Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1292
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:15:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ , Trường Thanh và chị Quế Hoa thật sự phúc.
Sinh ba đứa con trai chỉ nuôi sống hết mà ba đứa con đó lập gia đình sinh bao nhiêu thằng cu.
Giờ vợ chồng Trường Thanh chỉ con cháu đầy đàn mà ngày ngày còn ăn ngon, mặc , xem tivi là trong nhà tivi màu lớn luôn.
Chẳng bù cho chúng , cùng vai vế với ba em nhà họ Khương mà sống qua ngày chẳng thể nào so bì với !"
“Người so với chỉ tức ch-ết thôi.
So gì?
Mụ già đây chẳng thèm so bì cách sống với nhà họ Khương, , chỉ mong lo cho ngày tháng nhà lên là !"
“Mấy đứa con dâu nhà bà ba ngày một trận cãi nhỏ, hai ngày một trận cãi lớn, ngày tháng nhà bà sống cứ như một bãi chiến trường , phân gia thì đừng hòng sống lên ."
“Mấy đứa con dâu nhà bà cũng ít loạn ."
“Được , , chị già ơi, nhà nào cũng như cả thôi, ai cũng đừng nhạo ai!"...
Thôi Loa Lớn vốn buôn chuyện cùng Vương Xuân Hoa, Lý Đại Nữu đang cùng một chỗ.
Lúc , lòng ba đều chua loét.
“Nhà họ Khương chắc chắn là do phong thủy mộ tổ ."
Lý Đại Nữu dứt lời, Thôi Loa Lớn bên cạnh liền hỏi:
“Ý gì?"
“Bà thật sự hiểu đang giả bộ hồ đồ đấy?"
Lườm Thôi Loa Lớn một cái, Lý Đại Nữu :
“Bà xem, nhà họ Khương đại phòng giờ ba sinh viên đại học, hai sinh viên trung cấp.
Nhị phòng thì càng khỏi .
Tam phòng cũng hai sinh viên hệ chính quy, một cao đẳng, một trung cấp.
Ở thôn , rộng là mười dặm tám thôn, nhà nào như nhà họ Khương, sinh viên cả ổ thế .
Loại như nhà họ Khương mà bảo sống thì quỷ mới tin."
“ bảo nhà họ Khương sống ."
Thôi Loa Lớn cảm thấy chút khó hiểu.
Đừng đại phòng và tam phòng, chỉ riêng cái biệt thự lớn mà nhị phòng đang ở thôi khiến dân mười dặm tám thôn ngưỡng mộ đến đỏ cả mắt .
Nếu thế mà còn bảo sống thì trừ phi đều là mù hết.
“Đại Nữu, bà thế là đúng, nhà đại phòng, nhị phòng, tam phòng của họ Khương đều đang sống rực rỡ đấy!"
Vương Xuân Hoa :
“Đại phòng ba đang công tác bên ngoài, trong nhà một trưởng thôn, cuộc sống kém ?
Nhị phòng thì chúng khỏi cần bàn, dù đều tận mắt thấy .
Tam phòng giờ cũng hai việc bên ngoài.
Nói chung, ở mười dặm tám thôn của chúng , chẳng nhà nào ngày tháng qua mà bì với các phòng nhà họ Khương."
Lý Đại Nữu:
“..."
Thôi Loa Lớn:
“ thấy các phòng nhà họ Khương ngày hôm nay đều là công lao của Lê Bảo, hai bà thấy ?"
“Có công lao của Lê Bảo, nhưng chúng cũng thừa nhận lũ trẻ nhà họ Khương đầu óc thông minh.
Từng đứa từng đứa thi đỗ học, ngoài bưng bát cơm sắt ăn cơm nhà nước, ngày tháng trong nhà chắc chắn là càng lúc càng hơn."
Vương Xuân Hoa đám cháu chắt mà Khương Quốc Trụ dẫn đầu, từng một quỳ lạy dập đầu với Khương ông nội, gửi lời chúc thọ tới ông cụ, sự ngưỡng mộ trong mắt gần như tràn ngoài.
Bà thầm nghĩ đợi đến khi sống tới tuổi của Khương ông nội, liệu con cháu tổ chức cho bà một lễ thọ náo nhiệt như thế .
Nghi thức bái thọ do Khương Quốc Thắng chủ trì.
Ban đầu các phòng nhà họ Khương đều đề cử Khương Lê, nhưng Khương Lê từ chối.
Cô Khương Quốc Thắng giọng vang dội, là ứng cử viên nhất để chủ trì nghi thức, còn cô phụ trách chụp ảnh lưu niệm cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1292.html.]
Thấy cô quyết, chủ trì nghi thức bái thọ tự nhiên rơi tay Khương Quốc Thắng.
Bậc cha chú, bậc cháu chắt bái thọ cho Khương ông nội xong, đến lượt bậc chắt.
Khi ba đứa nhỏ Đoàn T.ử theo các chị dập đầu với Khương ông nội, do ba đứa nhỏ mặc như ba quả bóng tròn, khoảnh khắc quỳ xuống, chúng hẹn mà cùng ngã nhào tấm t.h.ả.m đỏ, lập tức khiến rộ lên.
ba đứa nhỏ Đoàn T.ử bình tĩnh, cần các chị bên cạnh đỡ, tự lồm cồm bò dậy, nghiêm túc và cẩn thận quỳ cho đúng.
Kết quả là dập ba cái đầu thì ba đứa nhỏ ngã nhào ba , khiến ngớt.
Ngay cả Khương Lê bên cạnh chụp ảnh cũng đến cong cả mắt.
Đoàn Tử, Thang Viên và Quả Quả đanh mặt .
Chúng dù cũng là trẻ con, cho dù cố tỏ bình tĩnh thế nào thì vẫn cảm thấy mất mặt.
Thế là, khi dùng giọng sữa chúc thọ cho Khương ông nội xong, chúng liền Minh Duệ, Minh Hàm và Minh Vi bế lên, lập tức rúc đầu nhỏ vai chị, thèm những lớn đang nhạo nữa.
Quả Quả:
“Chị ơi!
Chị ơi, chị mau bế em rời khỏi đây !"
Minh Vi nhịn , cô hỏi:
“Tại hả?"
“Em... em mất mặt quá, chị ơi, chị mau bế em về nhà bà ngoại ông ngoại .
Nếu còn ở đây nữa, em sẽ hổ đấy!"
Quả Quả vòng tay qua cổ Minh Vi, giọng sữa lí nhí, lộ rõ vẻ ngại ngùng.
Cô bé cảm thấy thật sự quá mất mặt !
“Ngoan, .
Mọi ý , là thấy các em đáng yêu quá nên mới thôi."
Minh Vi dịu dàng an ủi Quả Quả.
Quả Quả hỏi:
“Chúng em?
Anh Tư và Năm cũng ngã ?"
“Em thấy ?"
Minh Vi hỏi.
“Em để ý."
Quả Quả nhỏ giọng :
“Sau khi tự ngã nhào bò dậy, em chỉ nghĩ nhất định quỳ cho , Tư Năm.
em ngốc quá, cứ dập một cái đầu với Thái ngoại công là ngã một cái.
Chị ơi, nhưng mà em nhé!"
“Chị thấy , Quả Quả của chúng dũng cảm.
Ngã nhào tự bò dậy, lúc chị còn nhỏ cũng dũng cảm bằng em !"
Trong mắt Minh Vi đầy ý , cô bế Quả Quả tới cạnh Khương Lê:
“Mẹ ơi, Quả Quả nhà đến mức ngại ngùng ."
Nghe , ánh mắt Khương Lê dịu dàng, khóe miệng ngậm , khẽ vỗ vỗ lưng Quả Quả, cô :
“Không chuyện gì lớn , vả là thấy các con đáng yêu quá nên mới thành tiếng thôi."
“Chị cũng thế đấy ạ."
Quả Quả cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, cô bé yêu nhất :
“ mà con vẫn thấy hổ lắm."
“Chúng một cô bé hào phóng và đáng yêu chứ.
Hơn nữa nụ của đều ý .
Mà hôm nay mừng thọ cho Thái ngoại công của con, con và Tư Năm ngã lúc bái thọ, chẳng cũng khiến Thái ngoại công và Thái ngoại bà thành tiếng , chẳng lẽ con thấy vui?"