Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1334

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Miệng thật ngọt!”

 

Khương Lê b.úng nhẹ lên mũi Minh Vi, đó cô xếp gọn chiếc váy sát nách màu đỏ mua cho Quả Quả sang một bên, với Minh Vi:

 

“Ngồi .”

 

Minh Vi “” một tiếng.

 

“Vi Vi nhà chúng thành thiếu nữ , nghĩ thì thời gian trôi nhanh thật đấy.”

 

Đây là đứa trẻ cô nuôi nấng từ lúc hai ba tuổi đến mười mấy năm nay, thật, cô bé từ một loli nhỏ nhắn mềm mại trưởng thành thành một thiếu nữ xinh , Khương Lê cảm thấy thành tựu.

 

Đặc biệt là đứa trẻ nuôi hiểu chuyện ưu tú, mười mấy năm vất vả đối với Khương Lê mà thực sự là gì cả.

 

Minh Vi:

 

“Con lớn , nhưng vẫn trẻ như xưa!”

 

“Mẹ con hơn ba mươi đấy!”

 

Khương Lê mỉm lắc đầu.

 

“Con chẳng thấy thế tí nào.”

 

Minh Vi mở to mắt, vô cùng nghiêm túc :

 

“Hơn nữa dung mạo và vóc dáng của , bất cứ ai cũng đều thấy là một cô gái trẻ mới ngoài hai mươi.

 

Không đúng, chỉ mới mười tám thôi, cùng với con, ai cũng sẽ nghĩ chúng là chị em.”

 

Khương Lê kìm bật thành tiếng:

 

“Con là một bông hoa tươi mơn mởn, so với con.”

 

Nói đến đây, giọng Khương Lê nhẹ nhàng:

 

, Vi Vi, hỏi con chuyện , nhưng ý gì khác , nếu con thì thể .”

 

“Mẹ hỏi ạ, chỉ cần là chuyện con , con nhất định sẽ thật với .”

 

Minh Vi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm túc.

 

Khương Lê thấy bật :

 

“Thả lỏng chút , cũng chuyện gì lớn, cần căng thẳng thế.”

 

“Con căng thẳng mà, hỏi .”

 

Minh Vi thả lỏng hơn một chút, nhưng thần sắc vẫn nghiêm túc.

 

Khương Lê bất lực, chỉ đành hỏi:

 

“Con thích Tiểu Cảnh ?”

 

Minh Vi lắc đầu.

 

“Được, .”

 

Khương Lê mỉm :

 

“Bố con lo lắng hão huyền.”

 

“Bố lo lắng gì cho con ạ?”

 

Minh Vi đầy vẻ tò mò.

 

“Bố con lo con yêu sớm, như sẽ ảnh hưởng đến việc học của con.”

 

Khương Lê giọng đầy bất lực:

 

“Mẹ sẽ , còn bảo với bố con rằng, cho dù con và Tiểu Cảnh hảo cảm với , nhưng tin con, cũng tin Tiểu Cảnh, các con sẽ vì thích đối phương mà ảnh hưởng đến việc học, nhưng bố con vẫn yên tâm, nên mới nghĩ đến việc hỏi con.”

 

Nghe , Minh Vi hề lộ vẻ thẹn thùng, cô :

 

“Tịch Cảnh Ngự khi thi đại học xong sẽ theo đuổi con, con bảo thể cho cơ hội .”

 

“Như .

 

Dẫu qua năm mới vài tháng nữa là các con thi đại học , việc cấp bách hiện tại là tranh thủ thời gian ôn tập, phấn đấu đạt thành tích trong kỳ thi.”

 

Khương Lê cảm thấy khá yên tâm về những gì Minh Vi .

 

“Mẹ…”

 

“Ơi?”

 

“Tịch Cảnh Ngự đối với con hiện tại chỉ là bạn của hai, là bạn học ở trường, nhưng con cũng ghét .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1334.html.]

Sau nếu con cảm giác với , lúc đó bạn gái cũng tồi.”

 

“Vi Vi nhà thật thấu đáo!”

 

“Là do dạy bảo ạ.

 

Hơn nữa hai thể bạn với Tịch Cảnh Ngự, chứng tỏ phẩm chất của tệ.

 

Với nhà và nhà họ Tịch cũng coi như quen , con và Tịch Cảnh Ngự duyên đến với , cũng sẽ yên tâm hơn, đúng ạ?”

 

đúng đúng, con đều đúng.

 

đó là chuyện của , giờ chúng đến nữa.”

 

“Vâng.”

 

 

Trước khi ngủ, Khương Lê kể những gì Minh Vi cho Lạc Yến Thanh , nhưng mãi thấy đàn ông lên tiếng, cô nhịn :

 

“Giờ thì nghĩ quá nhiều chứ?”

 

“Anh là lo lắng việc học của con bé ảnh hưởng thôi.”

 

Lạc Yến Thanh trở , nghiêng đối diện với Khương Lê:

 

“Thành tích thi đại học thì mới trường đại học , việc liên quan đến tương lai của chúng.”

 

Cái chữ “chúng” chắc chắn là chỉ mấy đứa trẻ lớn nhỏ trong nhà.

 

“Em hiểu mà.”

 

Khương Lê mỉm :

 

giờ nên yên tâm , mấy đứa nhỏ nhà đều thấu hiểu, ở lứa tuổi nào nên việc gì, để cha lo lắng nhiều .”

 

“Là do em dạy dỗ chúng !”

 

Lạc Yến Thanh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Khương Lê:

 

“Em xem may mắn thế , cưới một vợ như em?”

 

“Sao em cảm thấy em là tự chui đầu lưới nhỉ?!”

 

Dời bàn tay thon dài, rõ khớp xương của đàn ông , Khương Lê cong môi, đôi mắt thoáng chút trêu chọc:

 

“Anh Lạc, xem ?”

 

Chương 1342 Xác định đang oan uổng em chứ?

 

“Anh thấy là ‘ tình nguyện c.ắ.n câu’ thì chính xác hơn.”

 

Ánh mắt Lạc Yến Thanh đầy vẻ sủng ái, giọng trong trẻo mang theo nụ rõ rệt.

 

Nghe , Khương Lê nhéo mũi , trợn mắt:

 

“Anh là Khương Thái Công đấy ?”

 

“Em xem?”

 

Lạc Yến Thanh trả lời mà hỏi .

 

“Em gì cơ?

 

Anh Lạc, em là , chứ con cá câu .”

 

Khương Lê vẻ mặt kiêu ngạo.

 

Nhìn cô, Lạc Yến Thanh dịu dàng :

 

“Em từng , sở dĩ chọn gả cho là bắt nguồn từ tấm ảnh đó của .”

 

Nghe , gương mặt Khương Lê đỏ bừng, may mà trong phòng lúc chỉ bật đèn bàn, ánh sáng mấy rõ ràng, nên Lạc Yến Thanh phát hiện sự khác thường của cô.

 

“Lạc Yến Thanh, thật là xa!”

 

Ánh mắt giả vờ hung dữ, Khương Lê nâng khuôn mặt tuấn tú của đàn ông lên, c.ắ.n nhẹ môi một cái, còn dùng chút lực.

 

Ngay lập tức, Lạc Yến Thanh đau đến mức “suýt” lên một tiếng.

 

Đôi mắt nheo , Khương Lê hỏi:

 

“Đau ?”

 

Lạc Yến Thanh khẽ “ừ” một tiếng, liền Khương Lê :

 

“Đau là đúng , đây là hình phạt em dành cho !”

 

 

Loading...