Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1265

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:15:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Minh Duệ:

 

“Em đúng.”

 

Lớn chừng , Minh Duệ rõ hơn ai hết, trong mắt Lạc Yến Thanh chỉ một Khương Lê, còn về con cái, tuyệt đối là dư thừa.

 

Ngay cả ba đứa nhỏ, trong mắt ông bố già, cũng giống như ba đứa lớn tụi , đều mấy ưa chuộng !

 

Luôn cảm thấy sự hiện diện của tụi ảnh hưởng đến việc ông và mẫu thượng đại nhân thể hiện tình cảm.

 

Tốc độ lái xe của Khương Lê nhanh lắm, dù cũng cần vội vàng, cứ theo tốc độ bình thường là .

 

, khi xe lái viện nghiên cứu, thời gian tan còn đầy một tiếng đồng hồ.

 

Lấy đồ trong túi sắp xếp gọn gàng, Khương Lê đến văn phòng Viện trưởng Tống, tặng cho bố nuôi một ít đồ ăn vặt và một chiếc áo khoác lông vũ dáng dài màu đen.

 

“Lê Bảo!

 

Sao con đến viện thế ?

 

Thời tiết lạnh như , lạnh thì thế nào!”

 

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Viện trưởng Tống tùy miệng một câu “ ”, khi cửa văn phòng đẩy , ngước mắt thấy Khương Lê, ông lập tức lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng, nhưng thoáng chốc tràn đầy vẻ xót xa.

 

“Con đến thăm bố và Lạc Yến Thanh ạ.”

 

Khương Lê mỉm đặt túi giấy đựng đồ ăn vặt lên bàn , đó lấy chiếc áo lông vũ từ trong một chiếc túi đựng khác , hỏi:

 

“Lúc bố bận chứ ạ?”

 

“Không bận.”

 

Viện trưởng Tống lắc đầu.

 

“Vậy bố thử chiếc áo lông vũ xem, con mua cho bố và Lạc Yến Thanh mỗi một chiếc.”

 

Kéo khóa áo lông vũ , Khương Lê Viện trưởng Tống :

 

“Chất lượng chiếc áo lông vũ , mặc cực kỳ ấm áp.”

 

“Mấy năm nay con mua cho bố và nuôi con ít quần áo, chỉ riêng áo lông vũ thôi mua cho tụi bố hai chiếc , quần áo của bố con bây giờ là mặc hết, con thì , năm nay mua thêm chiếc áo lông vũ, tiêu tiền việc gì?!”

 

Viện trưởng Tống khá là bất đắc dĩ dậy, ông từ phía bàn việc, sự giúp đỡ của Khương Lê, mặc áo lông vũ .

 

Độ dài và kích cỡ đều vặn.

 

“Rất vặn ạ.”

 

Trong mắt Khương Lê tràn ngập ý .

 

“Ừm.”

 

Viện trưởng Tống gật đầu.

 

Cởi áo lông vũ đưa cho Khương Lê, Viện trưởng Tống :

 

“Bố suốt ngày cơ bản là trong văn phòng, thực sự cần mặc áo lông vũ gì .”

 

“Chẳng lẽ bố nhà ăn dùng bữa?

 

Không ở các tòa nhà văn phòng khác ?”

 

Khương Lê gấp gọn áo lông vũ cho túi đựng, bà :

 

“Năm nay đến giờ tuy tuyết, nhưng nhiệt độ thấp hơn cả năm, lạnh khô lạnh khốc, còn gió lớn, mặc ấm một chút là ạ.”

 

“Được , bố nuôi lời con, cứ hễ khỏi cửa là mặc ấm.”

 

Viện trưởng Tống một câu đầy từ ái, tiếp đó hỏi:

 

“Con đột nhiên qua đây, chuyện gì ?”

 

“Vâng ạ.”

 

Khương Lê gật đầu, bà :

 

“Trong viện bận rộn, Lạc Yến Thanh thời gian nghỉ phép, con dự định đưa các con về quê ăn tết, ở nhà chuẩn thọ cho ông nội con, về sớm một chút, cũng thể giúp đỡ việc gì đó.”

 

“Người già thọ là chuyện vui cũng là chuyện lớn, con là cháu gái thì nên về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1265.html.]

 

Viện trưởng Tống :

 

“Yến Thanh dịp tết ước chừng thời gian nghỉ ngơi, nếu , nó cùng về quê con thì bằng.”

 

“Con bận mà.”

 

Khương Lê , hỏi:

 

“Lạc Yến Thanh ăn cơm đúng giờ ạ?”

 

“Yên tâm, bố giúp con canh chừng , thằng nhóc đó mà nhà ăn cơm, bố sẽ đích mang qua cho nó, nó ăn hết cơm, bắt nó nhắm mắt nghỉ ngơi nửa tiếng đồng hồ mới cho phép nó việc.”

 

“Không thức đêm chứ ạ?”

 

“...

 

Thỉnh thoảng, nhưng thâu đêm.”

 

“Sức khỏe là vốn quý nhất, nếu mà kiệt sức, thì đến chuyện đóng góp cho quốc gia .”

 

là lý lẽ đó.”

 

Viện trưởng Tống gật đầu bày tỏ sự đồng tình....

 

Thời gian tan đến, Viện trưởng Tống liền giúp Khương Lê gọi một cuộc điện thoại cho nhóm nghiên cứu dự án của Lạc Yến Thanh, vợ đến viện, Lạc Yến Thanh hiếm khi dặn dò cấp kết thúc công việc ngày hôm nay.

 

Hà Vĩ và các thành viên khác trong nhóm dự án ai nấy đều cảm thấy vui mừng, và hẹn mà gặp đều nghĩ đến tám phần là Khương Lê đến viện thăm Lạc Yến Thanh, nếu , tổ trưởng Lạc cuồng công việc của họ tuyệt đối sẽ cho họ tan sớm như .

 

Sau khi Lạc Yến Thanh , Hà Vĩ hỏi đồng nghiệp Dương Phàm:

 

“Tiểu Dương, cuộc điện thoại lúc nãy của tổ trưởng là ai gọi đến ?”

 

“Viện trưởng.”

 

Dương Phàm khá gần vị trí điện thoại bàn, thấy tiếng chuông reo, nhấc ống lên liền thấy giọng của Viện trưởng Tống truyền bên trong, vì , lúc Hà Vĩ hỏi, tự nhiên giấu giếm.

 

“Có Viện trưởng đồng chí Khương đến , bảo tổ trưởng tụi mau tan ?”

 

Hà Vĩ đầy mắt hóng hớt.

 

Dương Phàm:

 

“Cái , Viện trưởng chỉ bảo tổ trưởng tụi điện thoại thôi.”

 

Vị nghiên cứu viên họ Dương viện việc đầy ba năm, coi là một trẻ tuổi, nhưng năng lực việc khá , Lạc Yến Thanh coi trọng.

 

Hà Vĩ:

 

đoán tám phần là vợ của tổ trưởng, đồng chí Khương đến , nếu , tổ trưởng tụi sẽ cho tụi tan lúc .”

 

Dương Phàm:

 

“Có lý.”

 

Một nghiên cứu viên khác phụ họa:

 

lý thật, đây hễ đồng chí Khương đến viện, tổ trưởng cũng tan đúng giờ.”

 

Thấy Văn Tư Viễn cất bước về phía cửa, Hà Vĩ chào hỏi những nghiên cứu viên khác , đuổi theo Văn Tư Viễn:

 

“Sao gọi một tiếng?”

 

“Anh và Tiểu Dương tụi họ đang chuyện mà.”

 

Văn Tư Viễn tùy miệng đáp một câu.

 

“Thế thì cũng thể gọi một tiếng chứ!”

 

Hai sánh vai mà , Hà Vĩ :

 

“Mối quan hệ của hai sắt đ-á thế , ăn cơm gọi , lương tâm đau ?”

 

“Không.”

 

Câu trả lời của Văn Tư Viễn chút dây dưa.

 

“Lão Văn, ... tổn thương !”

 

 

Loading...