Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1333

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe , Tịch Cảnh Ngự gật đầu, đáp bằng một nụ :

 

“Được, cùng cố gắng!”

 

Nhìn thấy còn đầy năm mươi mét nữa là khỏi đại viện, Tịch Cảnh Ngự do dự một lát :

 

“Lạc Minh Vy, thi đại học xong, thể bạn gái tớ ?”

 

“...”

 

Minh Vy hình, một lát mới hỏi:

 

“Cậu cái gì?”

 

Chắc chắn là cô nhầm !

 

Nén sự lúng túng, gương mặt Tịch Cảnh Ngự nóng bừng, nhưng vẫn lặp lời một nữa:

 

“Thi đại học xong, thể bạn gái tớ ?”

 

Minh Vy chớp chớp mắt, cô hỏi:

 

“Cậu thích tớ ?”

 

“Ừ.”

 

Tịch Cảnh Ngự chút do dự gật đầu.

 

tớ ý định đó với ,” lời khỏi miệng, Minh Vy thấy chút tổn thương khác, bèn thêm:

 

“Ít nhất là hiện tại .”

 

Trái tim Tịch Cảnh Ngự mới rơi xuống đáy vực, vế của Minh Vy, chỉ thấy bản từ chối trực tiếp, ánh mắt chân thành Minh Vy :

 

“Vậy khi thi đại học xong, tớ thể theo đuổi ?”

 

Lòng thành thể lay chuyển cả đ-á vàng.

 

Chỉ cần chân thành theo đuổi, chắc chắn sẽ ngày mây tan trăng sáng!

 

Ánh mắt Minh Vy trong trẻo, cô nghiêm túc :

 

“Tớ đảm bảo là tớ chắc chắn sẽ rung động với .”

 

“Nghĩa là cho tớ cơ hội theo đuổi đúng ?”

 

Tịch Cảnh Ngự hỏi.

 

“Ừ.

 

Cơ hội thể cho, nhưng tiền đề là cả tớ và đều trúng tuyển ngôi trường đăng ký!”

 

Minh Vy ấn tượng khá về Tịch Cảnh Ngự, tuy hiểu quá rõ nhưng Tịch Cảnh Ngự là bạn nhất của Minh Hàm, trong mắt Minh Vy, thể bạn với Hai nhà thì phẩm hạnh chắc chắn vấn đề gì.

 

Huống hồ nhà họ Tịch đều , nếu một ngày nào đó cô thực sự rung động với Tịch Cảnh Ngự, hai trở thành bạn trai bạn gái, nhà chắc chắn đều sẽ ý kiến gì.

 

“Quyết định !”

 

Tịch Cảnh Ngự giơ tay lên.

 

Minh Vy:

 

“Ừ, quyết định .”

 

Cô cùng đối phương nhẹ nhàng đ-ập tay lập thệ!

 

Ra khỏi đại viện, Minh Vy và Quả Quả tiễn em Tịch Cảnh Ngự lên xe buýt, hai chị em về nhà ngay mà tại chỗ chờ xe của Khương Lê và Lạc Yến Thanh về.

 

“Chị ơi, tuyết càng lúc càng lớn, xe của ba đến giờ vẫn thấy bóng dáng , chắc là vẫn khỏi trung tâm thương mại nhỉ?”

 

“Em kìa, chiếc xe đang chạy từ xa tới trông quen ?”

 

“Ơ?!

 

Là xe của ba , lúc nãy em thấy nhỉ?”

 

Đôi mắt đen lánh của Quả Quả mở to, đột nhiên cô bé nghĩ điều gì đó, giọng non nớt:

 

“Em , chỗ đó là một ngã ba, lúc em qua thì xe của ba vẫn rẽ con đường của , nên em thấy.”

 

“Đồ thông minh nhỏ!”

 

Minh Vy mỉm Quả Quả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1333.html.]

 

Chẳng mấy chốc, xe chạy đến cổng đại viện.

 

“Sao hai đứa đây?”

 

Nhìn thấy Minh Vy và Quả Quả qua cửa kính xe, Khương Lê bảo Lạc Yến Thanh dừng xe, vẫy tay gọi hai đứa trẻ gần:

 

“Mau lên xe , để lạnh là ốm đấy.”

 

Mở cửa xe , Minh Vy để Quả Quả lên , đó cô sát bên cạnh Quả Quả, tiện tay đóng cửa xe .

 

Khương Lê ở ghế phụ, cô đầu Minh Vy và Quả Quả:

 

“Không ở yên trong nhà cho ấm, ngoài cổng đại viện chờ gì?”

 

“Mẹ ơi, con với chị tiễn Cảnh Ngự và Tiểu Ngự, tiện thể ở cổng đợi và ba luôn, ngờ chờ thật ạ!”

 

Quả Quả híp mắt , , mắt mày Khương Lê cũng tràn đầy ý :

 

“Anh Cảnh Ngự và Tiểu Ngự về ?”

 

“Vâng, về ạ.”

 

Quả Quả gật đầu :

 

“Anh Cảnh Ngự thấy bên ngoài tuyết rơi, thấy trời còn sớm nữa nên cùng Tiểu Ngự xin phép về nhà .”

 

“Lát nữa gọi điện cho nhà họ Tịch hỏi xem ông nội Tịch xem Tiểu Cảnh và Tiểu Ngự về đến nhà , như chúng mới yên tâm .”

 

Khương Lê câu với Lạc Yến Thanh.

 

“Gọi một cuộc điện thoại hỏi thăm là hơn.”

 

Lạc Yến Thanh đáp lời.

 

Vào đến nhà, trôi qua nửa tiếng, Khương Lê gọi một cuộc điện thoại sang nhà họ Tịch, thật khéo là cuộc điện thoại do Tịch Cảnh Ngự máy, và Tịch Thần Ngự bước phòng khách thấy tiếng chuông điện thoại bàn reo, liền tiến lên nhấc ống .

 

Nghe thấy giọng của Khương Lê, Tịch Cảnh Ngự vui mừng, báo cho Khương Lê và em trai về đến nhà an .

 

Nghe , Khương Lê yên tâm, bảo Tịch Cảnh Ngự cô gửi lời hỏi thăm đến trong nhà, đó kết thúc cuộc trò chuyện.

 

Sau bữa tối, Lạc Yến Thanh ở phòng khách chuyện với Minh Duệ, Minh Hàm và ba đứa nhỏ sinh ba, còn Minh Vy Khương Lê gọi phòng ngủ chính.

 

“Thích ?”

 

Lấy chiếc váy liền nhung len mua cho Minh Vy ở trung tâm thương mại hôm nay, Khương Lê cầm tay cho Minh Vy xem.

 

Đôi mắt Minh Vy sáng bừng:

 

“Của con ạ?”

 

“Tất nhiên là của con .”

 

Chiếc váy nhung len tay Khương Lê màu đỏ rực, cô thấy Minh Vy vui mừng gật đầu bèn :

 

“Màu đỏ cho nó hân hoan, da con trắng mặc chắc chắn sẽ .

 

Đến lúc đó, bên trong mặc thêm áo len cổ cao, bên mặc chiếc quần tất nhung màu đen mua cho năm ngoái, bên ngoài cùng khoác thêm chiếc áo lông vũ màu trắng đó chắc chắn là xinh.”

 

Minh Vy nghiêng đầu hỏi:

 

“Chân đôi bốt ngắn màu đen mua nữa ạ?”

 

“Ừ.”

 

Khương Lê gật đầu.

 

Minh Vy:

 

“Còn của ạ?

 

Với cả Quả Quả nữa, đều mua hết chứ?”

 

“Mẹ thiếu váy nhung len, còn của Quả Quả thì giống con.”

 

Khương Lê đặt chiếc váy nhung len đỏ sát nách tay tay Minh Vy, đó cô cầm lên một chiếc cùng kiểu cỡ nhỏ hơn:

 

“Nhìn xem, đây là của Quả Quả.”

 

“Đẹp quá.”

 

Minh Vy mày mắt cong cong :

 

“Mẹ là nhất, lúc nào cũng diện cho con và Quả Quả thật xinh , ở trường các bạn nữ trong lớp ngưỡng mộ con lắm, bảo con tuyệt vời nhất đời!”

 

Loading...