Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1336

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Chuyện là gì ?!

 

Chỉ cần em vui, bảo bỏ cả mạng cũng cam lòng!”

 

Khương Lê giả bộ nghiêm mặt:

 

“Anh Lạc, rõ nhé, chúng đang sống đời thường, chứ đang đóng phim truyền hình thần tượng, mà là một nhà nghiên cứu khoa học nghiêm túc, tổng tài bá đạo.”

 

Lạc Yến Thanh xong, siết c.h.ặ.t vòng tay, vùi đầu hõm cổ Khương Lê, trầm thấp một hồi lâu.

 

“Lời em buồn đến thế ?”

 

Khương Lê khẽ nhếch mép, cảm thấy thật bó tay.

 

 

Sáng sớm ngày giao thừa, Giang Bác Nhã và Giang Hồng Phát đến căn nhà lớn họ Vu, cũng chính là căn nhà của Khương Lê.

 

Còn đội trưởng Khương và Thái Tú Phân cùng những khác thì đến từ chiều hôm .

 

Vì đội trưởng Khương vẫn đang trong thời kỳ hồi phục phẫu thuật, nên Lạc Yến Thanh đặc biệt lái xe qua đón nhạc phụ và nhạc mẫu một chuyến.

 

Chiếc xe khác trong nhà do Minh Duệ lái, đón cả Khương và .

 

Sau đó Khương Quốc An lái xe của Lạc Yến Thanh, cũng giúp đưa trong nhà đến căn nhà lớn của Khương Lê.

 

“Bữa cơm tất niên tối nay để con bếp.”

 

Giữa buổi chiều, Khương Lê cùng Thái Tú Phân, các chị dâu và các cháu dâu tán gẫu với .

 

Thấy bàn luận về các món ăn cho bữa cơm tất niên, cô nhịn xen một câu.

 

“Được chứ, em món ăn thể sánh ngang với đầu bếp khách sạn năm đấy, để em bếp, chị dâu cả ý kiến gì.”

 

Đây là giọng của chị dâu cả Khương.

 

Hà Tuệ, tức chị dâu hai Khương, phụ họa:

 

“Chị dâu hai cũng ý kiến.”

 

Chị dâu ba Khương:

 

“Chị dâu ba cũng ý kiến.”

 

Chị dâu bốn Khương:

 

“Chị mơ cũng ăn món Lê Bảo đây.”

 

Rõ ràng, chị dâu bốn cũng ý kiến.

 

“Em ý kiến.”

 

Vương Phán bày tỏ thái độ.

 

“Cô út, cháu giơ cả hai tay tán thành!

 

cháu sẽ ở bên cạnh phụ bếp!”

 

Lâm Đan , theo lời cô, các cháu dâu khác cũng lượt bày tỏ thái độ.

 

Tóm một câu, đối với việc Khương Lê bếp bữa cơm tất niên tối nay, tất cả mặt đều tán đồng.

 

Không thấy Thái Tú Phân lên tiếng, Khương Lê mỉm bà:

 

“Mẹ, ý kiến của thế nào?”

 

“Con thì cứ để con bếp !”

 

Bữa cơm tất niên tối nay dễ , trong nhà quá đông, con gái cưng thấy mệt thì bà cũng chẳng gì để .

 

“Mẹ cứ yên tâm, các chị dâu chúng con đều sẽ phụ giúp Lê Bảo, một lát nữa chúng con sẽ sơ chế sạch sẽ các nguyên liệu cần dùng.”

 

Là con dâu cả, chị dâu cả Khương Thái Tú Phân cưng chiều cô em chồng đến mức nào.

 

Nếu thực sự để cô út bếp bữa cơm tất niên tối nay, chồng chắc chắn sẽ xót xa lắm, vì ăn tối nay hề ít, mỗi món ăn tự nhiên thể chỉ một đĩa là xong.

 

Dựa cơ sở đó, các chị dâu cũng giúp nấu vài món.

 

Chị dâu ba Khương:

 

, cứ yên tâm , các chị dâu chúng con ở đây, sẽ để Lê Bảo mệt .”

 

“Chỉ là bếp thôi mà, mệt nhọc gì ?

 

Chị dâu ba, chị đừng coi em như bằng giấy chứ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1336.html.]

Khương Lê híp mắt .

 

Nghe cô , chị dâu ba đáp :

 

“Chị dâu ba em bằng giấy, chị chỉ Lê Bảo của chúng mệt thôi!”

 

Mấy chị dâu khác liên tục gật đầu, miệng còn lẩm bẩm “đúng ”, ý tứ cần nghĩ nhiều cũng , họ đều Khương Lê vất vả nhiều.

 

“Mẹ, xem chị dâu cả và vẫn cứ coi con như trẻ con .

 

Theo con thấy, đều là do cái tên mụ ‘Lê Bảo’ gây ảnh hưởng!”

 

Khương Lê cố ý Thái Tú Phân với vẻ mặt đầy oán niệm.

 

Theo lời cô, mấy chị em dâu nhà chị dâu cả đồng thanh bật , ngay cả Lâm Đan và các cháu dâu cũng che miệng khẽ.

 

Thái Tú Phân:

 

“Con đang trách và bố con đặt tên mụ cho con ?”

 

“Con dám, dám!”

 

Khương Lê liên tục xua tay, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu sinh.

 

Bộ dạng của cô khiến đồng thanh bật .

 

Tuy nhiên, Khương Lê bận tâm, cô :

 

“Con chỉ cảm thấy là, con hơn ba mươi tuổi , đừng gọi con là Lê Bảo nữa .”

 

Hà Tuệ hỏi:

 

“Vậy em chúng chị gọi em thế nào?”

 

Khương Lê:

 

“Ngoại trừ tên mụ ‘Lê Bảo’ , gọi em thế nào cũng .”

 

“Gọi cả họ lẫn tên thì xa lạ quá, chị dâu hai đây dù cũng gọi .

 

Gọi em là Tiểu Lê, chị thấy hợp lắm…”

 

Chưa đợi Hà Tuệ xong, Khương Lê hỏi:

 

“Sao hợp ạ?”

 

“Em rể gọi em là ‘Tiểu Lê’, đó chắc hẳn là cách gọi riêng của em rể dành cho em , các chị dâu thể tranh giành .”

 

Ánh mắt Hà Tuệ đầy vẻ trêu chọc.

 

Nhìn chị, Khương Lê đỏ mặt một trận:

 

“Cách gọi riêng gì chứ, chị dâu hai đừng nghĩ nhiều quá.”

 

“Chị nghĩ nhiều , chị chỉ đơn giản thấy là thể tranh với em rể , chị dâu cả và thấy đúng ?”

 

Hà Tuệ về phía chị dâu cả và các chị em dâu khác.

 

thế.”

 

Chị dâu cả và chị dâu ba cùng mấy chị em dâu đồng thanh gật đầu.

 

“Hơn nữa cái tên ‘Lê Lê’ , nghi ngờ gì nữa, nó đại diện cho tình yêu bao la của ông nội và bố dành cho em.

 

Nếu chúng chị cũng gọi theo, chẳng sẽ nổi bật tâm ý yêu thương của ông nội dành cho em ?

 

Cho nên, đối với nhà họ Khương chúng , cách gọi nào đại diện cho tình yêu của chúng dành cho em hơn là gọi em là ‘Lê Bảo’!”

 

Nghe Hà Tuệ xong, Khương Lê đầy bất lực:

 

“Chị dâu hai thật khéo !”

 

Thái Tú Phân:

 

“Chị dâu hai con đúng.

 

Hồi đó và bố con thấy con là thấy thích , chẳng thèm suy nghĩ gì đặt cho con cái tên mụ là ‘Lê Bảo’, mấy trai con bên cạnh còn vỗ tay khen nữa, con là bảo bối lớn của nhà !”

 

Khương Lê đỏ mặt:

 

“Mẹ, các cháu dâu đều ở đây cả, giữ cho con gái chút thể diện .

 

Con thấy hổ quá!”

 

Che mặt , Khương Lê giả bộ thẹn thùng.

 

Lập tức, trong phòng vang lên một trận .

 

 

Loading...