Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1214

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:02:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tịch Cảnh Ngự cùng Minh Hàm, hạ thấp giọng hỏi một câu.”

 

“Cậu chắc chắn câu hỏi đó là lời thừa thãi chứ?"

 

Liếc Tịch Cảnh Ngự một cái, Minh Hàm :

 

“Mẹ tớ vốn dĩ lợi hại , đây là điều tớ từ nhỏ."

 

Tịch Cảnh Ngự:

 

“Tớ cái ."

 

“Thế cái gì?"

 

Minh Hàm nhướng mày:

 

“Tớ cho nhé, tớ chỉ đa ngôn ngữ, mà còn chơi đàn piano cực kỳ đỉnh, nhị hồ và phong cầm cũng kéo , ngay cả vẽ tranh cũng bình thường thể so sánh ."

 

“Ý tớ là... đường xi măng trong thôn và con đường lớn rộng rãi bằng phẳng đó là do dì Khương bỏ tiền sửa ?

 

Còn nữa, trường tiểu học mới của thôn và cái nhà máy mới mà chúng thấy ở trấn ... cũng là do dì Khương xây đấy..."

 

Tịch Cảnh Ngự luyên thuyên , xong, Minh Hàm ngẩn một lúc lâu, hồn :

 

“Mẹ tớ ở nhà từng nhắc đến chuyện ."

 

“Dì Khương thật là khiêm tốn."

 

Tịch Cảnh Ngự mặt đầy vẻ sùng bái :

 

“Lạc Minh Hàm, khi tớ ông nội kể về những việc dì Khương , tớ đặc biệt đặc biệt sùng bái dì Khương, ?

 

Người Phố Wall gọi dì Khương là 'thiên tài đầu tư' đấy, đủ thấy năng lực đầu tư của dì Khương đỉnh cỡ nào!"

 

Minh Hàm lúc hắng giọng, lưng thẳng tắp, mặt đầy tự hào :

 

“Chứ còn nữa!

 

Mẹ tớ vô sở bất năng (cái gì cũng ), dù lợi hại đến , theo tớ thấy cũng chẳng gì lạ cả!"

 

“Xem đắc ý kìa, là dì Khương lợi hại chứ lợi hại ."

 

Tịch Cảnh Ngự liếc xéo Minh Hàm một cái, đó dùng khuỷu tay huých huých Minh Hàm, hỏi nhỏ:

 

“Nếu ruột của xuất hiện mặt , theo bà , sẽ chọn rời tiếp tục ở bên cạnh dì Khương?"

 

Nghe , sắc mặt Minh Hàm gần như ngay lập tức lạnh xuống, dừng bước trừng mắt Tịch Cảnh Ngự:

 

“Cậu ý gì?"

 

“Đừng giận đừng giận, tớ chỉ là đùa thôi, tùy miệng hỏi chơi thôi mà, ý gì khác , nếu trả lời, cứ coi như tớ nãy gì cả."

 

Nhận Minh Hàm thật sự đang tức giận, Tịch Cảnh Ngự hận thể tự vả miệng một cái, xòa :

 

“Anh em, tớ sai , tớ nên chạm vết thương của , hãy tha cho tớ một , ?"

 

Minh Hàm hừ lạnh một tiếng, tiếp tục lên theo bậc đ-á, giọng lộ rõ vẻ hài lòng:

 

“Tớ chẳng ruột nào cả, trong ký ức của tớ, từ nhỏ đến lớn đều là tớ ở bên cạnh tớ, chăm sóc tớ ăn uống, đưa đón tớ học về, lúc tớ bắt nạt,

 

tớ dắt tớ tìm đến tận nhà đứa trẻ bắt nạt tớ, lý luận với phụ đối phương, để tớ chịu thiệt thòi vô cớ.

 

Tớ lớn ngần , cũng là tớ dạy tớ cách , dạy tớ gặp khó khăn lùi bước, dạy tớ lạc quan hướng thượng, dạy tớ nén giận chịu nhục,

 

Dạy tớ tam quan đúng đắn, bây giờ cho rõ đây, nếu coi là bạn thì đừng mặt tớ nhắc đến cái gì mà ruột nữa, Lạc Minh Hàm tớ cả đời chỉ một , tớ tên là Khương Lê!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1214.html.]

“Biết , em, nãy là do cái miệng tớ đáng đ-ánh,"

 

Tịch Cảnh Ngự tiện tay vỗ nhẹ miệng một cái, đó :

 

“Cậu yên tâm, từ nay về tớ đảm bảo sẽ ăn lung tung mặt nữa."

 

“Đảm bảo ích gì?"

 

Liếc xéo Tịch Cảnh Ngự một cái, Minh Hàm :

 

“Nếu , tớ sẽ coi như bạn ."

 

Tịch Cảnh Ngự choàng vai Minh Hàm, nịnh nọt:

 

“Anh em, tin tớ , nãy tớ thật sự ý gì khác ."

 

“Còn nhắc nữa?"

 

Minh Hàm lườm đối phương, mắt nheo một nửa.

 

Tịch Cảnh Ngự ngậm miệng , đồng thời, đầu lắc như trống bỏi.

 

“Chúng đang leo núi, thể đừng choàng vai tớ ?

 

Không như nguy hiểm !"

 

Gạt cánh tay Tịch Cảnh Ngự đang đặt vai , Minh Hàm thấy cái đình bên cạnh bảy tám bậc đ-á phía , sải bước lên, bước trong đình xuống nghỉ ngơi.

 

Nhìn về phía rừng cây xanh mướt và những bông hoa dại đủ màu sắc lốm đốm, tâm trí Minh Hàm tự chủ mà bay xa.

 

Mẹ ruột?

 

Sinh mà dưỡng, tính là ruột cái nỗi gì?

 

Huống hồ căn bản ấn tượng gì với phụ nữ họ Phùng đó, cho dù bao nhiêu năm qua gặp qua một hai , nhưng trong lòng , phụ nữ đó vẫn để dấu vết gì.

 

Cậu chỉ đối phương thoáng qua là giống một , đặc biệt là một .

 

Nói chuyện thì bóp giọng bóp nghẹt, thì như món hàng, hừ!

 

tưởng bà là ai chứ?

 

mặt bày bộ dạng cao cao tại thượng, tưởng thèm cái danh ruột hờ của bà chắc?

 

Bắc Thành.

 

“Rốt cuộc cô thế nào?"

 

Hàn Bân bước khỏi công ty, đang định kéo cửa xe lên thì một bàn tay ngăn , rõ đối phương là ai, sắc mặt lập tức lạnh lùng:

 

“Chẳng lẽ đó đưa cho cô còn ít ?

 

Hơn nữa, nghi ngờ là đích Dương tổng đưa cô đến phòng khách của , dẫu cô cũng theo Dương tổng xuất hiện ở bữa tiệc, gì cô, cô hiểu ý chứ?"

 

tự nhiên là hiểu , nhưng bây giờ gặp chút khó khăn, Hàn tổng cũng coi là quen của , giúp một tay chắc khó chứ?"

 

Từ Xuân Hà, đúng , phụ nữ ngăn Hàn Bân lên xe chính là Từ Xuân Hà.

 

Nói cũng thật khéo, Từ Xuân Hà ngày đó cầm một nghìn đồng Từ Vĩ đưa gửi tiền ở quỹ tiết kiệm, ngang qua cửa một trung tâm thương mại, tình cờ thấy một khuôn mặt khá quen thuộc, thèm suy nghĩ, cô liền tiến lên chào hỏi đối phương, mà chào hỏi nghi ngờ gì chính là Hàn Bân.

 

Trước khi từ Thâm Thành về Bắc Thành, Từ Xuân Hà là một con chim hoàng yến một ông chủ tên Dương Hiên Lãng nuôi dưỡng, cô Dương tổng đưa tham gia một bữa tiệc, ở bữa tiệc quen Hàn tổng đến từ Bắc Thành để bàn bạc hợp tác, tức Hàn Bân, hai ở bữa tiệc với câu nào, dẫu phận của Từ Xuân Hà cũng sờ sờ đó, cô chính là bình hoa Dương tổng mang theo bên .

 

Ai ngờ, sáng sớm ngày hôm , cô tỉnh dậy giường trong phòng khách của Hàn Bân.

 

Vì chuyện , Hàn Bân thầm hận Dương tổng việc đạo đức, tuy đối phương lẽ là ý , để thư giãn một chút, nhưng một lời chào cũng thèm đưa đến phòng khách của , mà uống chút r-ượu, thế là chuyện gì xảy ban đêm là điều hiển nhiên.

 

 

Loading...