Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1332

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Học sinh lớp 12 vốn áp lực học tập lớn, nếu cha còn gây thêm áp lực vô hình cho con cái, khó bảo đảm đứa trẻ sẽ quật ngã, gây hậu quả thể cứu vãn.”

 

Trước khi Khương Lê xuyên đến thế giới , cô ít thấy tivi những đứa trẻ lớp 12 vì áp lực quá lớn mà chọn con đường tuyệt lộ, khép cuộc đời khi còn quá trẻ.

 

, khi nuôi dạy mấy đứa trẻ nhà , Khương Lê chú trọng đến sức khỏe tâm lý của tụi nhỏ, thường xuyên trò chuyện với các con.

 

Đương nhiên, trịnh trọng gọi đến bên cạnh, mà là trò chuyện bâng quơ hàng ngày, vô tình khơi gợi chủ đề để tìm hiểu chuyện học hành cuộc sống của Minh Duệ và các em.

 

Hơn nữa vai trò của cô là bạn, sẽ khiến lũ trẻ nảy sinh cảm xúc khi trò chuyện.

 

Lạc Yến Thanh đột nhiên hỏi:

 

“Thằng nhóc nhà họ Tịch đó học khối tự nhiên khối xã hội?”

 

“Khối tự nhiên, cùng lớp trọng điểm tự nhiên với Hàm Hàm.

 

Hồi cấp hai, xếp hạng khối mỗi đều Hàm Hàm đè một đầu, nhưng khi lên cấp ba, hai vị trí nhất nhì khối cứ mỗi kỳ thi hoán đổi một giữa nó và Hàm Hàm, hai đứa luôn so kè với trong học tập, cạnh tranh cực kỳ gay gắt!”

 

Giọng Khương Lê mang theo ý :

 

“Tiểu Cảnh là một trai ưu tú, nếu nó thực sự thể trở thành con rể cả nhà , em sẽ vui.”...

 

Gần năm giờ chiều, bầu trời bắt đầu lất phất những bông tuyết, Tịch Cảnh Ngự sắc trời ngoài cửa sổ cũng còn sớm nữa, bèn lên tiếng cáo từ, cùng em trai Tịch Thần Ngự chuẩn về nhà.

 

“Để em tiễn hai .”

 

Minh Vy mặc áo lông vũ, quấn khăn len, đeo găng tay và khẩu trang, theo hai em họ Tịch cửa phòng khách.

 

“Lạc Minh Vy, để tiễn, em ở trong nhà !”

 

Minh Hàm gọi Minh Vy.

 

“Không cùng cả cơm tối ?”

 

Minh Vy dừng bước, cô Minh Hàm:

 

“Với em vũ trang đầy đủ thế ...”

 

Chưa đợi Minh Vy hết câu, Quả Quả mặc xong áo lông vũ chạy đến bên cạnh Minh Vy:

 

“Chị ơi, chị ơi, em tiễn Cảnh Ngự và Tiểu Ngự cùng với chị!”

 

Cô bé kéo tay chị gái, theo em Tịch Cảnh Ngự bước khỏi phòng khách.

 

“Anh cả!”

 

Minh Hàm trừng mắt.

 

“Sao thế?”

 

Minh Duệ hiểu.

 

“Tại quản lý chút ?”

 

Minh Hàm :

 

“Chẳng lẽ tâm tư của thằng nhóc Tịch Cảnh Ngự đó ?”

 

Đoàn T.ử và Thang Viên bên cạnh, Thang Viên bổ sung giúp Hai Minh Hàm:

 

“Anh cả, Cảnh Ngự thích chị em đấy, còn Tịch Thần Ngự nữa, em thấy đối với Quả Quả cũng ý .”

 

“Có mấy đứa nghĩ nhiều quá ?

 

Đặc biệt là em đấy Thang Viên, hiện giờ mới bảy tuổi rưỡi, em thì hiểu cái gì?

 

Đi , cùng Tư về phòng sách , ba chắc sắp về .”

 

Minh Duệ chút bất đắc dĩ, khi Đoàn T.ử gọi Thang Viên về phòng, mới dời mắt sang Minh Hàm:

 

“Đoàn T.ử và Thang Viên mới bao nhiêu tuổi chứ, em linh tinh gì mặt tụi nó ?”

 

Minh Hàm phản bác:

 

“Em linh tinh.”

 

Minh Duệ hỏi:

 

“Vậy em thấy Vy Vy ý gì với Tiểu Cảnh ?”

 

Suy nghĩ một lát, Minh Hàm đáp:

 

“Hiện tại thì thấy.”

 

“Vậy em sốt ruột cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1332.html.]

 

Minh Duệ lắc đầu, :

 

“Vy Vy khi tiễn Tiểu Cảnh với cổng đại viện xem ba về , giờ thì hiểu chứ?

 

Vy Vy cố ý tiễn Tiểu Cảnh .”

 

Im lặng một lúc lâu, Minh Hàm lầm bầm:

 

“Chẳng em lo Lạc Minh Vy thằng nhóc Tịch Cảnh Ngự đó tha mất ?!”

 

“Nói năng cho hẳn hoi, tha cái gì mà tha, nếu để Vy Vy thấy xem con bé cuống lên với em .”

 

Minh Duệ đầy vẻ bất lực.

 

Minh Hàm im lặng.

 

Minh Duệ thấy chút buồn :

 

“Tiểu Cảnh chẳng bạn nhất của em , mà em phòng như phòng trộm thế, thấy như là đang tổn thương đối phương ?”

 

“Là bạn thì chứ, dụ dỗ em gái em, em phòng thì phòng ai?”

 

Minh Hàm hất cằm, chẳng thấy chút nào.

 

“Thôi , Vy Vy trẻ con, con bé đang gì, thôi, bếp chuẩn cơm tối.”

 

Khi ngang qua Minh Hàm, Minh Duệ xoa đầu thằng em ngốc một cái.

 

Đợi khi Minh Hàm hồn thì Minh Duệ khỏi phòng khách....

 

Quả Quả và Tịch Thần Ngự phía , hai đứa trẻ một đứa một đứa , thỉnh thoảng thấy tiếng trong trẻo của Quả Quả.

 

Phía hai nhóc tì vài bước chân, Minh Vy và Tịch Cảnh Ngự sóng vai bước .

 

“Sau Tết điền nguyện vọng, định đăng ký trường đại học nào?”

 

Minh Vy vốn đang cùng Tịch Cảnh Ngự lặng lẽ tiến bước, đột nhiên Tịch Cảnh Ngự hỏi định thi trường nào, cô ngẩn , đó :

 

“Tớ từ nhỏ diễn viên, nguyện vọng đại học đương nhiên là điền các trường điện ảnh truyền hình .”

 

Tịch Cảnh Ngự lộ vẻ ngạc nhiên:

 

“Cậu định thi Học viện Điện ảnh Bắc Thành ?”

 

“Cũng thể là Học viện Hý kịch Quốc gia, hoặc Đại học Truyền thông, Học viện Hý kịch Thượng Hải.”

 

Minh Vy đến ước mơ của , đôi mắt lập tức lấp lánh rạng ngời, nụ gương mặt cũng vô cùng rạng rỡ:

 

“Tớ chỉ diễn viên, mà còn một diễn viên giỏi thành công nữa!”

 

Tịch Cảnh Ngự:

 

“Ước mơ của nhất định sẽ thành hiện thực thôi.”

 

Minh Vy thần sắc kiên định:

 

“Cảm ơn nhé!

 

Tớ tương lai thành công , nhưng tớ sẽ nỗ lực để thực hiện nó!”

 

Nói xong, cô Tịch Cảnh Ngự:

 

“Còn ?

 

Cậu định thi trường đại học nào?”

 

“Đại học Quốc gia.”

 

Tịch Cảnh Ngự đáp.

 

“Giống Hai tớ , từ lâu thi Đại học Quốc gia, tớ tin là các đều sẽ toại nguyện!”

 

Minh Vy :

 

“Qua năm mới chỉ còn ba bốn tháng nữa là thi đại học, hy vọng mỗi chúng đến lúc đó đều đạt thành tích !”

 

Tịch Cảnh Ngự:

 

“Tớ cũng nghĩ .”

 

Minh Vy mỉm :

 

“Cùng cố gắng nhé!”

 

 

Loading...