Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1324

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ví dụ như họ hàng hai bên gia đình viện trưởng Tống và những bạn giao thiệp nhiều năm của hai ông bà, ví dụ như những đối tác ăn mà cả Khương kết giao trong mấy năm mở quán lẩu, và những đồng đội cũ quan hệ khá thiết của Khương Quốc Thắng, cả những mà Khương Quốc An kết giao, vân vân.”

 

Tóm , tiệc Thủ khoa ngày hôm nay là chuyện vui, nhà ai con nhỏ mà thể kéo chút quan hệ với gia đình Khương Lê thì tin chuyện về cơ bản đều dẫn theo cả gia đình đến chúc mừng, để thuận tiện cho con cái nhà tiếp xúc gần gũi với Thủ khoa, từ đó tác dụng khích lệ.

 

Vốn dĩ là do Khương Quốc Thắng chủ trì buổi tiệc , nhưng khi viện trưởng Tống đến, Khương Quốc Thắng hai lời đem quyền phát biểu chủ trì giao tay viện trưởng Tống.

 

Viện trưởng Tống từ chối , chỉ đành nhận lấy “công việc" .

 

Tiếng vỗ tay vang dội từng đợt, khi viện trưởng Tống phát biểu, Khương Lê và Lạc Yến Thanh cũng vài câu.

 

Cuối cùng, Minh Duệ với tư cách là nhân vật chính của ngày hôm nay cúi chào cảm ơn các vị khách đến chúc mừng.

 

Toàn bộ buổi tiệc diễn suôn sẻ.

 

Khoảng chừng ba giờ chiều, tiệc r-ượu kết thúc, gia đình Khương Lê cửa khách sạn lượt tiễn khách về.

 

Tuy nhiên nhà họ Phùng và nhà họ Tiêu đến cuối cùng.

 

“Cháu , cháu cầm lấy cái ."

 

Trước cửa khách sạn, bên cạnh xe của Phùng Ngụy, cụ Phùng xe lăn, cụ sang Minh Duệ, từ trong túi áo rút một cái phong bì da bò đưa tới.

 

Tuy nhiên, Minh Duệ yên tại chỗ động đậy, mà hướng ánh mắt về phía Khương Lê và Lạc Yến Thanh, thấy hai gật đầu lúc mới tiến lên hai bước, nhận lấy phong bì trong tay cụ Phùng.

 

“Nếu thời gian thì đến nhà chơi."

 

Nghe thấy lời của cụ Phùng, Minh Duệ im lặng nửa ngày, mím môi, khẽ gật đầu.

 

“Lên đại học càng học tập cho , như mới thể báo đáp sự nuôi dưỡng của đất nước."

 

Đứa trẻ bao, đáng tiếc con gái cụ con , nhất quyết sớm bỏ rơi các con của , giờ đây hối hận cũng vô dụng.

 

“Vâng."

 

Minh Duệ gật đầu.

 

Cụ Phùng trong mắt lộ một vẻ an ủi, đó cụ từ biệt Khương Lê và Lạc Yến Thanh, chào hỏi nhà họ Tiêu một tiếng Phùng Ngụy bế lên xe đặt ghế .

 

Còn Phương Tố lên xe từ .

 

Thu dọn xe lăn, Phùng Ngụy tiện tay để trong xe, hướng về phía vợ chồng Khương Lê cùng bố Tiêu, Tiêu Cẩn gật đầu, tiếp đó thu hồi tầm mắt ghế lái, chẳng mấy chốc lái xe đường lớn.

 

“Minh Duệ."

 

Đây là tiếng của Tiêu Cẩn.

 

“Chú Tiêu việc gì ạ?"

 

Minh Duệ ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.

 

Tiêu Cẩn gì, sải bước tới mặt Minh Duệ, tiện tay đưa hai cái phong bao lì xì:

 

“Cái bên là của ông nội Tiêu cho cháu, cái bên là chút lòng thành của chú Tiêu."

 

“..."

 

Minh Duệ đưa tay .

 

“Cầm lấy , chỉ là chút lòng thành của chú Tiêu và ông nội Tiêu của cháu thôi."

 

Tiêu Cẩn thần sắc ôn hòa, nhưng Minh Duệ nhất quyết đưa tay nhận.

 

Thấy , đợi Khương Lê và Lạc Yến Thanh gì, Tiêu Thận lên tiếng:

 

“Duệ Duệ!"

 

Minh Duệ sang Tiêu Thận, liền đối phương :

 

“Nhận lấy !"

 

Minh Duệ gì, chuyển tầm mắt sang Khương Lê và Lạc Yến Thanh.

 

Khương Lê hai gật đầu.

 

“Cảm ơn ạ!"

 

Thu hồi ánh mắt, Minh Duệ nhận lấy phong bao lì xì Tiêu Cẩn đưa cho .

 

Đồng thời, hướng tầm mắt về phía bố Tiêu:

 

“Cảm ơn ạ!"

 

Bố Tiêu mặt mày rạng rỡ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1324.html.]

 

“Đứa trẻ ngoan, cần khách sáo với ông nội Tiêu ."

 

“Bố, , chúng thôi!"

 

Từ biệt Khương Lê và Lạc Yến Thanh, với Tiêu Thận một câu, Tiêu Cẩn dẫn theo các con chào hỏi bố Tiêu để về nhà.

 

“Ừm."

 

Bố Tiêu đáp lời, cả đoàn lên xe chuyên dụng của bố Tiêu, một lát xe chạy xa.

 

Sau khi bố trai cùng các cháu rời , Tiêu Thận dẫn theo con trai La Ân và hai cụ nhà họ La cũng chào tạm biệt gia đình Khương Lê....

 

Lạc Yến Thanh về tứ hợp viện.

 

Sau khi tiễn tất cả khách khứa, liền cùng viện trưởng Tống xe viện nghiên cứu.

 

dự án tay đang ở giai đoạn nghiên cứu phát triển mấu chốt, thể bớt chút thời gian đến tham dự tiệc chúc mừng của con trai dễ dàng gì.

 

Nếu để thời gian buổi chiều trôi qua vô ích thì đối với Lạc Yến Thanh quả thực khó .

 

“Mẹ vui ạ?"

 

Minh Vi đến phòng của Khương Lê, con bé chớp chớp mắt, cẩn thận quan sát biểu cảm khuôn mặt của Khương Lê.

 

“Tại hỏi ?"

 

Khương Lê chút buồn nhướng mày.

 

“Bố ngay cả nhà cũng về việc ..."

 

Giọng của Minh Vi nhỏ dần, đến cuối cùng thì im bặt luôn.

 

Nghe , Khương Lê :

 

“Đã ngay cả con cũng bố con là vì lý do gì mà về nhà, con cảm thấy phụ nữ điều ?"

 

Minh Vi chút do dự lắc đầu:

 

“Không ạ, thấu tình đạt lý nhất!"

 

“Đã như , tại tức giận?"

 

Khương Lê khẽ lắc đầu, ánh mắt cô nhu hòa, ngữ khí đầy vẻ chiều chuộng:

 

“Được , con tuy nhỏ mà lo nghĩ cũng ít .

 

Mẹ thực sự tức giận, bởi vì bố con bận rộn công việc là vì cống hiến cho đất nước, nếu vì chuyện vui, chỉ trong mắt khác sẽ thấy phân rõ trái, mà ngay cả chính cũng sẽ tự khinh bỉ ."

 

“Mẹ vui là ."

 

Minh Vi khoác tay Khương Lê, nũng nịu hỏi:

 

“Còn một thời gian nữa mới đến ngày khai giảng, ơi, chúng cứ thế ở lỳ trong nhà mãi ?"

 

“Muốn chơi ?"

 

Khương Lê Minh Vi.

 

“Vâng ."

 

Minh Vi gật đầu như mổ thóc.

 

“Vậy con nghĩ xem nơi nào ?"

 

Khương Lê hỏi.

 

Nghe , Minh Vi lắc đầu:

 

“Con hết, chơi thì chúng nơi đó."

 

Khương Lê nựng mũi Minh Vi, cô :

 

“Chỉ con là nhanh nhảu!"

 

Ngập ngừng giây lát, Khương Lê :

 

“Vậy thì Côn Thành ."

 

Mắt Minh Vi sáng lên:

 

“Côn Thành ạ?

 

Mẹ ơi, ở đó vui ?"

 

Loading...