Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1199

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:02:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cha!"

 

Từ Xuân Hà hét lên thất thanh, cô đau đớn tuyệt vọng :

 

“Mẹ là Phương Tố mà, rõ ràng bà ông là cha , tại bây giờ ông chịu nhận ?

 

Khương Lê Bảo cô chứ?

 

Sao trở thành thứ dơ bẩn?

 

Ông từng đưa nước ngoài chịu bao nhiêu khổ cực ?

 

suýt chút nữa ch-ết bên lề đường ở nước ngoài , cha...

 

ông thể nhẫn tâm như !

 

là con gái ông, Khương Lê Bảo , cô !"

 

Lúc , Khương Lê lạnh thành tiếng:

 

“Từ Xuân Hà, thật sự nghi ngờ não của cô mọc kiểu gì đấy."

 

Nói đoạn, cô dời tầm mắt về phía Giang Bác Nhã:

 

“Cha, chúng chuyện gì thì về nhà , cha lái chiếc xe của con, con đưa phía ."

 

Tóm lấy cổ tay Từ Xuân Hà, Khương Lê lôi trong đại viện, cô vì cái kẻ điên Từ Xuân Hà xem như khỉ diễn trò.

 

Không Khương Lê ham thể diện, mà là cô những chuyện Từ Xuân Hà lảm nhảm trở thành đề tài bàn tán lúc dư t.ửu hậu của khác.

 

“Cô buông tay , , cho rõ ràng ngay tại cổng lớn , Khương Lê Bảo, cô đồ hổ, cô cướp cha của , cô là đồ ăn trộm!"

 

Từ Xuân Hà dùng sức vùng vẫy thoát , nhưng Khương Lê cho cô cơ hội.

 

“Câm miệng cho !"

 

Khương Lê lạnh lùng liếc Từ Xuân Hà một cái, tỏa áp suất thấp, dọa Từ Xuân Hà tức khắc dám tiếp tục càn rỡ.

 

Phớt lờ những ánh mắt dò xét của khác, Khương Lê túm cổ tay Từ Xuân Hà, kéo trong cổng viện.

 

Giang Bác Nhã lúc trong phòng khách.

 

Tài xế ở ngoài sân.

 

Còn ba đứa nhỏ thì phòng bài tập.

 

“Con bé Xuân Hà, thím thật ngờ con biến thành thế .

 

Năm đó con chạy khỏi nhà, ở Bắc Thành nhận nhầm thành con gái, chuyện Lê Bảo kể với thím, nhưng hôm nay con vẫn cứ bám lấy chuyện nhận nhầm mà bậy bạ, sợ ông Giang đưa con lên đồn công an ?"

 

Nhìn thấy Từ Xuân Hà, lông mày Thái Tú Phương gần như nhíu c.h.ặ.t thành một đoàn.

 

Đây là cách ăn mặc của một cô gái đắn ?

 

Váy liền chỉ che tới đùi, cổ áo xẻ thấp như , cả chiếc váy bó sát c-ơ th-ể, sợ váy bục chỉ ?

 

tên là Giang Lôi, đây là Phương Tố , ông Giang là cha , còn Khương Lê Bảo là do thím sinh , cô thể là con gái của ông Giang !"

 

Thực trong lòng Từ Xuân Hà rõ ràng, chính xác hơn, ngay từ khoảnh khắc Giang Bác Nhã phủ nhận phận của cô mặt Phương Tố năm đó, cô những lời Phương Tố với là lời dối.

 

Huống hồ chính Phương Tố cũng thẳng chuyện với cô , cô chẳng qua chỉ là đứa con gái nhận nhầm mà thôi.

 

Hơn nữa, bản Từ Xuân Hà cũng nghĩ thông suốt, cô Phương Tố nhận nhầm, lợi dụng, kết quả Phương Tố đạt mục đích nên đ-á văng cô .

 

Bây giờ cô đột nhiên bấu víu Giang Bác Nhã, chẳng qua là vì cảm thấy lợi để thu vén.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1199.html.]

 

Chương 1305 Làm nhục

 

“Mở to mắt cho kỹ,"

 

Khương Lê lấy từ phòng ngủ chính một tấm ảnh, cô đưa đến mặt Từ Xuân Hà, lạnh lùng :

 

“Nhìn rõ , hai trong ảnh một là bà nội , một là bà dì , còn là do cha cầm ảnh tìm , là cha nhận , chứ nhận cha , bây giờ cô còn lời nào để nữa ?"

 

Từ Xuân Hà trợn mắt há mồm.

 

Bởi vì tấm ảnh qua là chụp từ nhiều năm , mà hai trong ảnh... một trong đó diện mạo gần như đúc từ một khuôn với Khương Lê Bảo.

 

Khương Lê dường như cảm thấy vẫn đ-ập tan giấc mộng của Từ Xuân Hà, cô tiếp:

 

“Nếu cô vẫn cứ ôm tâm lý may mắn, thể tìm bà Phương trong miệng cô để xác thực, hỏi bà xem, rốt cuộc là đứa trẻ năm đó bà vứt bỏ .

 

Từ Xuân Hà, thích mơ là việc của cô, ngoài quyền can thiệp, nhưng nếu cô đem giấc mơ phi thực tế đó áp đặt lên của , thì đừng trách đ-ập nát giấc mộng của cô!"

 

Chẳng cả, một lòng chỉ mà hưởng, hành vi như thật quá mức vô liêm sỉ!

 

“Khương Lê Bảo, cô... cô quá đáng lắm!"

 

Từ Xuân Hà dời tầm mắt khỏi tấm ảnh, cô đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Khương Lê, tố cáo:

 

lừa nước ngoài chịu khổ chịu tội đều là vì cô, Khương Lê Bảo, ch-ết ?"

 

“Chát" một tiếng giòn giã.

 

Khương Lê tát cho Từ Xuân Hà một cái, lạnh:

 

“Là bắt cô lừa nước ngoài chịu khổ chịu tội ?

 

Từ Xuân Hà, đến giờ mà cô vẫn nhận thức sai lầm của , thật thấy đáng thương cho cô, đồng thời thấy cô đúng là một con sâu đáng thương!

 

Chẳng bà Phương 'nhận nhầm' một cách mục đích , chuyện thể tránh , nhưng cô tham phú phụ bần, cứ vơ lấy cái miếng bánh từ trời rơi xuống , đó rõ, lừa nước ngoài chà đạp, chuyện oán trách ai?

 

Hơn nữa, nếu nhặt cô bên đường, sai đưa cô đến đại sứ quán, cô nghĩ thể sống sót trở về nước ?"

 

“Ở nước ngoài là cô... là cô cứu ..."

 

Từ Xuân Hà lảo đảo lùi hai bước, miệng lẩm bẩm:

 

“Không, tin, cô lãnh khốc như , còn hận , thể cứu ?!"

 

“Cô nghĩ cứu cô chắc?"

 

Khương Lê nhạt một tiếng, :

 

“Đừng chúng cùng làng, chỉ riêng việc cô là trong nước, cũng sẽ tay giúp một phen, cho nên cô cần cảm ơn ."

 

Dừng một chút, ánh mắt Khương Lê Từ Xuân Hà trở nên phức tạp, cô :

 

“Nhớ gặp cô ở ga tàu hỏa thành phố G, cảnh báo cô , đừng gần lạ, ai ngờ cô những lời , ngược còn lo chuyện bao đồng.

 

Từ Xuân Hà, nếu đoán lầm, chính đó cô gã đàn ông ngoại quốc bên cạnh đưa nước ngoài, và là cô chủ động theo đối phương, chứ ép buộc, trực tiếp bắt cóc, cưỡng ép đưa nước ngoài, đúng ?"

 

“..."

 

Khóe miệng Từ Xuân Hà run rẩy, nửa ngày nên lời.

 

“Tỉnh táo ?"

 

Khương Lê hỏi.

 

 

Loading...