Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:01:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ vì tình cảm giữa ông và vợ , vì con cái của họ, cả đời sẽ lấy thêm ai nữa.

 

Kết quả thì ?

 

Cũng chỉ mới một năm là cưới mới cửa ."

 

Khương Lê:

 

“Vị Phương tiểu thư đó đúng là trông khá xinh , hồi trẻ chắc hẳn là một đại mỹ nhân."

 

“Đẹp thì nuôi con đây đưa b-ình lu-ận về đàn bà đó, chỉ là một kẻ giỏi giả vờ giả vịt, hở trưng vẻ mặt uất ức, và cứ như thể đàn ông thì bà sẽ sống nổi , cốt cách nhẹ bẫng!"

 

Không bà Tề thành kiến với Phương Tố, mà là những việc Phương Tố , bình thường thật sự khó mà đồng tình.

 

Khương Lê , nhịn mà bật thành tiếng:

 

“Mẹ xem lời kìa, thế gian phụ nữ hàng vạn hàng nghìn, tính tình và cách đối nhân xử thế đương nhiên là mỗi mỗi khác, ví dụ như đây, trong mắt con sáng suốt kiên cường,

 

Lại mất vẻ dịu dàng dễ mến, còn vị Phương tiểu thư mà chắc hẳn thuộc kiểu tình cảm phong phú, quá mức phụ thuộc đàn ông, cũng , kiểu phụ nữ như bản họ ,

 

Phương tiểu thư sai ở chỗ chút rõ ràng, thể vì một đàn ông mà đối xử lạnh nhạt với chính con đẻ của như thế, hơn nữa theo con thấy, kiểu phụ nữ như bà thực sự nên con cái thì đúng hơn, như thế thì bất kể bà nịnh nọt, lấy lòng con riêng của chồng như thế nào chỉ để nắm giữ trái tim chồng , chuyện đó cũng chẳng gì to tát cả."

 

Bà Tề:

 

“Con đúng, loại phụ nữ như Phương Tố thì đúng là nên sinh con!"

 

“Nửa năm, tính toán thời gian thì con trai của Phương tiểu thư chắc cũng sắp thả nhỉ?"

 

Thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, vốn đang là lứa tuổi phơi phới như hoa như ngọc, mà vì chính đẻ của gánh tội cho trai khác .

 

Mặc dù thời gian nửa năm dài, nhưng trải qua một kiếp nạn như , nếu tâm tính thiếu niên đủ kiên cường, khi ngoài e rằng tính tình sẽ đổi.

 

Đặc biệt là trong cảnh bản phạm sai lầm mà gánh chịu những hình phạt đáng , nếu là cô, đa phần... , đa phần, mà nhất định sẽ nảy sinh tâm lý phản nghịch!

 

Cho dù lựa chọn báo thù thì cũng sẽ đoạn tuyệt quan hệ với , đến ch-ết cũng thèm qua !

 

“Ừm, là sắp , nhưng một trải nghiệm như thế, đối với thằng bé Phùng Diệc mà chắc hẳn cả đời cũng quên !"

 

Chương 212 Đứa trẻ mới kẹo ăn, đứa trẻ hiểu chuyện ai thương

 

Nói đoạn, bà Tề thở dài một tiếng:

 

“Con , thằng bé đó trông ngoan, trắng trẻo tú khí, đứa gây chuyện, mà một đứa trẻ như thế trong cái nhà đó là một sự tồn tại chào đón."

 

“Nói cũng , tất cả đều là của Phương tiểu thư."

 

Khương Lê đoạn cũng thở dài một tiếng.

 

Bà Tề:

 

“Ai bảo chứ?!"...

 

Khoảng hơn nửa tiếng , Khương Lê dậy chào tạm biệt bà Tề:

 

“Thời gian còn sớm nữa, con dẫn ba em Minh Duệ về đây ạ."

 

“Được.

 

Để tiễn con một đoạn."

 

Bà Tề gật đầu, Tống Hiên và ba em Minh Duệ từ trong phòng , thấy bà Tề bảo Tống Hiên cùng bà tiễn con Khương Lê đến cổng sân.

 

“Mẹ nuôi, và Hiên Hiên ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-136.html.]

 

Vẫy vẫy tay với hai bà cháu bà Tề, Khương Lê ba nhóc tỳ hướng về phía nhà .

 

“Mẹ ơi, con lớn thêm chút nữa thể học kéo nhị hồ theo ạ?"

 

Cục bột nhỏ trai Minh Duệ nắm lấy bàn tay nhỏ bé, bé đột nhiên đầu , trong đôi mắt đen láy ghi rõ ba chữ “con học" thật to.

 

“Đương nhiên là ."

 

Đôi mắt hồ ly chứa nụ của Khương Lê cong thành hình trăng lưỡi liềm, cô gật gật đầu:

 

“Chỉ cần các con học, đều dạy hết!"

 

“Vi Vi học ạ!"

 

Tiểu Minh Vi cũng trai Minh Duệ nắm lấy một bàn tay nhỏ, thấy lời , cô bé lập tức giơ bàn tay nhỏ còn lên, quên đầu một cái.

 

“Được, Hàm Hàm và Vi Vi đều học kéo nhị hồ, còn Minh Duệ thì , con học ?"

 

Khương Lê sẽ bao giờ ngó lơ con trai cả.

 

Đứa trẻ thực sự là quá hiểu chuyện , kể từ khi cô xuất hiện bên cạnh ba em bọn họ, một nào bé chủ động bày tỏ mặt cô rằng cái gì hoặc cái gì, càng bao giờ giống như cặp sinh đôi nũng bán manh mặt cô để cô yêu thương chúng nhiều hơn một chút.

 

câu tục ngữ là, thường thường đứa trẻ ít cha lo lắng nhất, hiểu chuyện nhất trong một gia đình cũng là đứa trẻ dễ ngó lơ nhất.

 

Giống như trường hợp nhà họ Phùng mà bà Tề nhắc đến, rõ ràng đứa con út hiểu chuyện lời nhưng đối xử công bằng.

 

Từ đó khó để nhận , đứa trẻ mới kẹo ăn, lý lẽ của nó.

 

Mà cô chỉ là của cặp sinh đôi, mà còn là của Minh Duệ nữa, thể vì đứa trẻ hiểu chuyện mà ngó lơ sự tồn tại của .

 

“Vâng."

 

Dừng bước, tiểu chính thái Minh Duệ mím mím môi, ngay đó về phía Khương Lê, gật gật cái đầu nhỏ.

 

“Vậy thì bắt đầu từ ngày mai, sẽ bắt đầu dạy bạn nhỏ Minh Duệ của chúng ."

 

Khương Lê xét về tính cách, trai Minh Duệ thực chất chút bướng bỉnh, do đó chỉ cần Minh Duệ chủ động gọi cô là thì mặt bé cô cũng sẽ tự xưng là “".

 

Tránh để đứa trẻ trong lòng nảy sinh cảm xúc .

 

Tóm , ý định của Khương Lê là vạn sự tùy duyên.

 

nước chảy đ-á mòn, thanh sắt cũng thể mài thành kim, cô tin là đợi đến ngày đứa trẻ phát tiếng gọi chân thành từ tận đáy lòng.

 

“Còn con thì còn con thì ?

 

Mẹ ơi, khi nào Vi Vi mới học nhị hồ ạ?"

 

Tiểu Minh Vi sốt sắng !

 

“Đợi khi con và hai con lớn bằng cả con bây giờ, sẽ dạy hai đứa."

 

Nhị hồ phân biệt trẻ em và lớn, thông thường trẻ nhỏ ít nhất sáu tuổi học mới thích hợp.

 

Cặp sinh đôi còn đầy ba tuổi, cho dù đưa nhị hồ tay chúng, đến chuyện học, chỉ riêng việc tạo tư thế kéo nhị hồ thôi, chẳng cần cũng là khó mà .

 

“Vâng ạ!"

 

Tiểu Minh Vi hì hì đáp một tiếng.

 

Cục bột nhỏ Minh Hàm cũng hớn hở đáp :

 

“Hàm Hàm lời ạ!"

Loading...