Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1355

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không so sánh thì đau thương.”

 

Một Lạc Tư Thuần khiến bà khó thể ngẩng đầu lên ở khu đại viện.

 

Một Tưởng Hiên Hiên nền khiến con gái bà là Tiểu Nguyệt Lượng trông thật kiêu ngạo vô tri.

 

Làm thể bực bội cho ?

 

Đã một cơ hội để bà xả cơn giận , hơn nữa còn khả năng giúp bà thể dẫm Lạc Tư Thuần chân, thể bỏ qua?

 

“Nhà họ Tưởng cần cô việc thiện ?

 

Nếu thực sự phát hiện Hiên Hiên con cái nhà thì chẳng lẽ điều tra nguyên do?"

 

Ông cụ Cao trầm giọng :

 

“Vậy mà cô thật đấy, chỉ vì mấy câu trong miệng hai cô mà hôm nay chạy tìm đứa trẻ trong lời hai cô và ba đưa đến nhà họ Tưởng.

 

thấy cô là tâm địa bất lương!"

 

Im lặng một lát, ông cụ Cao :

 

“Bây giờ đứa bé Hiên Hiên đó theo ba ruột nó , cái để cho nhà họ Tưởng là gì, thấy.

 

Sau , nhà họ Tưởng và nhà họ Cao chúng tuy xích mích, nhưng quan hệ chắc chắn sẽ còn như nữa, mà tất cả chuyện đều là do một tay cô gây ."

 

Vương Hiểu Huệ cúi đầu, như con chim cút, dám thêm một lời nào....

 

“Thế nào ?

 

Tình hình nhà họ Lục thế nào?

 

Hiên Hiên nhà ở đó liệu sống ?"

 

Tưởng Nam Chinh tiễn vợ chồng Lục Hàn và con gái Hiên Hiên về, Lạc Tư Thuần liền sải bước tiến lên hỏi về tình cảnh của nhà họ Lục.

 

Thấy ông cụ và những khác trong nhà cũng về phía , thấy con gái...

 

Tinh Tinh , Tưởng Nam Chinh :

 

“Gia đình đồng chí Lục ở trong khu nhà công vụ của đồn cảnh sát, là một cái sân nhỏ, bên trong ba gian nhà cấp bốn, bên ngoài thêm một gian bếp và một gian phòng tắm.

 

Trong nhà cấp bốn ba phòng ngủ và một phòng sách.

 

Trong sân trồng vài cây hoa và một mảnh vườn rau nhỏ, điều kiện sống chung khá .

 

Đến nơi đó, đồng chí Nguyễn liền dọn dẹp phòng ốc, mới bộ ga trải giường và vỏ gối.

 

Hiên Hiên giúp đỡ dọn dẹp cùng."

 

Lạc Tư Thuần hỏi:

 

“Đồng chí Lục và đồng chí Nguyễn chẳng còn một đứa con trai nữa , đứa trẻ đó đối xử với Hiên Hiên nhà thế nào?"

 

Tưởng Nam Chinh:

 

“Rất , đứa trẻ đó dắt Hiên Hiên giới thiệu cho con bé từng ngóc ngách trong ngoài ngôi nhà."

 

Nói đến đây, Tưởng Nam Chinh hỏi:

 

“Sao thấy Tinh Tinh ?"

 

“Ở lầu."

 

Lạc Tư Thuần :

 

“Em dọn dẹp cho con bé một căn phòng khác , phòng ngủ của Hiên Hiên em giữ ."

 

Nghe , Tưởng Nam Chinh thêm gì nữa.

 

Ở phía bên , gia đình Khương Lê theo Giang Hồng Phát và Giang Bác Nhã từ biệt ông cụ Tịch cùng những nhà họ Tịch khác, lên xe thẳng về nhà cũ họ Giang.

 

“Mẹ ơi..."

 

“Hửm?"

 

Khương Lê đang xe của Lạc Yến Thanh, thấy tiếng của Quả Quả, bà từ ghế phụ đầu :

 

“Có việc gì thì cứ trực tiếp , đang đây."

 

Quả Quả:

 

“Con hứa với chị Hiên Hiên từ nay về mỗi tuần sẽ cho chị một lá thư ạ."

 

“Tốt mà, thư chỉ thể liên lạc tình cảm giữa các con, mà con còn thể rèn luyện khả năng lách, ý kiến gì."

 

Ánh mắt Khương Lê dịu dàng, mỉm đáp .

 

Quả Quả:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1355.html.]

“Cảm ơn !"

 

Khương Lê buồn :

 

“Ngốc ?

 

Chuyện gì mà cảm ơn chứ?!

 

Con một chị em , vì cách địa lý mà liên lạc qua thư từ, cũng chuyện gì ."

 

Chương 1348 Hiểu muôn năm, bà Lạc của !

 

Nghe lời Khương Lê , đôi mắt Quả Quả cong thành hình vầng trăng khuyết:

 

“Con bạn mãi mãi với chị Hiên Hiên!"

 

“Được, chúc tình bạn của các con trong năm mới sẽ mãi mãi vững bền!"

 

Khóe miệng Khương Lê ngậm , bà :

 

“Chị Hiểu Nhiễm của con cũng là bạn của chị gái con từ hồi mẫu giáo, tình bạn giữa họ đến nay hơn mười năm ."

 

“Con mà!

 

Năm đó đưa con và Năm về nước lâu, con chị Tống Hiểu Nhiễm là bạn của chị gái ."

 

Quả Quả dõng dạc , đợi Khương Lê lên tiếng, Minh Vi véo véo mũi cô bé, hỏi:

 

“Năm đó em mới chỉ là một nhóc tì, giờ vẫn còn nhớ chuyện hồi đó ?"

 

“Tất nhiên là nhớ ạ.

 

Chị ơi, trí nhớ của em và Năm siêu luôn, chuyện chị ."

 

Quả Quả tự hào và tự tin :

 

“Em là thiên tài đấy nhé, chị đừng coi thường!"

 

“Được , là của chị, đột nhiên quên mất Quả Quả nhà là một đứa trẻ thiên tài."

 

Trong mắt Minh Vi tràn ngập ý , cô :

 

“Vậy phạt chị tối nay nhịn đói ?"

 

“Chị đây là đang tự trừng phạt ?"

 

Quả Quả nghiêng cái đầu nhỏ, ngây ngô hỏi.

 

, chị đang tự trừng phạt ."

 

Minh Vi mỉm gật đầu.

 

“Không cần ạ, chị cần tự trừng phạt , em trách chị nhé!"

 

Quả Quả lắc đầu xua xua tay nhỏ, cô bé :

 

“Chị chắc chắn cố ý quên , em chấp nhặt với chị !"

 

Minh Vi ôm chầm lấy cô bé:

 

“Em gái chị đúng là quá !"

 

Hôn một cái chụt lên má cô bé, ý trong mắt Minh Vi gần như tràn ngoài, cô với Khương Lê:

 

“Mẹ ơi, cảm ơn sinh cho con một đứa em gái ngoan thông minh như thế !"

 

“Đừng quên cảm ơn ba của con nữa nhé."

 

Khương Lê liếc Lạc Yến Thanh, nhắc nhở Minh Vi.

 

“Cảm ơn ba ạ!"

 

Minh Vi híp mắt Lạc Yến Thanh.

 

“Cứ cảm ơn con nhiều là ."

 

Lạc Yến Thanh cầm vô lăng, ông Khương Lê, sự sủng ái trong đôi mắt phượng lấp lánh thể rõ ràng hơn.

 

Tiếp xúc với ánh mắt của ông, Khương Lê tự chủ mà đỏ mặt, bà mặt , ngoài cửa sổ xe ho nhẹ hai tiếng để che giấu sự lúng túng.

 

Lúc , Quả Quả :

 

“Mẹ ơi, buổi trưa chị Hiên Hiên buồn lắm, lúc đó trong phòng khách bao nhiêu đỏ hoe mắt, con thấy chị Hiên Hiên đau lòng, nước mắt cũng cứ thế rơi xuống.

 

cái chị ba ruột của chị Hiên Hiên nuôi lớn kìa,

 

Chị chỉ , mà khi ông nội Tưởng là tùy theo ý của chị Hiên Hiên và chị chọn sống ở gia đình nào, mà chị cần nghĩ ngợi gì, mở miệng là chọn ở nhà ông nội Tưởng luôn, hơn nữa còn lập tức đổi giọng gọi ba ruột của chị Hiên Hiên là ba Lục, Nguyễn.

 

Con cảm thấy chị chút đúng."

 

 

Loading...