Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:01:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Suy nghĩ xoay chuyển đến đây, trong lòng Tô Mạn đắng khổ, cô phủ nhận cô hề thực tâm đối đãi với ba đứa nhỏ trong nhà như con đẻ của , tuy nhiên, cô đối xử với chúng cũng tệ ?!”

 

Có cái ăn cái mặc, đồng thời quan tâm đến việc học hành của chúng, thử hỏi cô đối xử với chúng như còn đủ ?

 

“Cô... cô tự bình tĩnh !"

 

Văn Tư Viễn Tô Mạn đang nghĩ gì, thấy sắc mặt đối phương đổi liên tục, nhất thời cảm thấy phiền muộn vô cùng, nhịn dậy về phía thư phòng.

 

Thu hồi suy nghĩ, Tô Mạn:

 

bình tĩnh lắm !"

 

Rõ ràng trông thì ôn nhu như ngọc, thời gian qua cứ như biến thành một khác, theo cô thấy, tất cả đều là của con mụ họ Khương ở nhà bên cạnh.

 

Nếu sự xuất hiện của cô , Văn Tư Viễn hở là đem cô so sánh, hở là mắng nhiếc cô ?

 

Ngoài sân, Văn Duyệt thấy bên tường nhà họ Lạc còn tiếng động gì nữa, nhịn mà thẫn thờ.

 

“Chị ơi!

 

Chị đang nghĩ gì thế ạ?"

 

Văn Di chạm chị gái, hỏi khẽ.

 

“Đi, chúng ngoài sân chơi."

 

Đứng dậy, Văn Duyệt một tay dắt em hai Văn Di, một tay dắt em út Văn Du, ba cô bé chẳng mấy chốc khỏi cổng sân.

 

Dưới gốc cây đa lớn lúc chẳng một đứa trẻ nào.

 

Văn Duyệt thụp xuống đất, hai em gái Văn Di và Văn Du cũng học theo, đối diện với chị gái.

 

“Chị ơi, câu chuyện cô Khương kể thật đấy."

 

Đây là tiếng của Văn Di.

 

“Hay ạ."

 

Văn Du học chị gái Văn Di chuyện.

 

“Có đến mấy cũng kể cho chúng ."

 

Văn Duyệt mím môi, cả trông vẻ ủ rũ chán chường.

 

chúng thấy mà!"

 

Văn Di nghiêng đầu , đôi mắt lấp lánh sáng ngời.

 

Văn Duyệt tiếp lời, cô bé cầm một nhành cây nhỏ vẽ nguệch ngoạc mặt đất.

 

Chương 207 Trong lòng em khó chịu ?

 

Nửa ngày trời, cô bé như tự lẩm bẩm như đang cho em gái Văn Di :

 

“Chị , nhưng chị... nhưng chị chính là giữ cái miệng của , đem những lời mụ đàn bà xa đó kể cho các bạn nhỏ ở bên ngoài, còn... còn yêu cầu chuyện với em Minh Duệ, chị ngờ xa đến thế..."

 

“Chị ơi!"

 

Văn Di chút lo lắng chị gái Văn Duyệt.

 

“Tiểu Di, là chị đe dọa các bạn nhỏ, nếu đứa nào dám chuyện với mấy em Minh Duệ thì sẽ cho đứa đó đến nhà xem hoạt hình nữa, chị thực sự quá xa !"

 

Đón nhận ánh mắt của em gái Văn Di, vành mắt Văn Duyệt ửng hồng:

 

“Chị cô Khương là , mà chị rêu rao lời về cô Khương, và... và còn bắt nạt Minh Duệ, Hàm Hàm, Vi Vi nữa, bây giờ cô Khương và bọn Minh Duệ chắc chắn là ghét chị lắm, kéo theo đó khi cũng ghét cả em và Tiểu Ngư Nhi nữa!"

 

Văn Di ngây ngô hiểu chuyện, cô bé chớp chớp mắt hỏi chị gái:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-133.html.]

“Chị ơi, chúng thể đến nhà Vi Vi cô Khương kể chuyện nữa ạ?"

 

“Chúng chuyện , cô Khương sẽ hoan nghênh chúng đến nhà cô ."

 

Nói xong, trong mắt Văn Duyệt những giọt nước mắt rơi xuống, tuy nhiên cô bé nhanh ch.óng đưa tay lau , đó cô bé :

 

“Tiểu Di, chị nhớ quá!"

 

“Mẹ... chị ơi, ...

 

ở nhà..."

 

Văn Du tuy là tuổi tác tương đương với cặp sinh đôi, thì, thực còn lớn hơn cặp sinh đôi hai ba tháng tuổi, nhưng chuyện chẳng lanh lẹn bằng cặp sinh đôi chút nào.

 

Cô bé chỉ tay cổng sân nhà , mở to đôi mắt long lanh chị gái Văn Duyệt.

 

“Tiểu Ngư Nhi em nhớ kỹ, phụ nữ trong nhà chúng !"

 

Văn Duyệt nắm lấy tay em gái Văn Du, cô bé cực kỳ nghiêm túc :

 

“Mẹ nhất, cũng y như cô Khương , cũng từng kể chuyện cho chúng ."

 

Văn Di:

 

em chẳng nhớ nữa."

 

“Không nhớ cũng , em chỉ cần nhớ kỹ một điều là cần chúng ."

 

Mẹ của cô bé là dịu dàng nhất, đối xử với cô bé và hai em gái cực kỳ , bao giờ nổi giận với chúng, cũng mắng nhiếc chúng bao giờ.

 

“Vâng, em sẽ nhớ kỹ ạ."

 

Văn Di gật gật cái đầu nhỏ.

 

“Tiểu Di, chị Oánh Oánh và Nhân Nhân với Lộ Lộ mấy ngày nay đều chơi với chúng nữa , trong lòng em khó chịu ?"

 

“Tại các chị chơi với chúng nữa ạ?"

 

“Chắc là vì chị dối lừa các chị đấy!"

 

“Chị dối ạ?"

 

“...

 

Lúc chị cô Khương, chị đó là do mụ đàn bà xa bịa đặt..."

 

Văn Duyệt mím môi, cô bé hối hận vô cùng vì chuyện gì cũng đem ngoài , để đến bây giờ đổi là các bạn nhỏ thèm để ý đến cô bé và hai em gái nữa, cảm giác đặc biệt khiến cô bé thấy khó chịu.

 

Nhà họ Tống.

 

Khương Lê dẫn ba em Minh Duệ đưa Tống Hiên về nhà, lúc cô đang ở phòng khách trò chuyện với bà Tề, còn ba nhóc tỳ thì cùng Tống Hiên chơi đếm kiến ngoài sân.

 

“Yến Thanh qua đây?"

 

Sau khi nhận Khương Lê con nuôi, Viện trưởng Tống và bà Tề bắt đầu đổi cách gọi tên của Lạc Yến Thanh chứ còn gọi là “Tiểu Lạc" như nữa.

 

Tuy nhiên, lẽ do gọi “Tiểu Lạc" quen nên thỉnh thoảng vẫn tránh khỏi việc gọi Lạc Yến Thanh là “Tiểu Lạc".

 

Chương 208 Điều chứng tỏ nó để ý đến con đấy, con bé ngốc !

 

“Trước khi con khỏi cửa, đang ở trong thư phòng."

 

Khương Lê , đôi lông mày xinh tự chủ mà khẽ nhíu , thấy cô như , bà Tề nhịn hỏi:

 

“Có tâm sự gì ?

 

Hay là cãi với Yến Thanh ?"

 

 

Loading...