lúc , giọng thanh thoát êm tai của Khương Lê lọt tai Lạc Yến Thanh:
“Lạc Yến Thanh, định thư phòng sách ?"
Nghe , bước chân Lạc Yến Thanh đang định bước khựng , chỉ cảm thấy luồng cảm giác khó chịu trào dâng trong lòng, đầu , thần sắc dị thường đạm mạc, giọng lấy nửa phần ấm áp:
“Em đang bận, ở đây phiền nữa."
Không trực tiếp trả lời, Lạc Yến Thanh xong, thấy Khương Lê chỉ lộ vẻ nghi hoặc nhưng nửa ngày trời hỏi lấy một câu tại , cảm giác khó chịu trong lòng tức khắc gia tăng.
Bờ môi mỏng mím c.h.ặ.t, Khương Lê nữa, sải bước về phía thư phòng.
Nhìn bóng lưng đàn ông rời , Khương Lê lẩm bẩm:
“Đây là đang giận ?
mà tại chứ?"
Nghĩ , Khương Lê dứt khoát nghĩ nữa, cô chỉ từng chỗ thiếu niên kéo sai, đó bảo thiếu niên kéo một .
“Rất , ngoại trừ gượng tay một chút thì Hiên Hiên kéo sai một nốt nhạc nào luôn nhé."
Sau khi Tống Hiên kéo xong một nữa, nụ tràn ngập trong đôi mắt hồ ly trong trẻo của Khương Lê, cô trực tiếp giơ ngón tay cái lên l-ike cho thiếu niên.
“Anh Hiên Hiên giỏi quá !"
Cặp sinh đôi hì hì, “bốp bốp" vỗ tay kiểu hải cẩu.
Anh trai Minh Duệ lên tiếng, nhưng vỗ tay theo các em, rõ ràng bé cũng thấy Hiên Hiên kéo đặc biệt .
“Được , Hiên Hiên về nhà bây giờ là chơi với Duệ Duệ, Hàm Hàm, Vi Vi một lát mới về?"
Chương 202 Ấm áp
Ra hiệu cho thiếu niên ghế, Khương Lê dịu dàng hỏi.
“Kể... kể chuyện..."
Tống Hiên nghiêm túc suy nghĩ một chút, miệng tuy lúc đứt lúc nối nhưng diễn đạt trọn vẹn ý .
“Mẹ ơi ơi!
Anh Hiên Hiên kể chuyện ạ!"
Không đợi Khương Lê lên tiếng, tiểu Minh Vi bằng chất giọng sữa non nớt đáng yêu phiên dịch cho .
“Con cũng Hiên Hiên kể chuyện!"
Cục bột nhỏ Minh Hàm chịu thua kém.
“Mấy đứa nhóc lanh lợi , , kể chuyện cho các con ngay đây."
Xoa đầu cặp sinh đôi, đôi mắt hồ ly của Khương Lê tràn ngập ý , cô xuống chiếc ghế tựa gần ba nhóc tỳ và thiếu niên, dịu dàng :
“Hôm nay sẽ kể câu chuyện tên là gì nhỉ?
Để nghĩ kỹ xem nào..."
Giả vờ suy nghĩ, Khương Lê một tay khoanh ng-ực, một tay đặt ngón trỏ khẽ gõ cằm, đột nhiên mắt cô sáng lên:
“Mẹ nghĩ !"
Nghe thấy tiếng cô đột ngột cao lên, Hiên Hiên và ba em Minh Duệ cũng vội vàng mắt sáng bừng.
“Câu chuyện định kể bây giờ là 'Nòng nọc vẽ tranh'.
Chuyện là như thế :
Trong ao nhiều chú nòng nọc nhỏ, chúng bơi trong nước cái đuôi cứ nguúng nguẩy, trông lắm!"
Cục bột nhỏ Minh Hàm lúc đặt câu hỏi:
“Mẹ ơi, mấy bạn nòng nọc đang chơi ạ?"
“Không !"
Khương Lê lắc đầu, giọng thanh thoát mất vẻ dịu dàng:
“Chúng đang dùng cái đuôi dài thon nhỏ của b.út vẽ, nghiêm túc bài tập đấy!"
Tiểu Minh Vi chớp chớp đôi mắt to như hai quả nho đen, thốt lên:
“Hóa nòng nọc dùng đuôi để bài tập ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-130.html.]
Khương Lê mỉm gật đầu, cô tiếp tục kể chuyện:
“Mấy chú nòng nọc nha nha, từng dòng thơ quy tắc."
“Mẹ ơi ơi, những bài thơ nhỏ giống như bài thơ dạy Vi Vi với lớn hai 'Đầu giường ánh trăng rọi, Ngỡ đất phủ sương mù.
Ngẩng đầu trăng sáng, Cúi đầu nhớ cố hương.' ạ?"
Khương Lê:
“Vi Vi thông minh thật đấy!
những bài thơ nòng nọc thì quy tắc ."
Cục bột nhỏ Minh Hàm lườm em gái:
“Mẹ rõ mà, nòng nọc từng dòng thơ nhỏ quy tắc, Vi Vi em kỹ ?"
“Em nghiêm túc mà.
thơ nòng nọc quy tắc thì cũng là thơ, đúng ạ?"
Tiểu Minh Vi chút uất ức về phía .
“."
Khương Lê đưa câu trả lời khẳng định, đó cô :
“Quy tắc của thơ nhiều, đợi các con lên tiểu học thầy cô sẽ dạy, ví dụ như:
Thất ngôn tuyệt cú, Ngũ ngôn tuyệt cú, Thất ngôn luật thi, Ngũ ngôn luật thi...
Bây giờ các con hiểu cũng , khi nào thời gian sẽ kỹ hơn với các con, ?"
“Vâng ạ!"
Ba em Minh Duệ và Tống Hiên đồng thanh đáp lời.
Khương Lê dịu dàng, tiếp tục kể chuyện:
“Nòng nọc còn vẽ nha vẽ nha, vẽ một ao những câu đố tranh đáp án."
“Vi Vi đố chữ nha!"
Tiểu Minh Vi đáng yêu :
“Sáng sáng, rực rực, một quả cầu lửa treo trời.
Mùa đông ở thời gian ngắn, mùa hè ở thời gian dài.
Là ông mặt trời ạ!"
Cục bột nhỏ Minh Hàm “hừ" một tiếng:
“Đấy là , chỉ em !"
“ em cũng là chỉ em ạ?!"
Tiểu Minh Vi hiểu tại hai cứ thỉnh thoảng gây gổ với , cô bé như cố ý chọc tức trai Minh Hàm, dùng giọng sữa :
“Có lúc tròn tròn, lúc cong cong, lúc buổi tối hiện , lúc buổi tối thấy..."
Chương 203 Ngưỡng mộ
Chưa đợi tiểu Minh Vi đáp án, từ miệng cục bột nhỏ Minh Hàm thốt :
“Là mặt trăng." còn nhướng mày với em gái Vi Vi.
Khương Lê cặp sinh đôi như , khỏi buồn , cô vỗ tay nhẹ, :
“Được , câu chuyện của chúng vẫn kể xong ."
Cặp sinh đôi lập tức chột rụt cổ , dám trai Minh Duệ và Hiên Hiên của chúng nữa.
“Thời gian từng ngày trôi qua, nòng nọc nha nha, vẽ nha vẽ nha, vô tình b.út vẽ của chúng mỗi ngày một ngắn , cuối cùng thậm chí ngắn đến mức dùng nữa."
Ba em Minh Duệ và Hiên Hiên đều lo lắng.
Khương Lê:
“Cá nhỏ tôm nhỏ trong ao phát hiện , chúng xì xào bàn tán:
Ái chà chà, mấy chú nòng nọc chắc chắn là học hư , nếu thì đuôi của chúng biến mất chứ?"