Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1326

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

bận công việc.”

 

Phùng Lộ thực sự Minh Duệ thi đại học năm nay, cũng Minh Hàm, Minh Vy hiện tại là học sinh cấp hai cấp ba, nhưng bà cảm thấy đây chuyện gì to tát.

 

“Hôm nay cô đến đây việc gì?”

 

Ông cụ Phùng thấy Phùng Lộ ngoan cố thông suốt, bèn lảng sang chuyện khác, tranh luận thêm về đề tài cũ với bà .

 

Phùng Lộ:

 

“Ba, ba vẫn tại báo cho con để dự tiệc chúc mừng của Lạc Minh Duệ!”

 

“Nếu tâm, còn cần khác báo cho cô ?”

 

Ông cụ Phùng xong, thở dài một tiếng:

 

“Người cũng chẳng thông báo cho cái già , là tự gọi cả cô đưa mặt dày tới đó đấy.”

 

“Vợ chồng Lạc Yến Thanh dựa cái gì mà thông báo cho chúng ?”

 

Giọng Phùng Lộ đầy vẻ oán hận.

 

Ông cụ Phùng:

 

“Cứ những việc cô , thông báo cho cô là lẽ đương nhiên.

 

Còn với cả, hai cô, kể từ ngày cô vứt bỏ con cái mà , chúng còn qua với bên đó, càng quan tâm đến ba đứa trẻ cô sinh .

 

Giờ đứa trẻ tiền đồ , thông báo cho chúng , chúng chẳng tư cách gì để mà trách móc.”

 

Phùng Lộ:

 

“Vậy chuyện hôm nay ba ?”

 

Ông cụ Phùng:

 

tự hỏi thăm.”

 

con cứ thấy nuốt trôi cơn giận !”

 

Phùng Lộ đột ngột dậy:

 

“Không , con tìm phụ nữ Khương Lê hỏi cho rõ ràng, cô dựa cái gì mà cho con chuyện Lạc Minh Duệ là thủ khoa đại học, thông báo cho con dự tiệc!”

 

“Cô xuống cho !”

 

Ông cụ Phùng quát khẽ:

 

“Đối với con cái thì vô tâm, còn vứt bỏ từ sớm, cô lấy mặt mũi nào mà chất vấn đồng chí Khương Lê?”

 

“Ba...”

 

Phùng Lộ thấy ấm ức.

 

Ông cụ Phùng:

 

“Nói , hôm nay cô đến đây gì.”

 

“Cũng việc gì quan trọng, chỉ là qua thăm ba thôi.”

 

Lời của Phùng Lộ chẳng chút thành ý nào.

 

Ông cụ Phùng gừng càng già càng cay, thể ?

 

ông để tâm mà hỏi:

 

“Dạo cãi với Hàn Bân chứ?”

 

“Chúng con đều chẳng còn nhỏ nữa, còn cãi cọ gì chứ?

 

Với , ngày tháng thế nào thì cứ sống thế , con sẽ để bản sống nghẹn khuất mỗi ngày .”

 

Ngủ riêng phòng, hàng ngày gặp mặt chẳng chuyện gì để , đó chính là cuộc sống hiện tại của bà .

 

đối với bà thì chẳng cả, dù gã đàn ông còn khả năng phương chiếu, tùy ông bên ngoài thế nào thì cũng chỉ là tâm mà lực.

 

Ông cụ Phùng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1326.html.]

“Vợ chồng với thấu hiểu, cô cũng còn trẻ nữa, đừng hở chút là giở tính tiểu thư mặt Hàn Bân.”

 

Phùng Lộ:

 

“Con .”

 

“Không nhất.”

 

Ông cụ Phùng :

 

“Nếu còn việc gì khác thì về .”

 

Phùng Lộ:

 

“Vậy con đây.”

 

Ông cụ Phùng xua xua tay.

 

Bước khỏi đại viện, Phùng Lộ về phía trạm xe buýt, ngờ đột nhiên một giọng nam quen lạ lọt tai, hơn nữa giọng đó đang gọi tên bà .

 

Dừng bước, Phùng Lộ ngước mắt sang, giây tiếp theo, bà lập tức thu hồi ánh mắt, coi như thấy gì, và vô cùng mong mỏi chuyến xe buýt cần sẽ nhanh ch.óng tới trạm.

 

“Cô định giả vờ quen ?”

 

Hồ Dực tiến đến gần Phùng Lộ, trong mắt mang theo ý , nhưng nụ chạm đến đáy mắt.

 

“Tránh xa , quen !”

 

Phùng Lộ lạnh lùng đối phương.

 

“Chắc chắn quen ?

 

Hồi ở nước ngoài chăm sóc cô ít , cô thật đấy, thừa dịp ở căn hộ mà gom sạch tiền bạc của bỏ trốn, Phùng Lộ, chuyện cô chắc quên chứ?”

 

, Hồ Dực chính là thanh niên năm xưa cùng Phùng Lộ nước ngoài, nhà họ Phùng ủy thác chăm sóc bà .

 

quen , nếu còn ở đây dây dưa với , đừng trách báo cảnh sát!”

 

Sắc mặt Phùng Lộ cực kỳ khó coi, bà ngờ về nước, vì hồi ở nước ngoài bà từng Hồ Dực khi học xong sẽ ở nước ngoài phát triển.

 

“Được thôi, cô cứ báo cảnh sát , là để đưa cô đến đồn cảnh sát gần nhất luôn nhé?”

 

Hồ Dực đầy vẻ mỉa mai:

 

“Phùng Lộ, ở đây đợi cô mãi đấy, ngờ đợi thật.

 

Hôm nay cô gặp , nếu lớn chuyện thì hãy trả tiền năm xưa cô trộm của , nếu , ngại đem những chuyện của cô ở nước ngoài kể cho chồng cô .”

 

Hồ Dực về nước từ nửa năm , vì ở nước ngoài thực sự sống nổi nữa nên mới nghĩ đến chuyện về nước phát triển, nhưng mắt cao hơn đầu, đến tận bây giờ vẫn tìm công việc phù hợp.

 

Thực tế, với tư cách là lưu học sinh nhà nước cử , học thành tài về nước đương nhiên lo lắng về công việc, hiềm nỗi Hồ Dực khi hết hạn lưu học chọn ở nước ngoài, điều tương đương với việc vi phạm hợp đồng, vì khi về nước nửa năm , nhà nước đương nhiên sẽ sắp xếp công việc cho .

 

Huống hồ du học ở nước ngoài cũng chẳng học hồn, cách khác là bản lĩnh thực thụ, cộng thêm bản tính kiêu ngạo, nhất thời tìm việc , việc lắm thì chê, thu nhập mà chỉ tiêu xài, cuộc sống đương nhiên ngày càng túng quẫn.

 

Thế là, Hồ Dực nảy ý định nhắm Phùng Lộ.

 

Đòi tiền Phùng Lộ lấy trộm ở nước ngoài là phụ, mục đích thực sự là thông qua Phùng Lộ để bám lấy nhà họ Phùng, thông qua mối quan hệ của ông cụ Phùng để tìm cho một đơn vị công tác .

 

“Anh...”

 

Phùng Lộ Hồ Dực dồn thế bí.

 

“Không trả tiền cũng , cô về với ông cụ nhà cô một tiếng, bảo ông sắp xếp công việc cho .”

 

Nghe thấy lời của Hồ Dực, Phùng Lộ lập tức hiểu ngay mục đích thực sự của đối phương, bà :

 

“Hóa đây mới là mục đích của , nhưng chẳng lẽ ba nghỉ hưu , ông sắp xếp công việc cho ?”

 

Hồ Dực:

 

tin là bác trai thiếu các mối quan hệ .”

 

“Anh dù cũng là từ nước ngoài về, chẳng lẽ đơn vị nào tiếp nhận ?”

 

Phùng Lộ đột nhiên lạnh:

 

“Chẳng lẽ trong thời gian du học chẳng học cái gì, nên về nước đơn vị nào nhận chứ gì?”

 

 

Loading...