“Điều đó là đương nhiên."
Khương Lê thuận tay vuốt ve lọn tóc gáy Minh Vi, trong giọng mang theo ý :
“Anh cả, hai con và cả con đều ưu tú, các con tìm đối tượng, một chút cũng lo.
Tuy nhiên con nhớ kỹ, ở lứa tuổi nào thì việc của lứa tuổi đó, vì hiếu kỳ mà chệch đường, hiểu ý ?"
“Hiểu ạ, là hy vọng con đừng đối tượng quá sớm."
Minh Vi ngẩng đầu lên, cô Khương Lê, đôi mắt trong veo đầy ý và sự thuần khiết:
“Mẹ cứ yên tâm , bây giờ trong lòng con chỉ học tập thôi, nghiệp đại học, con nhất tâm lo cho sự nghiệp, còn chuyện yêu đương, con một chút cũng vội."
“Lo sự nghiệp ảnh hưởng đến việc yêu đương."
Nếu con cái nhà cô đứa nào đứa nấy vì lo sự nghiệp mà kết hôn, đến lúc đó cô chắc chắn sẽ lo đến bạc cả đầu mất.
Khương Lê vẻ mặt nghiêm túc, thấy , Minh Vi :
“Mẹ thì là , con đều theo hết!"
“Ngoan lắm!"
Véo véo ch.óp mũi thiếu nữ, Khương Lê :
“Tối nay ngủ với ?"
“Không ạ."
Minh Vi dậy:
“Con ngủ với em gái, ngủ ngon ạ!"
Vẫy vẫy tay, Minh Vi nhanh ch.óng chuồn mất.
Thật cô ngủ cùng một chiếc giường, giống như lúc nhỏ kể chuyện khi ngủ, hát những bài hát , nhưng vất vả cả ngày , buổi tối cần giấc ngủ ngon, nếu cô bên cạnh, cho dù tư thế ngủ của cô vấn đề gì, cũng khó tránh khỏi ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của .
Đối với những gì Minh Vi nghĩ trong lòng, Khương Lê tự nhiên , khóe môi cô ngậm , bóng dáng Minh Vi biến mất ngoài cửa, cánh phòng ngủ thiếu nữ xinh nhà nhẹ nhàng kéo .
Nằm ngay ngắn giường, Khương Lê thuận tay tắt đèn bàn, cô ngủ ngay lập tức mà hồi tưởng chuyện Minh Vi , bất giác cô cong môi .
Tuổi trẻ thanh xuân thật là tươi !
Con cái nhà cô đứa nào cũng ưa , học giỏi, đến lứa tuổi nhận thư tỏ tình của bạn học khác giới, thật, Khương Lê một chút cũng thấy lạ.
Dù cô cũng từng qua thời niên thiếu mà... cho dù từ nhỏ cô tiếp nhận giáo d.ụ.c tinh của gia tộc, nhưng tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông, cho đến đại học cô đều từng theo học, chẳng qua là cô thường xuyên nhảy lớp, nhưng dù , mỗi khi tan học, những chiếc phong bì màu sắc và những món quà kiểu kiểu nọ trong ngăn bàn đều sẽ nhét đầy ắp.
Những thứ đó cô bao giờ vứt bỏ, nhưng cũng sẽ chiếm tiện nghi của bạn học, vì , cô đều xử lý thỏa đáng.
Trong trường hợp tổn thương lòng tự trọng của khác, là ai tặng, cô sẽ đích trả , là ai thì tạm thời cất giữ, chờ đối phương tìm cô thì mới trả .
Tóm , tuổi dậy thì cũng là thời kỳ nhạy cảm, chuyện tổn thương lòng tự trọng của khác, cô từng qua.
Ở đây thêm một câu, những năm tháng thanh xuân mà Khương Lê đang hồi tưởng lúc , chắc chắn là những ký ức thanh xuân của chính cô khi xuyên đến thế giới .
Trở một cái, Khương Lê nghiêng về phía cửa sổ, cô ánh trăng mờ ảo xuyên qua cửa sổ, thầm nghĩ:
“Thời niên thiếu của Lạc Yến Thanh chắc chắn cũng nhận ít thư tỏ tình chứ nhỉ?”
Tiết chơi lớn chiều thứ hai, hôm nay đến lượt Minh Vi trực nhật.
Quét dọn xong lớp học, trong hai bạn nữ khác, một bạn đổ r-ác, một bạn lấy nước, chuẩn lát nữa lau kính cửa sổ, còn Minh Vi lúc đang bục giảng lau bảng đen.
Trong lớp học rộng lớn ngoại trừ Minh Vi , thứ hai, mà, ngay lúc Minh Vi lau xong bảng đen, một bóng từ cửa lớp học bước .
“Lạc Minh Vi!"
“..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1194.html.]
Là gọi cô ?
Minh Vi đang lưng về phía cửa lớp học, cô khựng một chút, khi thấy giọng đó vang lên, cô , về phía nam sinh đang tới chỗ , hỏi:
“Đỗ Húc, tìm việc ?"
“...
Ừm."
Nam sinh tên Đỗ Húc là bạn cùng lớp của Minh Vi, học lực bình thường nhưng cực kỳ năng khiếu vận động, là ủy viên thể d.ụ.c của lớp, dáng cao lớn, là một trai tỏa nắng trai.
Minh Vi mỉm :
“Cậu , đang đây!"
“...
Cậu, nhận thư của ?
chỉ hỏi xem nghĩ thế nào?"
Đỗ Húc cảm thấy gò má nóng bừng, nhưng vẫn lấy hết can đảm lời hỏi.
“Thư của ?"
Minh Vi ngẩn , đó hỏi:
“Thứ bảy bỏ ngăn bàn ?"
Đỗ Húc gãi gãi gáy, gật đầu:
“ để cặp sách của ."
“..."
Minh Vi gì cho , cô ngờ trong những bức thư nhận hôm thứ bảy, một bức là do ủy viên thể d.ụ.c lớp - Đỗ Húc , khóe môi mím , Minh Vi im lặng một lúc, cô chọn cách trốn tránh mà thẳng:
“ mở xem, nhưng đại khái gì trong thư, nhưng chỉ cho , Đỗ Húc, việc chúng nên nhất bây giờ là học tập, phấn đấu để thi đỗ trường đại học lý tưởng trong kỳ thi đại học, những chuyện khác trong thời gian học sẽ xem xét."
Đỗ Húc , rõ ràng chút thất vọng, nhưng thấy ngạc nhiên, sững sờ một lát, toe toét miệng, lộ hàm răng trắng đều :
“Được, ý của ."
Thấy Đỗ Húc về phía cửa lớp học, Minh Vi gọi đối phương :
“Đỗ Húc, vấn đề gì hiểu trong học tập thể hỏi , cũng thể hỏi hai , tin rằng chỉ cần chịu cố gắng, kỳ thi đại học bốn năm , nhất định thể thuận lợi vượt qua, thi đỗ ngôi trường đại học mà yêu thích."
Bước chân khựng , Đỗ Húc đầu:
“Trường đại học yêu thích?"
“ , chẳng thích thể thao , đến lúc đó thể thi các trường đại học thể d.ụ.c thể thao."
Minh Vi .
“ thể thi đỗ ?"
Biểu cảm của Đỗ Húc chút mê mang:
“Học lực của bình thường lắm..."
“Chỉ cần chịu cố gắng, thi đỗ thành vấn đề, lòng tin bản chứ!"
Minh Vi khích lệ.
“Cậu sẵn lòng giúp đỡ trong học tập?"
Đỗ Húc hỏi.