Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 138
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Bình giận dữ:
“Tiểu Tô, hôm nay cô chuyên môn tìm chuyện với đúng ?!"
Tô Mạn nhướng mày:
“Bây giờ chị mới ?
tưởng lúc chỉ thẳng mặt chị mắng thì chị chứ!"
“Được , hai vị cứ từ từ mà cãi, ở đây tiếp chuyện nữa."
Chào ba đứa nhỏ về nhà, Khương Lê hai bước bỗng nhiên dừng , cô về phía Tô Mạn và Lục Bình:
“ cho dù là hồ ly tinh thì cũng chỉ câu hồn của giáo sư Lạc nhà thôi, dù trong mắt , giáo sư Lạc nhà tài sắc, khí chất cực kỳ , thế nào cũng thấy thích, mãi chán, chẳng tâm trí mà hoa cỏ ven đường."
Nói xong, bước chân Khương Lê thong dong thanh nhã, dáng thướt tha về phía cổng sân nhà , thèm quan tâm xem biểu cảm của những đang cô là như thế nào.
“Đồng chí Khương chuyện táo bạo quá nhỉ?!"
“ đúng , cô thể những lời lộ liễu như giữa thanh thiên bạch nhật chứ?
Cho dù... cho dù giáo sư Lạc và cô là vợ chồng, cho dù tình cảm hai đến mấy thì cũng thể kiêng dè gì, mở miệng là hết chuyện như thế chứ?"
“Theo thấy, đồng chí Khương chẳng gì sai cả, bản cô xinh , giáo sư Lạc nhà cô cũng đúng là tài mạo song ,
Chương 215 Người đó là lấy nhu thắng cương
Có đàn ông như ở nhà, cô đương nhiên là thích thế nào thì thích thế đó, quyến rũ thế nào thì quyến rũ thế đó, thực sự tâm trí để ý đến những loại dưa vẹo táo hỏng bên lề đường."
“Chúng đừng rỗi nữa ?"
Phương Cúc thấy Khương Lê dẫn theo Minh Duệ và hai đứa sân, liền hô hào những xem náo nhiệt tản , bản cô cũng tiên phong bỏ .
“Thấy ?
Người với thật sự là thể so sánh , rõ ràng cô và đồng chí Khương sàn sàn tuổi , mà xem, bất kể là chuyện đều giống như tiên nữ , thế nào cũng thấy .
Nhìn cô xem, mở miệng là giống như mụ đàn bà chanh chua mắng c.h.ử.i ngoài chợ, chuyện mà để đồng chí Văn nhà cô thấy, chừng hối hận vì cưới cô đấy!"
Lục Bình điểm dừng, phạm sai lầm ngớ ngẩn, thấy lời cô , trong mắt Tô Mạn như chứa độc, chằm chằm cô :
“Chị tưởng chị hơn bao nhiêu?
Là một giáo viên mà cả ngày chỉ , thêm dầu lửa, loại như chị căn bản xứng gương cho khác, chị cứ đợi đấy, Duyệt Duyệt nhà lên tiểu học, tuyệt đối sẽ gửi lớp của chị, tránh để con bé chị đầu độc đến mức hỏng ."
Đám xem náo nhiệt tản , Tô Mạn Khương Lê cho vài câu cho nhất thời cảm thấy cụt hứng vô cùng, cô xoay thèm để ý đến Lục Bình nữa, về phía nhà , miệng lẩm bẩm:
“Chẳng lẽ là một kẻ ngốc?"
Lời là đang Khương Lê, Tô Mạn cảm thấy Khương Lê ngốc đến tận cùng , là hồ ly tinh mà tức giận, ngược còn cảm ơn đối phương, cho rằng khen , đúng là khiến rớt cằm!
“Cô đang lầm bầm cái gì đấy?"
Văn Tư Viễn thấy cô phòng khách vẫn còn lẩm bẩm nhỏ, hơn nữa nét mặt chút khó tả, kìm mà nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-138.html.]
Mà Tô Mạn dường như quên mất chuyện hai xích mích hơn nửa tiếng , xuống là kể đầu đuôi chuyện xảy ngoài sân, hỏi Văn Tư Viễn:
“Anh xem đó ngốc đến tận cùng ?"
“Đồng chí Khương ngốc, đó là lấy nhu thắng cương, xem như trò thôi."
Văn Tư Viễn thực sự nổi giận, hiềm nỗi mặt , vợ của , thực sự khiến cho , thì vẻ thông minh, chút tâm kế, thực chất là kẻ thông minh giả tạo!
“Ánh mắt đó của là ?"
Nhận ánh mắt của Văn Tư Viễn đúng, Tô Mạn lập tức dựng gai nhím lên.
“Ánh mắt của thì thể là chứ?
Cô xem cô giữ miệng thế hả?
phân tích cho cô những lời đồng chí Lục đến nhà rốt cuộc là ý đồ gì, là để cô đừng mắc bẫy , cô thì , bước khỏi sân là tự cho thông minh, chỉ thẳng mặt mà mắng, cô tưởng mấy câu ám chỉ đó của cô đồng chí Lục là ý gì ?"
“...
, thấy cô là thấy bực , nhịn mà!
Huống hồ vốn dĩ cho cô là cái chút tâm tư nhỏ mọn đó của cô chúng đều thấu hết ."
“Sau khi chuyện nhất hãy động não một chút, ngoài , cô là đối thủ của đồng chí Khương , đừng sáp gần mong xem náo nhiệt nữa."
“ sáp gần cô , chỉ thuận miệng một câu như thôi, ai cô hành động theo lẽ thường, còn hổ mặt bao nhiêu như thế, tự luyến cái gì mà thích giáo sư Lạc nhà cô ..."
So với dung mạo của Lạc Yến Thanh, Văn Tư Viễn hề kém cạnh chút nào, dù vị cũng là nam chính trong tiểu thuyết gốc, nhưng nếu bàn về khí chất, tuyệt đối là Lạc Yến Thanh thắng thế.
Nửa ngày thấy Văn Tư Viễn lên tiếng nữa, Tô Mạn trầm ngâm đối phương một hồi, hỏi:
“Cảm thấy mất mặt, là cảm thấy sai điều gì?"
Chương 216 Anh rõ ràng cho
“Chỉ cần cô cảm thấy mất mặt thì cũng ."
Giọng điệu của Văn Tư Viễn mặn nhạt, cảm thấy Khương Lê chắc hẳn để bụng chuyện Tô Mạn gây hấn ngoài sân, thậm chí còn cảm thấy trong mắt Khương Lê, Tô Mạn chỉ đang tự chuốc lấy nhục.
Anh nghĩ như nên đương nhiên sẽ bám lấy chuyện Tô Mạn mà buông.
Nói thật, đối với nghiên cứu viên Trương Thăng ở đối diện, bao giờ để mắt.
Lớn hơn bảy tám tuổi mà trong công việc mãi thấy tiến triển gì, nếu là , chắc hẳn đang tìm cách điều chuyển khỏi viện nghiên cứu, xem thể tìm công việc phù hợp với ở đơn vị khác .
Tránh để cả đời hao mòn ở viện nghiên cứu, cho đến khi nghỉ hưu vẫn chỉ là một nghiên cứu viên nhỏ nhoi.
Nghĩ , Văn Tư Viễn thầm lắc đầu, đó cầm tờ báo bên tay lên.
Anh hạng nhiệt tình quá mức, đương nhiên sẽ đưa lời khuyên gì cho nghiên cứu viên Trương, dù họ ở trong viện cũng coi là quan hệ cạnh tranh, nếu tự cao tự đại mấy lời “vì cho " nọ, khừng sẽ khiến đối phương cảm thấy đang ôm đồm mưu đồ xa gì đó.
Hơn nữa, thể viện nghiên cứu việc, đối với những công tác nghiên cứu khoa học như họ mà , ai nấy đều trả giá nhiều con đường học tập, và đây là một cơ hội dễ dàng , ai cam tâm tình nguyện bỏ dở giữa chừng chứ?