“Cái cũng qua."
“ , Thái Tú nhà Xuân Mai, Xuân Hương và chị cả Xuân Nguyệt của bọn họ đều nhà máy của Lê Bảo việc , xem chừng ngày tháng của Xuân Nguyệt sẽ ngày càng lên thôi!"
“Sao con dâu nhắc tới nhỉ?"
“Con dâu bà về nhà bà mới mấy năm , chắc nó còn chẳng con bé Xuân Nguyệt là đứa nào, chẳng thiết gì với Xuân Mai, Xuân Hương, chút gì cũng là chuyện bình thường thôi."
Lúc phụ nữ khác :
“Hai đứa con dâu nhà họ Từ tham gia tuyển dụng, chẳng đứa nào trúng tuyển cả, cả hai chị em dâu dạo trong thôn, thấy ai cũng như thể nợ bọn họ trăm tám chục đồng ."
……
Đối với những lời bàn tán của đám phụ nữ , Từ và nhà họ Từ dĩ nhiên là gì cả.
Lúc , Từ bước sân, liền thấy Từ Xuân Hà đang kéo hai cái vali lớn từ trong nhà chính , khỏi hỏi:
“Con định ?"
“Không ngoài thì ai cho tiền con tiêu?"
Từ Xuân Hà thuận miệng đáp Từ một câu.
“Con thể năng hẳn hoi ?"
Mẹ Từ nhíu mày, sắc mặt u ám.
“Con cũng lắm chứ, nhưng thời gian qua con ở nhà, đối xử với con thế nào?"
Từ Xuân Hà dừng bước cách Từ ba bước chân, cô :
“Người nào nấy đều xòe tay đòi tiền con, như con là cái ngân hàng bằng, lấy tiền là ngày nào cũng cho con ăn cháo khoai lang ngô với rau dưa bẹ muối chua, xem cái mặt con , nó biến thành cái dạng gì ."
Chỉ chỉ mặt , Từ Xuân Hà chê bai thôi, cô :
“Lúc con mới về, nước da bao nhiêu, giờ thì vàng vọt thô ráp, thôi, với nữa, con nhanh chân đến nhà Khương Lê Bảo thôi."
Mẹ Từ:
“Con định nhờ xe của Lê Bảo ?"
“Có lợi mà chiếm thì đúng là đồ ngốc."
Từ Xuân Hà thèm quan tâm Từ nữa, tiếp tục kéo hai cái vali lớn tiến về phía .
“Lê Bảo bọn họ từ lâu , giờ chắc tới thị trấn ."
Nhìn theo bóng lưng Từ Xuân Hà đang sắp tới cổng sân, Từ một câu.
Nghe , Từ Xuân Hà khựng , đầu hỏi:
“Đi ?"
“Đi ."
Mẹ Từ biểu cảm gì, bà :
“Tuổi tác con cũng còn nhỏ nữa, là lời , đừng chạy ngoài nữa, nhờ mối tìm cho con một đám, con gả sinh con đẻ cái sống cho yên ."
“Gả sinh con đẻ cái sống cho yên ?
Con thấy đang tính toán bán con một món tiền lớn thì !"
Từ Xuân Hà lạnh:
“Đến giờ vẫn rõ , con còn là con của ngày xưa nữa, để cho tùy ý nhào nặn .
Muốn con lời mà gả , cứ ở nhà mà mơ giữa ban ngày !"
Dứt lời, Từ Xuân Hà dẫm đôi giày cao gót, kéo vali, thèm ngoảnh đầu mà bước khỏi cổng sân.
Không xe nhờ, cô cùng lắm là tự mua vé tàu hỏa.
“Đi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1237.html.]
Mẹ Từ bước nhà chính, vặn cha Từ hỏi một câu.
“Ừ."
Ngồi xuống cái ghế đẩu nhỏ, Từ :
“ bảo con bé đừng nữa, mà cái đứa ch-ết tiệt đó lọt tai."
“Lông cánh cứng , cứ tùy con bé !"
Cha Từ chỉ chỉ tờ năm mươi đồng bàn:
“Bà cất ."
“Đứa ch-ết tiệt đưa ?"
Mẹ Từ hỏi.
Cha Từ gật đầu, nhưng gì thêm.
“Đứa ch-ết tiệt đúng là cái loại sói mắt trắng lương tâm, vất vả lắm mới sinh nó, một tay chăm bẵm nó lớn ngần , nó thì , lời chúng mà gả cho đàng hoàng, ngược còn đưa chúng đồn cảnh sát tự bỏ chạy.
Mấy năm trời về, về một cái là bộ tịch, ông xem chúng rốt cuộc tạo cái nghiệt gì mà sinh cái thứ như chứ?!"
Mẹ Từ tức đến đỏ cả mắt, bà mặt , lau lau khóe mắt, tiếp tục :
“ đúng là thiên vị Xuân Vượng và Xuân Lai, nhưng cũng để chị em tụi nó bỏ đói, lạnh bao giờ , giờ thì từng đứa thấy cứ như thấy kẻ thù, hận thể , nhà ai mà đứa con gái lương tâm như ?"
Nghe Từ lải nhải, cha Từ cúi đầu rít tẩu thu-ốc, đáp lời.
……
“Xuân Hà, cháu định lên thành phố thuê tiếp đấy ?"
Nhìn thấy Từ Xuân Hà kéo hai cái vali lớn tới, mấy phụ nữ đang chuyện lập tức im bặt, trong đó Thôi Đại Lạt Bát mặt nở nụ , cất cao giọng hỏi Từ Xuân Hà.
“Vâng."
Từ Xuân Hà gật đầu.
Thôi Đại Lạt Bát:
“Công việc thành phố dễ tìm cháu?"
“Cũng tạm ạ."
Từ Xuân Hà đáp , tuy nhiên, cô hề dừng bước, rõ ràng là chuyện nhiều với đám Thôi Đại Lạt Bát.
“ thấy con bé tám phần là nhờ xe của Lê Bảo, kết quả là Lê Bảo mất , nó đành tự bỏ tiền túi mua vé xe lên thành phố, nếu thì cái mặt nó thối như !"
Thu hồi ánh mắt đang theo bóng lưng Từ Xuân Hà, Thôi Đại Lạt Bát đưa nhận xét của với mấy phụ nữ bên cạnh.
“Chắc là ."
“ cũng thấy thế, nếu thì trùng hợp như , cũng ngày hôm nay, mà đúng lúc nữa."
“Cả nhà keo kiệt thì chớ, còn thích chiếm hời của ."
“Cũng hẳn là cả nhà đều keo kiệt , Xuân Nguyệt, Xuân Mai, Xuân Hương đều là , tóm là thấy ba chị em bọn họ keo kiệt thích chiếm hời của ai bao giờ."
Một phụ nữ như , những khác xong tiên là sửng sốt, đó từng một gật đầu đồng tình.
“Ba chị em Xuân Nguyệt, Xuân Mai, Xuân Hương chút giống nhà họ Từ cho lắm."
“ là giống lắm.
Xuân Nguyệt thật thà ít , Xuân Mai thì nhanh nhẹn, Xuân Hương thì bỗ bã, bọn họ giống như con bé Xuân Hà , trong bụng đầy rẫy những toan tính nhỏ nhen."
“Xuân Hà với hai thằng của nó đều giống hệt ông bà già nhà nó!"
“ là như thật."
……
Bị đám Thôi Đại Lạt Bát khua môi múa mép, Từ Xuân Hà dĩ nhiên là , nhưng cô khó để đoán , dù cô sớm cũng chẳng muộn, đúng cái ngày đám Khương Lê rời mà kéo vali khỏi cửa, trong mười thì e là quá nửa sẽ nghĩ nguyên do của cô .