Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:01:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Lê:

 

“Em lên xe buýt mới về."

 

Trạm xe buýt ở ngay gần đó, ngước mắt qua là thấy rõ mồn một.”

 

“Em đó, thật đúng là em mà."

 

Khương Quốc An xoa đầu Khương Lê một cái, :

 

“Em , thể cứ hở chút là giở tính trẻ con ."

 

“Em ."

 

Cô mới giở tính trẻ con, cô chỉ cảm thấy về sớm một phút muộn một phút cũng chẳng gì khác biệt.

 

Đã , cô tiễn trai lên xe buýt thì chứ?

 

Tầm mắt dời , Khương Quốc An về phía Lạc Yến Thanh:

 

“Em rể, Lê Bảo con bé mới trưởng thành, cha và các trai chúng chiều chuộng từ nhỏ mà lớn lên, tính tình khó tránh khỏi chút kiêu kỳ, nếu thỉnh thoảng con bé nổi nóng mặt , mong bao dung nhiều hơn.

 

Đương nhiên, nếu Lê Bảo quá quá, cứ trực tiếp phê bình con bé là ."

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Tiểu Lê ."

 

Khương Lê nhếch khóe miệng, khi Lạc Yến Thanh về phía cô, cô trao cho một ánh mắt “hài lòng".

 

Khương Quốc An ngay đối diện hai , thể thấy sự tương tác bằng ánh mắt giữa họ, nắm tay che môi ho nhẹ hai tiếng:

 

“Được , lời thừa thãi nữa, tạm biệt."

 

Gật đầu với Lạc Yến Thanh, xoa đầu ba đứa nhỏ Minh Duệ, Khương Quốc An xách túi du lịch Khương Lê nhét tay , vài bước thì ngoảnh vẫy tay với Khương Lê, đó tiếp tục về phía trạm xe buýt.

 

“Về thôi."

 

Khương Quốc An đợi lâu, xe buýt chạy tới, khi lên xe, vẫy tay với gia đình Khương Lê một nữa, xe buýt xa dần, Lạc Yến Thanh thu hồi tầm mắt, giọng trầm thấp trong trẻo chậm rãi thốt từ kẽ răng.

 

“Ừm."

 

Khương Lê đáp lời, dắt tay bé Minh Duệ, bên cạnh Lạc Yến Thanh.

 

Còn cặp sinh đôi thì trong xe đẩy, Lạc Yến Thanh đẩy phía ....

 

Liên tiếp ba ngày Khương Lê phát hiện ba đứa nhỏ ỉu xìu như cà tím sương muối đ-ánh.

 

Hỏi chúng , cả ba đứa đồng loạt lắc đầu.

 

Đến ngày thứ tư, ba đứa nhỏ trực tiếp ngoài chơi nữa, Khương Lê chẳng cần nghĩ nhiều cũng ba đứa chỉ gặp chuyện, mà chuyện còn nhỏ.

 

Thật , ngày đầu tiên khi cảm xúc của ba đứa nhỏ đúng, Khương Lê nhận , nhưng cô chọn quản, nghĩ rằng chẳng qua là mâu thuẫn giữa trẻ con với , hơn nữa ba đứa cũng vết thương, chắc chắn là đ-ánh nh-au với bạn nhỏ nào, nghĩ , Khương Lê cảm thấy vấn đề của trẻ con thì vẫn nên để trẻ con tự giải quyết thì hơn.

 

liên tiếp ba ngày thấy tâm trạng ba đứa khá hơn, ngày thứ tư, chính là hôm nay, thậm chí đến cửa cũng , Khương Lê thể quan sát thêm nữa, cô cần hỏi rõ rốt cuộc chúng gặp chuyện gì mà ru rú ở nhà, từ bỏ việc ngoài chơi gốc cây đa già yêu thích nhất.

 

“Là các con tự , là đợi hỏi mới đây?"

 

Chương 186 Tin tưởng

 

Trước khi ngủ trưa, Khương Lê trong phòng của ba đứa trẻ, ánh mắt dịu dàng, khóe miệng nở nụ nhàn nhạt, hỏi ba em Minh Duệ.

 

Cặp sinh đôi , cùng về phía cả Minh Duệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-120.html.]

 

cả cho chúng với , bảo là mỗi ngày chăm sóc chúng vất vả, thể để phiền lòng vì chuyện nhỏ nhặt như nữa.

 

Cậu bé Minh Duệ em trai em gái, cúi đầu, khóe miệng mím c.h.ặ.t, ý định mở miệng.

 

“Là , phiền lòng?"

 

Khương Lê thốt lời , đặc biệt là khi vế , cặp sinh đôi lập tức mắt sáng rực lên, thấy , lòng Khương Lê khỏi ấm áp, cô dịu dàng :

 

“Mẹ , các con là phiền lòng, nhưng nếu các con chuyện , sẽ lo lắng, sẽ ăn ngon ngủ yên, như dễ ốm đấy."

 

Cặp sinh đôi cuống quýt, cùng về phía cả Minh Duệ.

 

Còn Minh Duệ thì ngẩng đầu lên Khương Lê, trong mắt sự do dự, sự lo lắng.

 

Cậu do dự nên chuyện , lo lắng nếu và em trai em gái thật sự thì mới sẽ ốm.

 

“Mẹ, con ."

 

Minh Hàm ốm, cả nữa, cất giọng sữa của lên :

 

“Con và cả cùng em gái ngoài chơi, đều thèm để ý đến bọn con, con và em gái hỏi tại , ghét bọn họ đến nhà xem tivi, thế là bọn họ thèm chơi với bọn con nữa."

 

Minh Vy:

 

“Mẹ, Vy Vy và cả hai từng những lời như , bảo với bọn họ là thích bọn họ đến nhà xem tivi, nhưng bọn họ tin."

 

Ánh mắt Khương Lê rơi Minh Duệ:

 

“Duệ Duệ, về chuyện em trai em gái con còn gì bổ sung ?"

 

Khóe miệng mím c.h.ặ.t, một lúc lâu , Minh Duệ lắc đầu.

 

Khương Lê:

 

“Vậy , chuyện các con , bây giờ các con ngoan ngoãn ngủ trưa ."

 

“Mẹ, bọn họ là những đứa trẻ hư, , con và cả với em gái mới thèm chơi với bọn họ ."

 

Minh Hàm ngay ngắn giường, miệng liến thoắng :

 

“Mẹ của Hàm Hàm là nhất nhất thế giới, bọn họ vu oan cho , Hàm Hàm ghét bọn họ, thèm bạn với bọn họ nữa."

 

Minh Vy:

 

“Vy Vy cũng thèm bạn với bọn họ nữa."

 

Ánh mắt Khương Lê dịu hiền:

 

“Được , câu cây ngay sợ ch-ết , nếu các con những lời như thì cần tự chuốc lấy bực bội.

 

Ngoài , vui vì các con tin tưởng !

 

Bây giờ đều nhắm mắt , truyện cho các con ."

 

Mở cuốn sách truyện cổ tích cho trẻ em cầm tay , giọng dịu dàng của Khương Lê chậm rãi vang lên trong phòng, cô truyện một cách truyền cảm, ba đứa nhỏ Minh Duệ chìm giấc ngủ sâu.

 

Gấp cuốn truyện , Khương Lê dậy, đặt cuốn truyện lên bàn học cửa sổ, đó lặng lẽ khỏi phòng.

 

“Duệ Duệ bọn nhỏ ngủ , bây giờ em cần ngoài một lát, ở nhà nhớ để ý bọn nhỏ nhiều một chút."

 

Gõ cửa thư phòng, Khương Lê đàn ông đang mặt , nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng chuyện định gì.

 

 

Loading...