Xoa đầu con trai, Khương Lê dịu dàng :
“Những lời là bảo con ở chỗ nào, mà là thuận miệng dặn dò con đôi câu, ngoan, tủi nhé!"
Minh Hàm ôm lấy eo Khương Lê, vùi đầu vai Khương Lê khẽ lắc lắc, giọng trầm trầm :
“Con thấy tủi , ... con những lời đó là vì cho con, vì để con đường của con suôn sẻ hơn, xa hơn."
Ôm con trai, Khương Lê vỗ nhẹ lên lưng , dịu dàng :
“Đã là một thiếu niên , còn cao hơn cả bây giờ, thể cứ tùy tiện nũng với thế ."
Chiều cao của Minh Hàm hai năm nay liên tục tăng vọt, hiện tại 1m75, qua một hai năm nữa chắc chắn sẽ vượt quá 1m8, đợi đến khi nghiệp cấp ba, chiều cao chắc chắn sẽ 1m8.
Chẳng xa, Minh Duệ là ruột của Minh Hàm, hiện giờ chiều cao đạt tới 1m83.
Bất kể ở cũng sừng sững như một ngọn giáo, dáng hiên ngang, khí chất phi phàm, nếu đặt ở thời cổ đại, thể gọi là điển hình của một vị quý công t.ử thanh nhã.
“Con nũng."
Ngượng ngùng thoát khỏi cái ôm của Khương Lê, Minh Hàm giả vờ thản nhiên mặt , lau khóe mắt, Khương Lê, :
“Mẹ, Tịch Cảnh Ngự đang đợi điện thoại của con, con gọi cho ngay đây."
Nói xong, Minh Hàm vẫn né tránh ánh mắt của Khương Lê, cúi tìm danh bạ trong ngăn kéo bàn , tùy ý lật , tìm s-ố đ-iện th-oại cố định của Tịch gia đó.
“Trang thứ năm, dòng thứ ba."
Khương Lê con trai đang ngượng ngùng, đôi mắt trong veo của cô tràn ngập ý , khẽ lắc đầu, nhỏ giọng một câu bước khỏi phòng khách, tránh để con trai da mặt mỏng càng thêm tự nhiên.
Vì bên phía Đại học Thủy Mộc hôm qua nghỉ hè, nhà trẻ của ba đứa nhỏ cũng nghỉ, cho nên Đội trưởng Khương và Thái Tú Phương hai ngày qua ở bên tứ hợp viện, còn ba đứa nhỏ thì Giang Bác Nhã đón về biệt thự cũ để học với giáo viên tư.
Vì , ở nhà bên phía đại viện hai ngày nay chỉ Khương Lê và ba đứa con lớn Minh Duệ, Minh Hàm, Minh Vi.
Tịch gia.
“Lạc Minh Hàm, gì cơ?
Dì Khương đồng ý á!
Cái gì?
Ờ, tớ , tớ với ông nội tớ ngay đây...
Ba tớ á?
Không , họ bận túi bụi mỗi ngày, quản tớ , đợi điện thoại của tớ nhé, , quyết định thế , ông nội tớ đang ở trong thư phòng, tớ cúp máy là tìm ông nội ngay, , chào nhé!"
Nhận điện thoại của Minh Hàm, Tịch Cảnh Ngự chắc chắn là vui mừng, lúc cuộc gọi kết thúc, đặt ống xuống định đến thư phòng của ông nội Tịch, kết quả thấy em trai Tịch Thần Ngự đang chằm chằm, thấy , khẽ hếch cằm lên hỏi:
“Gì đấy?
Có chuyện gì thì ."
Trước khi điện thoại, cái nhóc tì rõ ràng đang sofa yên lặng sách, lúc dời tầm mắt lên ?
Hơn nữa ánh mắt đó thấy sờ sợ.
“Dì Khương đồng ý với chuyện gì?"
Cậu bé Tịch Thần Ngự cũng vòng vo, khuôn mặt nhỏ nhắn căng , biểu cảm cực kỳ nghiêm túc:
“Anh cho em ?"
“Anh bảo là cho em , nhưng cho em thì nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1204.html.]
Chẳng lẽ em theo đến quê của bạn chơi ?"
Nghe Tịch Cảnh Ngự , Tịch Thần Ngự đầu tiên là ngẩn , đó :
“Là về quê của em gái Quả Quả chơi ạ?"
“ ."
Tịch Cảnh Ngự đắc ý gật đầu, đó bước những bước chân vênh váo về phía thư phòng của ông nội Tịch:
“Trừ chú Lạc vì bận công việc thể về quê , cả nhà dì Khương hai ngày nữa sẽ xuất phát về quê nghỉ hè, thông qua bạn xin sự đồng ý của dì Khương , bây giờ chỉ cần với ông nội một tiếng là thể theo ."
Thế nhưng, Tịch Thần Ngự gì.
Đợi đến khi Tịch Cảnh Ngự gõ cửa thư phòng, bé liền theo trai bước .
“Ông nội, hai ngày nữa cháu theo cả nhà dì Khương về quê họ chơi một thời gian, ông thể đồng ý chứ ạ?"
Ông nội Tịch , đặt tờ báo trong tay xuống, ngước mắt Tịch Cảnh Ngự:
“Cháu ?"
Tịch Cảnh Ngự đáp:
“Tây Bắc ạ, quê của dì Khương."
Tịch Thần Ngự:
“Ông nội, cháu cũng ."
Ông nội Tịch tháo chiếc kính lão gọng sống mũi xuống đặt lên bàn việc, ông tựa lưng ghế, thong thả :
“Tây Bắc xa thế nào cháu ?
Cháu theo, chắc là đang phiền ?"
“Cháu lớn thế , thể tự chăm sóc bản , vả Lạc Minh Hàm cũng , dì Khương về quê tương đương với du lịch tự túc bằng xe ."
“Một chiếc xe hết ?"
“Không một chiếc ạ, Lạc Minh Hàm tổng cộng ba chiếc, hai chiếc xe con, một chiếc xe khách tầm trung."
Để tránh ông nội Tịch tin, Tịch Cảnh Ngự :
“Lạc Minh Hàm cụ nội của cũng cùng, ông nội, cụ nội của Lạc Minh Hàm chính là ông Giang, ông yên tâm, cháu là bậc con cháu, nhất định sẽ chăm sóc cho ông Giang mà."
“Ông Giang nhà cháu cũng ?"
Ông nội Tịch chút ngạc nhiên.
“Chuyện gì lạ ạ?
Ông Giang là ông nội của dì Khương, ngay tết lâu, ông Giang và bác Giang còn theo dì Khương về quê một chuyến mà, bây giờ ông Giang và bác Giang cũng xây nhà ở quê dì Khương , cháu Lạc Minh Hàm là một căn biệt thự, bản vẽ là do dì Khương vẽ đấy ạ!"
Tịch Cảnh Ngự luyên thuyên , còn ông nội Tịch lúc cầm ống gọi điện cho bạn già, tức là Giang Hồng Phát.
Đợi đầu dây bên kết nối, thấy giọng của Giang Hồng Phát, ông mở miệng hỏi ngay những gì từ Tịch Cảnh Ngự, khi xác nhận, ông suy nghĩ một chút đề nghị:
“Anh cả, ngại thêm một cùng đến đó tránh nóng ?"
Không Giang Hồng Phát gì trong điện thoại, chỉ thấy ông nội Tịch :
“Bây giờ cơ bản coi như nghỉ hưu , thường ngày chẳng việc gì cần đến ...
Ở nhà mãi cũng chán, nhân tiện theo dạo chơi một chuyến, đến lúc đó ở ngay trong căn biệt thự của , hai em hàng ngày ngắm núi ngắm nước, với đ-ánh cờ uống , nghĩ thôi thấy mong chờ , cả, thấy thế nào?"