Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1224
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:02:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Khương Lê thản nhiên:
“Thím thể bảo Lạp Cường khi nào đợt tuyển dụng thì đến đăng ký thử xem, vượt qua vòng phỏng vấn thì !"
“Lê Bảo, con thật bản lĩnh, thì lát nữa về thím sẽ đem lời con kể cho bọn Lạp Cường, hy vọng mượn lời chúc phúc của con, Lạp Cường nhà thím thể tuyển ."
Thôi Đại Loa đến mức mặt đầy nếp nhăn, để ý .
Mà tên “Lạp Cường" trong miệng bà là con trai trưởng trong nhà, tuổi tác xấp xỉ bằng cả Khương.
Tính tình thật thà, chân tay nhanh nhẹn, nếu thực sự thể vườn sinh thái tuần việc, những công việc chân tay chắc chắn sẽ vô cùng nhẹ nhàng.
Dù công việc chân tay ở vườn sinh thái tuần , so với việc bán mặt cho đất bán lưng cho trời để trồng trọt, gì để so sánh.
Hơn nữa thì kỳ nghỉ, mỗi tuần bảy ngày, sáu ngày nghỉ một ngày, lương để lấy, điểm quan trọng nhất là, lương thấp hơn công nhân trong thành phố, tính một năm, thu nhập chắc chắn nhiều hơn so với việc lụng đồng ruộng.
“Chỉ cần nhân phẩm vấn đề, chân tay đủ nhanh nhẹn, phía bên vườn tuần tám phần là sẽ thu nhận thôi ạ."
Khương Lê Thôi Đại Loa chớp mắt, thể nới lỏng miệng một chút.
“..."
Thôi Đại Loa ngẩn một lúc, đó “chát" một tiếng vỗ tay xuống, vẻ mặt hưng phấn :
“Chuyện thì con cứ yên tâm, mấy em Lạp Cường nhà thím đều thành thật, vả việc ngoài đồng là những tay lụng giỏi, mấy năm cùng xuống ruộng, chúng nó đứa nào đứa nấy hằng ngày đều lấy đủ điểm công đấy!"
“Vậy thì thím bảo Lạp Cường chuẩn cho kỹ, vườn sinh thái tuần tuyển , cứ trực tiếp đến đăng ký phỏng vấn là ạ."
Cô đến nước , nhưng tuyển do cô quyết định.
Khương Lê âm thầm nghĩ ngợi, nhịn bổ sung thêm một câu:
“Một khi phía bên vườn sinh thái tuần truyền thông tin tuyển dụng, thím nên bảo Lạp Cường nhất là nên đăng ký sớm một chút."
“Tại sớm?"
Thôi Đại Loa hỏi.
Khương Lê:
“Đi muộn, vạn nhất những phía phù hợp điều kiện tuyển dụng nhiều, như thì chỉ tiêu dùng dễ tuyển đủ ."
Thôi Đại Loa:
“Nghĩa là... nghĩa là tuyển đủ thì những đăng ký đó sẽ mất cơ hội việc ?"
“Vâng ạ."
Khương Lê gật đầu.
“Thím ."
Thôi Đại Loa đưa lời đáp , trong lòng thầm nghĩ nhất định dặn dò kỹ mấy đứa con trai, việc gì thì cứ ngóng tin tức bên vườn sinh thái tuần khi nào tuyển dụng, hễ tin tức là nhất định nhanh ch.óng đăng ký ngay, tránh để lỡ mất cơ hội công nhân.
Chẳng mấy chốc đến nhà bác cả Khương.
Tôn Phượng Trúc (bác gái cả của Khương Lê) ở nhà, thấy , Thôi Đại Loa tự nhiên lý do gì để ở , bà chào hỏi ông nội bà nội Khương, cùng với Khương Lê, đó về nhà .
Khương Lê thì bầu bạn với ông nội bà nội Khương, ước chừng trôi qua hơn nửa tiếng đồng hồ, cô dậy chào biệt hai già, bước khỏi nhà bác cả Khương, về phía căn biệt thự của Giang Hồng Phát xây ở chân núi.
Phải là, chỉ vài phút khi Khương Lê và Thôi Đại Loa bước nhà bác cả Khương, Giang Hồng Phát mới dậy rời .
Làn gió núi mát rượi thổi mặt, con đường xi măng bằng phẳng, Khương Lê về phía rừng núi xanh mướt, thỉnh thoảng thể ngửi thấy hương hoa và hương trúc thanh nhã.
Trên núi nhiều cây cối, nhiều hoa cỏ, và cũng nhiều trúc xanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1224.html.]
Nhìn từ xa, biển rừng cuồn cuộn, sóng trúc dập dềnh, mang cho một cảm giác khí thế khó tả.
“Khương Lê Bảo!"
Phía bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ quen thuộc.
Không cần nghĩ nhiều, Khương Lê đoán chủ nhân của giọng đó là ai, nhưng cô dừng bước, vẫn thong thả dọc theo con đường thôn.
“Khương Lê Bảo, đó là cô."
Tiếng giày cao gót giẫm đường xi măng rõ ràng nhanh hơn, chẳng mấy chốc, bên cạnh Khương Lê xuất hiện thêm một bóng dáng mảnh khảnh.
Người ai khác, chính là Từ Xuân Hà.
“Cô thấy gọi cô ?"
Từ Xuân Hà góc nghiêng tinh tế trắng trẻo của Khương Lê, sự đố kỵ và dò xét đáy mắt thể rõ ràng hơn.
“Có chuyện gì?"
Khương Lê bước chân dừng, thản nhiên hỏi một câu.
“Con đường trong thôn chúng và con đường lớn thông huyện đều là do cô bỏ tiền sửa ?"
Từ Xuân Hà cực lực kiềm chế, nhưng trong giọng vẫn toát mùi chua lòm nồng nặc.
“Cô hẳn là câu trả lời ."
Khương Lê cảm thấy Từ Xuân Hà thật sự là rỗi , thể mở miệng hỏi cô, rõ ràng là một việc cô cho bà con từ miệng nhà họ Từ, thì còn cần thiết đuổi theo cô để hỏi kết quả ?
Lắc đầu trong lòng, Khương Lê thấy cạn lời vì Từ Xuân Hà.
là rỗi việc!
“Là vị họ Giang giúp cô bỏ tiền , đúng ?"
Từ Xuân Hà với giọng ác ý:
“Khương Lê Bảo, ngờ cô là hạng như , dùng tiền của Giang để đ-ánh bóng tên tuổi cho , chuyện nếu để trong thôn , cô lo nước bọt của dìm ch-ết ?"
“Cô rảnh rỗi lắm ?"
Khương Lê thản nhiên liếc Từ Xuân Hà, cô :
“Thứ nhất, vị Giang trong miệng cô là cha , loại ruột thịt ; thứ hai, chút việc thực tế cho bà con, vẫn đến mức dùng tiền của cha để trang trí vẻ bề ngoài."
Từ Xuân Hà thốt :
“ tin!"
“Cô tin tin, liên quan gì đến ?"
Khương Lê thực sự phí lời với loại tự cho là đúng như Từ Xuân Hà, thế nhưng, Từ Xuân Hà chịu dừng ở đó, cô :
“ cô đang bốc phét, Khương Lê Bảo, cô cho dù công việc , nhưng cô nghiệp đại học mới mấy năm, dựa tiền lương thì bao nhiêu tiền?
sửa đường, đặc biệt là sửa con đường lớn cần tiền là nhỏ, cô thể những tiền đó đều là từ trời rơi xuống chứ?"
“Từ Xuân Hà, cô thích tìm kiếm sự hiện diện mặt ?"
Phía cách đó hai ba mươi mét chính là căn biệt thự mà Giang Hồng Phát đang ở, Khương Lê bỗng nhiên dừng bước, ánh mắt cô tĩnh lặng như nước, thản nhiên chằm chằm Từ Xuân Hà:
“Quan hệ giữa và cô cùng lắm chỉ coi là cùng thôn, tự thấy gì để với cô cả, mà cô lạ lùng lắm, bất kể là ở trong thôn là ở Bắc Thành, hễ gặp là dán lấy, , chẳng lẽ cô lòng ?"