Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1279
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:15:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Xuân Hà ngờ Khương Lê chẳng nể nang chút tình cảm nào, đem những lời cô từng mặt cô kể hết sạch cho Từ .
Khoảnh khắc , cô căm phẫn uất hận, cảm thấy Khương Lê thực sự quá đáng.
cô từng nghĩ chính là dẫn Từ tìm đến nhà họ Khương, khiến Từ tìm gặp Khương Lê, hỏi xanh đỏ đen trắng buông lời chỉ trích.
“Ông nó ơi, Thôi Đại Loa và Lý Đại Nữu bọn họ đều đang đồn con nhỏ ch-ết tiệt ở bên ngoài nghề nghiệp đắn, ông xem chuyện tính đây?
Chúng thể vì một nó mà liên lụy cả gia đình chỉ trỏ lưng chứ?"
Nghe lời của Từ, đợi cha Từ lên tiếng, Vương Hạnh Nhi la lối om sòm lên:
“Cái gì?
Xuân Hà ở bên ngoài nghề đắn?!
Nếu thật sự là thì Diễm Diễm nhà con gả cho ai đây?
Trong nhà một cô đoan chính, ai còn cưới Diễm Diễm nhà con nữa?"
Diễm Diễm là con gái của Vương Hạnh Nhi và Từ Xuân Lai, tên khai sinh là Từ Diễm Lệ.
“Không thể nào chứ?
Chị Xuân Hà ở bên ngoài nghề đắn, chẳng lẽ chị lẽ cho ?"
Vợ của Từ Xuân Vượng là Đỗ Quyên mặt đầy kinh ngạc Từ:
“Nếu chuyện là thật thì đúng là mất mặt quá!
Từ nay về , cả gia đình dám ngẩng đầu mặt nữa?"
“Con bảo , đám con gái lỗ vốn nhà chẳng đứa nào cả, chúng nó sinh là để đòi nợ mà, cha, , giờ hãy đuổi con nhỏ lỗ vốn Từ Xuân Hà đó !"
Đây là giọng của Từ Xuân Vượng.
“Đuổi thế nào ?
Lê Bảo chẳng ở nhà , đợi nhà đứa bé đó đến làng , nếu thấy con nhỏ ch-ết tiệt là cả gia đình đều chịu vạ lây đấy."
Cha Từ nhát gan cực kỳ, ông sợ nhất là giao thiệp với của nhà nước, nếu ông công an đưa thì ch-ết cũng chẳng còn mặt mũi nào thấy tổ tiên!
“Chị Xuân Hà chẳng lẽ thật sự là bắt cóc đứa bé đó ?"
Đỗ Quyên hỏi cha Từ.
Nào ngờ, cha Từ chẳng hề lên tiếng.
Họ đứa bé con nhỏ ch-ết tiệt bắt cóc về , nhưng họ tin Khương Lê sẽ ăn , vu khống con nhỏ ch-ết tiệt đó ngay mặt họ.
Bởi vì Lê Bảo là thế nào, trong làng ai là .
—— Nói năng thực thà, bao giờ dối.
Thực điều liên quan đến gia phong của nhà họ Khương.
Trong mấy đời qua, chẳng một ai là hạng càn rỡ.
Mở miệng luôn là lời gói vàng.
Trong lòng dân làng, ít khi lời dị nghị.
Vì , để cả gia đình Từ Xuân Hà liên lụy, cha Từ hạ quyết tâm canh giữ cho c.h.ặ.t.
Còn chuyện gì xảy đó thì tính !
Đỗ Quyên:
“Vậy đây?"
Từ Xuân Vượng:
“Cô nhăng cuội gì thế?
Chuyện là do con nhỏ lỗ vốn , đến nhà bắt thì cũng bắt nó, chẳng liên quan gì đến nhà hết."
“Phải đấy, liên quan gì đến nhà chứ?!
Chúng chỉ cần canh cho kỹ, đừng để nó chạy mất thì gia đình đứa bé đó chắc sẽ giận lây sang chúng !"
Vương Hạnh Nhi bổ sung một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1279.html.]
Từ Xuân Lai gật đầu:
“Chị dâu đúng đấy, chúng nhất định trông chừng con nhỏ ch-ết tiệt đó cho thật kỹ."
Đối với những gì nhà họ Từ , Từ Xuân Hà ở trong phòng sót một chữ, nhưng cô chẳng hề sợ hãi chút nào.
Thứ nhất, đứa trẻ là do cô sinh , cô chẳng qua là đưa con trai về nhà ngoại một chuyến, nhà họ Hồ tư cách gì mà ?
Thứ hai, nhà họ Hồ lẽ nào cháu trai một tù ?
Nghĩ như , tâm thái Từ Xuân Hà định, cho rằng những lời Khương Lê đó chẳng qua là để hù dọa cô mà thôi.
sự thật liệu như Từ Xuân Hà nghĩ, nhà họ Hồ kiêng dè cô là ruột của cháu trai mà dễ dàng bỏ qua chuyện cô cấu kết với kẻ khác bí mật bế tiểu Vũ Hàng ?
Đáp án chắc chắn là .
Chẳng mấy chốc, cha Hồ sự tháp tùng của nhân viên quyền, cùng với công an tỉnh lị quê nhà Khương Lê tới thôn Ao Lý.
Dưới sự dẫn đường của dân làng, ngay khi đoàn đến nhà họ Từ, Từ Xuân Hà nhân viên công an khống chế.
“Các buông !
Dựa cái gì mà bắt hả?
sai chuyện gì?"
Từ Xuân Hà giãy giụa, thoát khỏi sự kìm kẹp của công an.
“Thành thật một chút!"
Một nhân viên công an quát lớn.
Người nhà họ Từ thế trận của đoàn cha Hồ dọa cho túm tụm một chỗ, ai dám một lời nào.
“Cha!
Cha, con là Xuân Hà đây mà, con chẳng qua là đưa con về nhà ngoại một chuyến, cha cần để các đồng chí công an bắt con chứ?
Cha!
Cha bảo các đồng chí công an thả con !"
Thoát , Từ Xuân Hà lóc cầu xin cha Hồ tha cho , nhưng đáng tiếc là cha Hồ chỉ lạnh lùng cô , cô công an nhét xe cảnh sát, đó sự dẫn đường của cán bộ thôn tới nhà họ Khương.
“Ông nội!"
Nhìn thấy cha Hồ, tiểu Vũ Hàng lập tức cất tiếng gọi, đồng thời hướng đôi tay nhỏ về phía cha Hồ đòi bế.
“Có ông nội đây!"
Vành mắt cha Hồ hoen lệ, ông đáp lời, ôm c.h.ặ.t lấy cháu trai, vô cùng thành khẩn gửi lời cảm ơn tới Khương Lê.
“Bác khách sáo quá ạ!"
Khương Lê mỉm , cô :
“Là ba đứa nhỏ nhà cháu lúc chơi ở cổng sân nhận Hàng Hàng, đó cháu chúng kể mới phận của Hàng Hàng, từ đó mới nghĩ tới việc gọi điện cho ông Tịch để xác nhận."
Nghe , cha Hồ bế tiểu Vũ Hàng cúi xuống, cũng thành khẩn cảm ơn ba đứa nhỏ Đoàn Tử:
“Ông Hồ cảm ơn các cháu!"
“Không gì ạ!"
Ba đứa nhỏ Đoàn T.ử đồng loạt lắc đầu.
Cha Hồ ở thôn Ao Lý lâu, khi gọi điện thoại về nhà cho tiểu Vũ Hàng chuyện với Hồ xong, ông liền bế cháu trai bước lên chiếc xe lúc đến, cùng với chiếc xe cảnh sát đang giam giữ Từ Xuân Hà rời .
“Liệu Xuân Hà kết án ?"
Thái Tú Phương hỏi Khương Lê.
“Những gì cô vi phạm pháp luật, việc kết án là chắc chắn ạ."
Còn về việc xử bao lâu thì xem phía nhà họ Hồ thao tác thế nào.
“Sao Xuân Hà thể chuyện như nhỉ?"
Thái Tú Phương chút hiểu nổi, bà lắc đầu:
“Đang yên đang lành sống, ly hôn xong còn nghĩ đến chuyện bắt cóc đứa trẻ, đầu óc nó chắc chắn vấn đề ."