Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1321
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghe , Tiêu nhất thời á khẩu.”
“Con bé nhà họ Phùng việc đoàng hoàng, cô với chồng đầu tiên, nhưng đồng chí nam khi rõ sự thật cũng hề giận lây sang đứa trẻ, vẫn coi đứa trẻ đó như con đẻ của mà nuôi dưỡng.
Ngay cả vợ mà đồng chí nam cưới cũng coi đứa trẻ đó như con đẻ của mà dạy bảo, nuôi từ nhỏ cho đến lúc trưởng thành, thể thấy thật lòng với đứa trẻ.
Cho nên, khi về chuyện của đứa trẻ đó thống nhất ý kiến với thằng cả, định đem chuyện cho bà , tránh để bà lén lút lưng chúng hành động bốc đồng, cho chuyện rối tung rối mù lên."
Vẻ mặt bố Tiêu nghiêm túc:
“Bà bố nuôi của đứa trẻ đó nghề gì ?
Người một là nhà nghiên cứu khoa học, một là vận động viên nổi tiếng quốc gia, hơn nữa còn là Thủ khoa quốc với điểm tuyệt đối của kỳ thi đại học nhiều năm về , bây giờ còn là giáo sư của Đại học Thủy Mộc.
Hai vợ chồng họ gối tổng cộng sáu đứa con, nhưng đứa nào cũng dạy bảo , là 'con nhà ' trong miệng cư dân ở đại viện của họ."
Im lặng hồi lâu, Tiêu :
“Không thể nhận đứa cháu nội đích tôn của nhà ?"
“Thằng cả hứa với đứa trẻ đó sẽ luôn duy trì mối quan hệ như hiện tại."
Tiêu Cẩn hai ngày đến thăm bố Tiêu, lúc chuyện riêng với bố Tiêu kể cuộc đối thoại giữa và Minh Duệ trong phòng bệnh bệnh viện cho bố Tiêu .
Lúc đó, bố Tiêu xong cũng gì.
“Mối quan hệ gì?"
Mẹ Tiêu nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu.
Bố Tiêu:
“Ý của đứa trẻ đó là, thằng cả ở mặt nó cả đời chỉ là 'chú Tiêu'.
Đây cũng là gián tiếp cho chúng nó sẽ nhận với nhà họ Tiêu."
Mẹ Tiêu ngạc nhiên:
“Đứa trẻ ?"
Bố Tiêu gật đầu:
“Ừm."
Mẹ Tiêu thắc mắc:
“Tại bố nuôi của nó giấu giếm?"
“Có những chuyện giấu là thể giấu , huống hồ đứa trẻ đó thông minh.
Thêm nữa là cùng ở một đại viện với gia đình thằng cả, cúi đầu thấy ngẩng đầu thấy, chỉ dựa diện mạo của đứa trẻ đó và thằng cả, bà nghĩ nó đoán gì ?"
“Không nhận chúng , xem đây là bố nuôi của nó nuôi !"
“Bà lời là kiểu gì ?"
Sắc mặt bố Tiêu vô cùng khó coi:
“Chúng ngoài miệng đồng chí Khương và chồng cô là bố nuôi của đứa trẻ đó, nhưng trong lòng chính đứa trẻ, vợ chồng đồng chí Khương chính là bố ruột của nó.
Đây là cái gọi là nuôi như lời bà , mà là vợ chồng đồng chí Khương thật lòng với đứa trẻ, mà đứa trẻ thể cảm nhận tấm lòng đó, tự nhiên là từ tận đáy lòng coi vợ chồng đồng chí Khương như bố ruột thịt của .
Vả , quan hệ huyết thống thật sự quan trọng đến ?
Theo thấy, chẳng đáng là bao."
“Sao quan trọng?
Có quan hệ huyết thống thì đó chính là một nhà!"
Mẹ Tiêu phản bác.
“Đó là do bà thiển cận!"
Bố Tiêu liếc Tiêu, ông :
“Có những bậc cha sinh dưỡng mấy đứa con, kết quả đến già chẳng đứa nào dựa dẫm , thì thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1321.html.]
Mẹ Tiêu:
“Cái chỉ thể trách cha , là họ giáo d.ụ.c con cái cho ."
“Bà lý, nhưng tương tự như , với tư cách là bố nuôi, đem đứa trẻ m-áu mủ của dụng tâm dạy dỗ thành , con cái tự nhiên sẽ thiết với bố nuôi của , tìm kiếm cái gọi là tình huyết thống.
Tóm , sự việc bây giờ với bà rõ ràng, bà chuyện rối tung lên thì cứ duy trì nguyên trạng, đừng những chuyện thừa thãi."
“Cháu nội đích tôn nhà là Thủ khoa quốc đấy!"
“Đừng mở miệng là cháu nội đích tôn nhà !
Hơn nữa, là Thủ khoa, nửa điểm quan hệ gì với chúng ?"
“..."
“Ngoài huyết thống , bà gì cho đứa trẻ đó?
Là quan tâm đến miếng cơm manh áo, quan tâm đến việc giáo d.ụ.c của nó, là lúc nó ốm đau, lúc bắt nạt, với tư cách là bà túc trực bên cạnh, đòi công bằng cho nó?"
“Trước đây chúng chẳng đến sự tồn tại của đứa trẻ đó !"
“Đừng tìm lý do cho nữa.
Dù là ông bà thằng cả đều từng bỏ chút công sức nào cho đứa trẻ đó, thì đừng nghĩ đến việc hôm nay đến mặt đứa trẻ những lời .
Điều chúng thể , và cũng là điều duy nhất thể , là đem rắc rối cho nó."
“Được , ông đừng giáo huấn nữa, hiểu ý ông !"
Rõ ràng là cháu nội nhà mà thể nhận , Tiêu cảm thấy trong lòng uất ức, nhưng đồng thời bà cũng hiểu rõ — bố Tiêu lý.
Thoáng chốc trôi qua nhiều ngày, Minh Duệ nhận giấy báo trúng tuyển của Ngoại ngữ Bắc Kinh, ngay đó đến ngày hôm buổi tiệc ăn mừng mà Khương Lê tổ chức cho Minh Duệ.
“Con ?"
Tiêu Cẩn tan đến đại viện nơi bố Tiêu sinh sống.
Lúc trong phòng khách, lông mày nhíu , bố Tiêu đối diện:
“Tại ?"
“Thằng bé đó trông giống con ?"
Đây là tiếng của bố Tiêu.
“Chỉ là lông mày mắt năm sáu phần giống thôi, nhưng chuyện thì quan hệ gì?"
Tiêu Cẩn hiểu, :
“Minh Duệ quan hệ giữa con và nó, đồng chí Khương chắc hẳn cũng .
Mà cả nhà họ vốn dĩ ở cùng một đại viện với con, ngày thường tuy thường gặp, nhưng gặp mặt cũng ít.
Người ngoài thấy cũng chẳng lời tiếng gì, bố, con hiểu trong lòng bố gì lo ngại!"
“Bố con lo lắng đứa trẻ đó và con quá giống , ngày mai con xuất hiện ở khách sạn sẽ khiến khác hướng ánh mắt tới..."
Chưa đợi Tiêu xong, Tiêu Cẩn ngắt lời:
“Chuyện thì ?"
Rõ ràng, qua lời giải thích của Tiêu, Tiêu Cẩn hiểu ý trong lời của bố Tiêu, :
“Trên đời giống là hiếm, chẳng lẽ chỉ vì giống mà hai vốn chẳng liên quan gì quan hệ huyết thống ?"
Bố Tiêu im lặng, một lát mới :
“Là nghĩ nhiều , là con định ngày mai , nghĩ xem sẽ tiền mừng bao nhiêu ?"
Tiêu Cẩn:
“Trên mặt nổi là một trăm, nhưng con sẽ đưa thêm một cái phong bao lì xì riêng."
“Chúng cũng chuẩn thêm một cái phong bao lì xì nhé?"
Mẹ Tiêu sang bố Tiêu.