thiến và Phùng Lộ xảy mâu thuẫn, đội mưa chạy khỏi nhà.

 

Bị dầm mưa Hàn Bân cõng về nhà, Hàn Thiến sốt cao hôn mê, khi tỉnh liền giống như biến thành một khác.

 

Điều nghi ngờ gì là do giấc mơ cô gặp trong lúc hôn mê.

 

Cũng chính vì giấc mơ , cô mới luôn tìm rắc rối cho Minh Vi.

 

Cố gắng tiếp cận Tống Hiểu Nhiễm, thiện cảm của Tống Hiểu Nhiễm, từ đó thuận tiện cho việc cướp yêu.

 

Trong mơ, Hàn Thiến và Minh Hàm Minh Vi giao thiệp, thì đúng hơn là, Minh Hàm Minh Vi căn bản tồn tại, tồn tại trong giấc mơ với góc của Hàn Thiến....

 

Phùng Lộ rời khỏi bệnh viện liền quan tâm đến chuyện Hàn Thiến viện nữa, bà vẫn sống cuộc sống của như cũ.

 

Đến giờ , cuối tuần hoặc là về nhà họ Phùng hoặc là dạo trung tâm thương mại, tóm , Hàn Thiến thế nào, bất kỳ quan hệ gì với bà .

 

Thấm thoắt chỉ còn đầy một tuần nữa là đến ngày báo danh đại học, Phùng Lộ ngóng từ địa chỉ nhà Khương Lê ở tứ hợp viện, trưa nay trực tiếp tìm đến tận cửa.

 

Sau khi thấy Minh Vi, câu đầu tiên chính là đưa Minh Vi và Minh Duệ, Minh Hàm trung tâm thương mại mua quần áo.

 

Minh Duệ, Minh Hàm đến nhà lớn, căn bản hề xuất hiện, đương nhiên mục đích chuyến của bà .

 

Chương 1359 Khương Lê kinh ngạc

 

Không nghi ngờ gì, việc đối phó với Phùng Lộ rơi một Minh Vi, lúc cô bé mặt cảm xúc, với Phùng Lộ:

 

“Cháu thiếu quần áo mặc, dì cần thiết chuyến ."

 

“Biết là các con thiếu quần áo, nhưng mắt thấy các con sắp đại học báo danh , liền nghĩ đưa các con trung tâm thương mại dạo dạo, mua vài bộ quần áo các con thích, đây chẳng qua là một chút tâm ý của , con chẳng lẽ cứ cứng đầu như ?"

 

Phùng Lộ cố gắng hết sức để ngữ khí của vẻ dịu dàng, tránh gợi lên tâm lý chán ghét của Minh Vi.

 

“Một chút tâm ý của dì?"

 

Ngữ khí của Minh Vi nóng lạnh:

 

“Cho dù là một chút tâm ý của dì, cũng điều luật nào quy định chúng cháu nhất định tiếp nhận chứ?"

 

Dừng một lát, Minh Vi :

 

“Không tăng thêm ác cảm của em cháu đối với dì, bà Phùng, cháu khuyên dì từ nay về nhất đừng những việc thừa thãi nữa, nếu , thứ dì nhận sẽ chỉ là sự hận thù của em cháu!"

 

Thấy biểu cảm của Minh Vi trong nháy mắt trở nên lạnh lùng và nghiêm túc, sắc mặt Phùng Lộ trực tiếp cứng đờ.

 

Nửa ngày , bà nhếch môi, :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1380.html.]

 

“Các con... các con thực sự thấy như ?

 

Không tình nguyện tiếp nhận lòng của dành cho các con?"

 

Ánh mắt Minh Vi thanh lãnh, ngữ khí mang theo sự châm chọc:

 

“Dì sớm thế?

 

Cho em cháu một xuất vẻ vang đành, khi bố cháu nuôi nấng chúng cháu khôn lớn, dì nhảy biểu hiện, tặng nhà tặng tiền, cảm thấy chúng cháu sẽ cảm động, đúng ?

 

đây?

 

Chúng cháu một chút cảm giác nào cả, câu khó , chúng cháu thậm chí còn chán ghét sự xuất hiện của dì, cho nên, xin dì đừng tự cảm động nữa, đừng tặng bất cứ thứ gì cho chúng cháu, giống như hôm nay, đòi đưa chúng cháu mua quần áo!"

 

“Lạc Minh Vi, con nhất thiết lời khó như ?"

 

Phùng Lộ vẻ mặt đau khổ:

 

“Xuất của các con là do tạo thành, chuyện nhận, là ở , nhưng chuyện qua , con cần hết đến khác lôi để đ-âm chọc ?

 

Hồi đó còn trẻ, suy nghĩ việc chỉ nghĩ đến buồn vui của bản , lo nghĩ quá nhiều, nhưng con ai mà chẳng phạm sai lầm, con thể bỏ qua ?"

 

“Không thể!"

 

Minh Vi lạnh lùng :

 

“Nhìn thấy dì một , cháu sẽ nhớ đến thế vẻ vang của , sẽ nhớ đến việc dì với bố cháu như thế nào, nhớ đến hành vi đê tiện của dì, bây giờ dì hiểu ?

 

Cháu hy vọng dì xuất hiện mặt cháu, cả hai của cháu cũng suy nghĩ giống cháu, nếu dì tiếp tục cháu những lời lạnh lùng như , thì hãy sống cuộc sống của , đừng tìm đến em cháu nữa!"

 

Phùng Lộ mắt rưng rưng:

 

“Các con là con của mà!"

 

“Chúng cháu đúng là do dì sinh , cần chúng cháu thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng, chúng cháu tự nhiên sẽ thoái thác, ngoài , dì sẽ nhận thứ gì khác từ chúng cháu ."

 

Minh Vi từng chữ một:

 

“Chúng cháu sống hạnh phúc, bố yêu thương, nhiều quan tâm, dì nên buông bỏ quá khứ, trân trọng những ngày tháng hiện tại của , can thiệp lẫn , như chẳng lẽ ?"

 

“Mẹ hạnh phúc, nếu ngay cả em các con cũng nhận , sự hạnh phúc của sẽ chỉ tăng thêm thôi!"

 

Phùng Lộ bán t.h.ả.m.

 

“Chuyện đó quan hệ gì với chúng cháu chứ?

 

hạnh phúc thì nên tìm chồng của dì, nên cầu xin sự quan tâm từ của dì, chúng cháu cho dì ."

 

Người đàn ông đó cô bé từng thấy, điều kiện ngoại hình khá , trong mắt cũng bà Phùng , còn về phần Hàn Thiến, chẳng qua cũng chỉ là một cô bé, cô bé tin bà Phùng dàn xếp thỏa .

 

Bây giờ đối mặt với cô bé bán t.h.ả.m, chiếm sự đồng tình, đúng là tính nhầm !

 

Thấy Minh Vi cứng mềm đều ăn, Phùng Lộ bỗng nhiên cảm thấy vô vị.

 

vốn dĩ thích trẻ con, nếu , khi sinh Lạc Minh Duệ , bỏ bê quản như kế, chỉ tiêu tiền chưng diện cho bản , càng ngày sinh hai em Lạc Minh Hàm, Lạc Minh Vi, liền cầu xin gia đình giúp đỡ giả ch-ết thoát , rũ bỏ tất cả quá khứ.

 

Hôm nay bà sở dĩ xuất hiện ở đây, chẳng qua là ý tứ thôi, dù còn lúc dùng đến họ, ai ngờ, cái con nhỏ ch-ết tiệt một chút nể mặt cũng cho, nếu sớm ngày hôm nay, lúc chẳng tốn công tốn sức sinh gì.

 

 

Loading...