Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 126
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:01:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 195 Không thể
“Cái cô Tiểu Tô thể như chứ?
Lẽ nào cô đạo lý tung tin đồn thì dễ mà đính chính thì khó ?
Hơn nữa, con và cô oán thù, cô để nhắm con gì?"
Đồng chí Tề cau mày, nảy sinh sự chán ghét tột cùng đối với Tô Mạn.
Đừng bảo bà bênh vực , bà chính là bênh vực thì ?
Không dưng gây chuyện, tung tin đồn bôi nhọ con gái nuôi của bà, đúng là điều!
Khương Lê:
“Con cũng nữa."
Lắc đầu, Khương Lê tỏ vẻ mịt mờ.
trong lòng cô hiểu rõ lắm!
Chẳng qua là những “mặt đối lập" ẩn giấu trong cốt truyện tiểu thuyết nguyên tác đang quấy phá thôi.
Nói trắng là, nữ chính trong tiểu thuyết và tám chín phần mười những nữ phụ thúc đẩy cốt truyện phát triển là thiên địch, là quan hệ đối địch.
Ngay cả hiện nay vì sự xuất hiện của cô, cốt truyện nguyên tác xuất hiện chút sai lệch.
Như việc cô và ba đứa nhỏ sống những ngày tháng ấm áp hòa thuận, chứ như trong tiểu thuyết nguyên tác Khương Lê đến cái nhà , quậy phá cuộc sống rối tung rối mù, khiến trong đại viện xem đủ trò .
Trong tình huống chuyện, nền cho nữ chính Tô Mạn, cho đối phương nổi bật như thể phát sáng , đúng chuẩn một vợ hiền đảm.
Thế là, chẳng cần nữ chính Tô Mạn cố tình nhắm , nguyên tác Khương Lê cũng thể tự biến thành một sự tồn tại yêu thích.
Tuy nhiên, cô đến đây, thứ đổi trong vô thức.
Tô Mạn tự nhiên , càng thế giới xây dựng nền tảng của một cuốn tiểu thuyết, nên cũng bao gồm cả chính bản cô , vốn dĩ đều là nhân vật giấy.
Tuy nhiên, từ khoảnh khắc thế giới định hình, tự lấp đầy tất cả các lỗ hổng, thì còn khái niệm nhân vật giấy nữa.
Vì , Khương Lê sẽ dựa những tình tiết tiểu thuyết mà cô để cảm thấy khác, cảm thấy như vị thần trời, thể chủ cuộc đời của khác, cô sẽ chỉ chính , chỉ một phần t.ử của thế giới , tuân theo trái tim , sống mỗi ngày.
Được , đơn giản là cô sẽ chủ động gây chuyện, tìm rắc rối cho khác, nhưng nếu kẻ cứ đê tiện, nhất định gây khó dễ với cô, thì cô “đáp trả" đối phương là điều tất yếu.
Dù thì những từ như “nhút nhát" và “rùa rụt cổ" bao giờ trong từ điển cuộc đời của cô!
Cho nên, Tô Mạn, cái gọi là nữ chính tiểu thuyết, nếu rút kinh nghiệm, yên sống những ngày tháng của mà vẫn cứ nhắm cô để trò...
Hừ!
Cứ đợi cô vả mặt hết đến khác !
lúc , cô tự nhiên thể đem sự thật cho đồng chí Tề, là tin tưởng, mà là căn bản thể .
Thử nghĩ mà xem, rõ ràng đều là những bằng xương bằng thịt, sống sờ sờ, mà cô cứ khăng khăng bảo chúng đều là những nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết, đều là nhân vật giấy, đối phương chắc chắn sẽ nghĩ cô đang tưởng tượng, thậm chí nghĩ cô kích động, dây thần kinh não vấn đề.
Càng khỏi đến chuyện bảo với đối phương rằng Tô Mạn là nữ chính của thế giới, còn con, con gái nuôi của chỉ là một vật hy sinh, một vật hy sinh nền cho hình tượng nữ chính như thế nào đó, cuối cùng kết cục là cả nhà ch-ết sạch, e là thể khiến đồng chí Tề sợ đến mức ngất xỉu ngay lập tức.
Trong lòng nghĩ , nhưng khuôn mặt tuyệt mỹ của Khương Lê hề lộ một chút khác thường nào.
Đồng chí Tề:
“Quá đáng quá !
Không , nuôi đòi công bằng cho con mới !"
Nói , đồng chí Tề định dậy, thấy , Khương Lê vội lên tiếng khuyên ngăn:
“Không cần cần nuôi, yên tâm , con gái nuôi của quả hồng mềm để ai nắn thì nắn , hơn nữa con là thù dai lắm đấy, thù nhất định sẽ báo phục trong thời gian ngắn nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-126.html.]
Nghe , đồng chí Tề vẫn nguôi giận, bà :
Chương 196 Xin và căng thẳng
“Chỉ vì con chạy đến nhà rõ chuyện, thế coi như là báo thù ?
Con rằng, cách của Tiểu Tô là đang bôi nhọ nhân phẩm của con, khiến con khó trong cái đại viện đấy!"
Đôi mắt hồ ly của Khương Lê cong thành hình trăng lưỡi liềm, cô gật đầu:
“Con ạ."
“Biết mà con còn để đòi công bằng cho con ?"
Đồng chí Tề chút rèn sắt thành thép lườm Khương Lê một cái, nhưng rõ ràng trong mắt bà phần nhiều là xót xa, là sự tức giận đối với Tô Mạn.
Khương Lê an ủi:
“Mẹ nuôi, dù đích qua đó thì cũng chẳng qua là khiển trách đối phương vài câu, chứ cũng chẳng thực sự gì .
Huống hồ bộ sự việc cho cùng là do hai câu chuyện phiếm gây , mà đối phương xin con , mặc dù lời xin xuất phát từ chân tâm, nhưng mặt mũi thì đúng là thừa nhận lầm của , nếu con cứ bám riết buông thì tỏ con là quá hẹp hòi ."
Đồng chí Tề:
“...
Vậy thì cứ bỏ qua như ?"
Khương Lê:
“Mẹ nuôi quên những gì con lúc ?"
Đồng chí Tề:
“..."
Nhất thời nhớ Khương Lê ám chỉ điều gì.
Mà Khương Lê tinh nghịch chớp chớp đôi mắt hồ ly của , cô :
“Trước khi tìm đến nhà đồng chí Văn, con chẳng với nuôi là con đến nhà chị Phương , đó lượt đến thăm nhà họ Phùng, nhà họ Cố, nhà họ Tống..."
Không đợi Khương Lê xong, đồng chí Tề bỗng nhiên :
“Là nuôi quên mất!
Cũng may con việc cẩn thận, nếu e là nắm thóp cô Tiểu Tô đó ."
Khương Lê:
“Con nắm thóp cô , con chỉ là rõ chuyện ngay mặt cô thôi.
Còn về việc cô chuyện đó sẽ đồn thổi thế nào trong đại viện thì việc của con nữa ."
Đồng chí Tề:
“Tự nhiên liên quan đến con , là cô tự chuốc lấy thôi!
Không dưng gây chuyện, bôi nhọ con, hiện tại sự việc đảo ngược, khác cô thế nào thì cô chỉ thể tự gánh chịu."
Khẽ thở dài một tiếng, đôi mày giãn bao lâu của đồng chí Tề cau :
“Phẩm hạnh của Tiểu Tô rõ ràng vấn đề, cô gả cho đồng chí Văn Tư Viễn đầy một năm mà đem chị em Duyệt Duyệt b-ia đỡ đ-ạn, chuyện nếu để lâu ngày thì sẽ dạy dỗ bọn trẻ thành thế nào nữa.
Đặc biệt là hiện tại cô đang mang thai, đợi vài tháng nữa con đời..."
Đột nhiên, lời trong miệng đồng chí Tề khựng , bà nắm c.h.ặ.t lấy tay Khương Lê, ánh mắt lộ vẻ xin và căng thẳng, bà giải thích:
“Lê Bảo , con đừng nghĩ nhiều nhé, những gì nuôi tuyệt đối bao gồm con ."