“Anh cả đúng, là tôn trọng chúng nên mới để chúng tự quyết định."
Minh Vi lên tiếng phụ họa, đó hỏi Minh Hàm:
“Anh hai, tại lấy những thứ bà đưa?"
“Vậy em xem tại nhận đồ của bà ?"
Minh Hàm Minh Vi với ánh mắt rõ ý tứ.
“Không lấy thì phí, bà đưa thì cứ cầm lấy, dù cũng là bà tự nguyện đưa."
Minh Vi chẳng thèm suy nghĩ, trực tiếp đáp một câu như .
Nghe cô xong, Minh Hàm :
“Anh là do bà sinh , chẳng lẽ em và cả thì ?
Bà đưa đồ cho , nhưng thấy phần của em và cả, em xem thể nhận ?
Chúng là cùng một chiến tuyến, thể kẻ phản bội ."
“Phản bội cái gì mà phản bội?!"
Minh Vi đảo mắt một cái, cô :
“Bà đưa thì cứ nhận , em và cả sẽ ý kiến gì ."
Ánh mắt dời sang Minh Duệ:
“Anh cả, em đúng ?"
Minh Duệ “ừm" một tiếng, :
“Ngoài việc bà sinh một , sẽ dính dáng đến bất kỳ mối quan hệ nào với bà cả, bất kể là bây giờ ."
“Ý của cả là... sẽ nhận bất cứ thứ gì của bà ?"
Minh Vi hỏi.
“ ."
Minh Duệ đưa câu trả lời khẳng định, vẻ mặt nghiêm túc:
“ là , hai em là hai em, nhận thì cứ nhận, sẽ phản đối."
“Vậy em cũng thèm nhận đồ của bà ."
Minh Vi xong, bỗng nhiên cô tự giễu một tiếng:
“Em chút tự phụ , đàn bà đó lẽ căn bản từng nghĩ đến việc tặng quà gì cho em, nếu thì hôm nay chỉ gọi mỗi hai chuyện."
“Lạc Minh Vi, tâm trạng của em đàn bà đó ảnh hưởng ."
Minh Hàm đang hỏi, dùng câu trần thuật.
Minh Vi lên tiếng.
Minh Hàm lúc :
“Anh từ miệng bà lừa thế của ..."
Ngay lập tức, Minh Vi dồn ánh mắt lên Minh Hàm:
“Anh hai!"
Cô rõ ràng chút căng thẳng, chỉ sợ Minh Hàm chịu nổi cú sốc về thế.
Minh Duệ:
“Bà em con của ba ?"
Minh Hàm gật đầu:
“Nói như đấy."
“Anh hai, chứ?"
Sự lo lắng trong mắt Minh Vi càng thêm rõ rệt.
Nhìn cô một cái, Minh Hàm lắc đầu:
“Anh ."
Tiếp đó hỏi Minh Vi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1249.html.]
“Em từ sớm , đúng ?"
Minh Duệ cũng dồn ánh mắt lên Minh Vi.
“..."
Mím môi, Minh Vi im lặng một hồi lâu, cô khẽ gật đầu, đó :
“Ngày từ nước ngoài trở về em , chính xác hơn là lúc đàn bà đó xuất hiện thứ hai mặt chúng , em thế của hai đứa từ miệng bà ."
Lời cô là với Minh Hàm.
Minh Hàm:
“Nói tiếp ."
Trong đó chắc chắn còn chuyện khác.
“Bà Hàn Thiến là em gái cùng cha khác của hai đứa , hai đứa về nhà họ Hàn sống, em đồng ý, phản bác bà bậy bạ.
Kết quả là bà lấy ngoại hình của để chuyện, đồng thời nếu và em đồng ý với bà , thì bà sẽ đem thế của chúng rêu rao khắp đại viện...
Em nghĩ cách nào khác, đành đàm phán điều kiện với bà , em thể cùng bà về nhà họ Hàn sống, nhưng bà chạy đến đại viện lung tung, nhắc đến thế mặt ...
Bà chắc là ngóng qua tính khí của , nên miễn cưỡng đồng ý yêu cầu của em."
Nói đến đây, trong mắt Minh Vi dần dần ánh lệ:
“Bị Hàn Thiến hết đến khác lung tung ở trường, em thực sự tức giận, nên nhịn mà tay với nó, nghiêm trọng nhất đó, hai cũng đấy."
“Cũng chính đó, ba chuyện với em.
Ba ba em và con ruột của ba, nhưng ba điều đó chẳng quan trọng chút nào, chỉ cần chúng còn gọi ba một tiếng ba thì chúng chính là con của ba, trừ phi một ngày chúng nhận ba nữa, đến lúc đó ba cũng cưỡng cầu."
Nước mắt trào khỏi hốc mắt, giọng Minh Vi mang theo chút nức nở.
Cô bên đường, về phía Minh Duệ và Minh Hàm:
“Anh cả, hai, hai ?
Ngày hôm đó ba hết lượt cả khối lớp 8, mặt tất cả học sinh của mỗi lớp để đ-ập tan những lời đồn đại nhảm nhí đó, cảm xúc của em lúc đó thế nào ?"
“Em cảm thấy ba thật cao lớn, em thật an tâm...
Rõ ràng tổn thương nhất là ba, nhưng ba giống như chẳng chuyện gì xảy , đem sự bao dung và tình yêu của ba dành cho chúng .
Em khi chuyện với ba xong, cố kìm nén lắm mới rống lên."
Lau sạch những giọt nước mắt mặt, đôi mắt ướt đẫm của Minh Vi lúc sáng rực như ngàn vì :
“Ba quan hệ huyết thống quan trọng, quan trọng là tình , và việc chúng là một gia đình."
Không từ lúc nào, hốc mắt của Minh Hàm cũng đỏ hoe:
“Em là con của ba, mãi mãi là như !"
Ánh mắt kiên định và nghiêm túc:
“Hôm nay em với đàn bà đó, cả đời em chỉ một đôi ba , một tên Lạc Yến Thanh, một tên Khương Lê."
Minh Vi:
“Chúng vốn dĩ chỉ một đôi ba ."
Minh Duệ:
“Thực cũng nghi ngờ thế của từ sớm, vì chuyện riêng với .
Mẹ bảo cần để tâm, ba sẽ vì huyết mạch của ông mà nhận con trai .
Kể từ đó nghĩ thông suốt , bất kể thế như thế nào, bất kể thế bại lộ ngày nào, bất kể khác gì, chỉ cần ba nhận , thì vẫn tên là Lạc Minh Duệ, vẫn là con trai ruột của ba!"
Minh Hàm:
“Anh, nghi ngờ chú Tiêu đó là cha đẻ về mặt sinh học của ?"
“Ừm."
Minh Duệ gật đầu:
“Mặc dù thế giới thiếu những trông giống mà chẳng quan hệ huyết thống, nhưng và đó trông giống, mỗi gặp gỡ luôn cảm giác khó tả, cảm thấy đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên gì."
“Sau khi xảy sóng gió về thế của em và Vi Vi, càng thêm khẳng định tám phần mười là và đó quan hệ.
Tuy nhiên, chuyện liên quan đến thế của , nếu ai nhắc đến thì cứ coi như , cũng chẳng cần để tâm gì, mỗi ngày trôi qua cứ thế nào thì vẫn như thế đó thôi, đây là điều thấy, tự nhiên sẽ thất vọng."