...
“Cái bao lì xì mụ cho sẽ động ."
Minh Vi trong phòng Minh Duệ, cô Minh Duệ và Minh Hàm :
“Đã dây dưa quan hệ gì thì em đương nhiên sẽ tiêu tiền của bà , cả, với hai nghĩ thế nào?"
“Anh ý kiến gì, bố bảo chúng nhận thì chúng cứ nhận thôi, còn việc dùng đến cái bao lì xì đó thì tùy ý các em."
Giọng Minh Duệ bình thản:
“Bà dù sai đến mấy, nhưng thể phủ nhận chuyện bà sinh chúng , về mặt pháp luật, chúng ít nhiều gì cũng thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng."
“Vậy thì cứ giữ cái bao lì xì của bà , dùng tiền phụng dưỡng cho bà ."
Minh Hàm :
“Bà tình cảm với chúng , đưa bao lì xì chắc là để tự an ủi bản , giảm bớt tội vì bỏ rơi chúng thôi."
Minh Duệ và Minh Vi đều tiếp lời.
Minh Hàm:
“Lát nữa sẽ ngân hàng mở một cái tài khoản, gửi riêng tiền trong bao lì xì của bà đó."
Minh Vi:
“Nhớ gọi em cùng nhé."
“Em còn lạ gì ngân hàng ở nữa ."
Minh Hàm lầm bầm một câu, cuối cùng vẫn gật đầu:
“Được ."
Người đang ba em nhắc đến lúc là đẻ của họ Phùng Lộ, đang tranh cãi với Hàn Bân qua điện thoại.
“Anh ý gì hả?
Con gái nông nỗi đó thì liên quan gì đến , dựa mà bắt bệnh viện chăm sóc nó?"
Trong phòng khách nhà họ Phùng, Phùng Lộ nắm c.h.ặ.t ống , sắc mặt vô cùng khó coi.
“Chỉ một hai tiếng đồng hồ thôi cũng ?"
Đây là giọng của Hàn Bân, trong điện thoại:
“Bảo cô về nhà sắp xếp cho Thiến Thiến mấy bộ quần áo giặt, mang ít đồ dùng sinh hoạt cá nhân đến, cô chịu về, bảo để về lấy, còn cô viện trông Thiến Thiến..."
“Tại lời ?"
Phùng Lộ ngắt lời Hàn Bân:
“Hôm qua hứa với chuyện gì, hôm nay đổi, coi trọng con cái của , thì dựa mà bắt xoay quanh con của ?"
“ giải thích với cô , cố ý , là Thiến Thiến đột nhiên chảy m-áu cam ngất xỉu, thể quản !
Hơn nữa, nếu lúc tìm trông nom thích hợp, cô nghĩ sẽ gọi cuộc điện thoại cho cô ?"
Hàn Bân giọng nhẹ nhàng:
“Mẹ khi tình hình của Thiến Thiến thì ngất xỉu, tỉnh bác sĩ bảo chú ý nghỉ ngơi nhiều, bố đưa về , Phùng Lộ, cô là vợ , cô cũng nên thông cảm cho một chút chứ..."
“ thể thông cảm !"
Phùng Lộ một nữa ngắt lời Hàn Bân, “cạch" một tiếng cúp điện thoại thẳng thừng.
“Con thể ăn hẳn hoi với Hàn Bân ?"
Cụ Phùng quở trách Phùng Lộ:
“Hàn Thiến xảy chuyện gì?
Đang yên đang lành bệnh viện?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1377.html.]
“Nói là chảy m-áu cam đột ngột ngất xỉu, đưa viện cấp cứu, chẩn đoán là suy kiệt cơ quan."
Phùng Lộ lạnh lùng :
“Bắt con trông con gái , đối xử với Lạc Minh Hàm và Lạc Minh Vi như thế nào?
Rõ ràng hứa với con hôm nay cùng dự tiệc mừng, kết quả nuốt lời, giờ cần đến con , nghĩ đến chuyện nhờ con giúp đỡ, đời gì chuyện như thế!"
“Con thấy Hàn Bân đến dự tiệc thích hợp ?"
Cụ Phùng vẻ mặt chính trực:
“Chỉ riêng cái khuôn mặt của Minh Hàm và Hàn Bân cứ như đúc từ một khuôn , mà đến, mối quan hệ giữa Minh Hàm, Minh Vi và các con sẽ lập tức phơi bày mặt , nếu thực sự như , bữa tiệc mừng hôm nay mà kết thúc êm ?"
“Trên đời giống thiếu gì chứ."
Lời của Phùng Lộ mang theo sự chột .
“Người giống thì thiếu, nhưng ở giữa thêm con nữa thì chuyện sẽ còn đơn giản ."
Nghe cụ Phùng , Phùng Lộ đương nhiên nghĩ đến những ở đại viện viện nghiên cứu.
Nếu bà và Hàn Bân cùng lộ diện, kết hợp với “tin đồn" do Hàn Thiến tạo mấy năm , trong đại viện mười phần thì đến tám chín phần sẽ liên tưởng đến mối quan hệ giữa em Lạc Minh Hàm và Hàn Bân.
Nghĩ rằng bà trong cuộc hôn nhân với Lạc Yến Thanh quan hệ mờ ám với đàn ông khác.
Phùng Lộ nghĩ đến đây, rũ mắt xuống, thêm gì nữa.
“Nếu về nhà sắp xếp quần áo cho Hàn Thiến, thì mau bệnh viện , dù thế nào thì Hàn Thiến cũng là con riêng của chồng con, là vợ chồng với Hàn Bân, con nghĩa vụ chăm nom đứa trẻ đó."
Cụ Phùng thúc giục.
“Con nợ nần gì nhà họ Hàn cả!"
Phùng Lộ lỳ một chỗ nhúc nhích.
“Con đường là do chính con chọn, bây giờ con cũng tiếp, nếu con định để bọn Minh Duệ đẻ như thế nào đây?"
Cụ Phùng khổ tâm khuyên nhủ Phùng Lộ:
“Trong lòng ba đứa trẻ đó con là một , chẳng lẽ con còn chúng thấy con là một kế độc ác nữa ?"
“Con độc ác chỗ nào chứ?"
Phùng Lộ như giẫm đuôi, lập tức xù lông lên, bà :
“Hàn Thiến viện liên quan gì đến con hết, bố nhất đừng tùy tiện bôi nhọ danh tiếng của con."
Là bà thì nào?
Bằng chứng ?
Có trách thì chỉ trách nhà họ Hàn với bà thôi!
Con gái bà mất đứa con trong bụng, kéo theo đó là mất luôn t.ử cung; cha thì lén lút lưng bà qua với đàn bà khác, suýt chút nữa là con; những già thì vì bảo vệ cháu nội mà bắt bà truy cứu trách nhiệm của con ranh Hàn Thiến , từng từng một bắt nạt bà như thế, là thấy bà thấp kém hơn một bậc, vốn dĩ chẳng coi bà là con ?
Phùng Lộ thầm lạnh trong lòng, bà sống yên thì cũng đừng hòng ngày tháng dễ chịu!
“Danh tiếng của con còn cần bố bôi nhọ ?"
Cụ Phùng thở dài một tiếng:
“Được , một là bệnh viện, hai là về nhà sắp xếp quần áo cho Hàn Thiến, đừng đây lề mề nữa, mau lên!"
“Được, con bệnh viện!"
Phùng Lộ dậy, hậm hực bước cửa.
“Đứa nhỏ đang yên đang lành suy kiệt cơ quan nhỉ?"
Phương Tố từ lầu xuống, thuận miệng hỏi cụ Phùng.
Rõ ràng bà thấy cuộc đối thoại giữa cụ Phùng và Phùng Lộ.