Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1181

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:58:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

ước chừng là chú Hai và chú Tư tay chân đều đang kẹt tiền, mà còn nuôi bọn trẻ học, còn xã giao bên ngoài, sợ là lấy bao nhiêu."

 

Phùng Ngụy nỗi khó khăn của , hiển nhiên là bỏ tiền viện phí phẫu thuật cho kế Phương Tố.

 

“Dì của các với Tiểu Diệc, nhưng với các .

 

cần mấy em các mượn nghĩ cách khác, chi phí phẫu thuật của dì các cần bao nhiêu thì các bỏ bấy nhiêu."

 

Trong lòng Phùng lão gia t.ử chút thoải mái.

 

Phùng Ngụy:

 

“Được , sẽ chuyện với chú Hai và mấy đứa khác, để tụi nó cùng nghĩ cách."

 

Chương 1299 Tâm tư tính toán

 

“Anh Cả, lương tâm.

 

Năm đó tuy cưới dì của cửa, nhưng sơ tâm là để chăm sóc bốn em các ..."

 

Gừng càng già càng cay, Phùng lão gia t.ử sự miễn cưỡng của Phùng Ngụy.

 

Ông sa sầm mặt :

 

“Mà dì của từ khi bước chân nhà , bất kể bà tâm tư gì đối với em các , thì hưởng lợi cuối cùng vẫn là các ."

 

“Con ."

 

Phùng Ngụy đáp một câu.

 

“Anh nhất là nên từ trong thâm tâm ."

 

Giọng của Phùng lão gia t.ử cảm xúc gì:

 

“Nói thật, từ hồi cưới dì về, vì cân nhắc đến việc các mất đẻ, lo lắng dì con riêng sẽ đối xử tệ bạc với các , nên yêu cầu bà trong thời gian ngắn con, dì cũng đồng ý."

 

“Sau Tiểu Diệc, vẫn lo lắng các chịu ủy khuất, thế nên về cơ bản hỏi han gì đến chuyện của Tiểu Diệc, chỉ coi như trong nhà vẫn chỉ bốn em các .

 

Điều lẽ tạo một ảo giác cho dì , khiến bà nghĩ rằng thích Tiểu Diệc, dẫn đến việc như bà cũng phớt lờ sự tồn tại của nó."

 

Nói đến đây, Phùng lão gia t.ử thở dài một tiếng:

 

“Trong tình cảnh đó, em các đa phần là lớn mà theo, coi Tiểu Diệc là em trai.

 

Giờ nghĩ , lúc các còn trẻ mà bắt nạt Tiểu Diệc như , quả thực là quá đáng."

 

“Ba, bây giờ ba những điều thì ích gì?"

 

Sắc mặt Phùng Ngụy cho lắm:

 

“Anh em con chỗ đúng, nhưng chuyện cũng , chẳng lẽ thời gian còn thể ngược ?"

 

, ở cái nhà , em các và cả thằng cha như đây, là thực sự với Tiểu Diệc và nó.

 

Bây giờ Tiểu Diệc về nhà họ Phùng, thậm chí nhận chúng , đó là do đây chúng chuyện quá đáng, trách việc nó vạch rõ giới hạn với chúng ."

 

chuyện liên quan đến dì , bất kể là em các , đều đùn đẩy, mặc kệ sống ch-ết của bà , hiểu ?"

 

“..."

 

Phùng Ngụy im lặng hồi lâu, :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1181.html.]

“Chẳng chỉ là chuyện gom tiền phẫu thuật , ba mở lời thì con và chú Hai, chú Tư tự nhiên sẽ lấy lệ."

 

Nghĩ đến những thành tích mà Phùng Diệc đạt bên ngoài những năm qua, nghĩ đến thế của Khương Lê, tâm tư của Phùng Ngụy tự chủ mà nảy sinh đổi.

 

—— Giúp kế Phương Tố trả tiền phẫu thuật, thể kéo gần quan hệ với Phùng Diệc, và cả đồng chí Khương nữa.

 

Xã hội hiện nay đổi từng ngày, thêm vài mối quan hệ, kiểu gì cũng dùng tới.

 

Hơn nữa theo cách của , Phùng Diệc tuy vạch rõ giới hạn với gia đình, về nhà họ Phùng, nhưng quan hệ huyết thống là thứ thể cắt đứt; ngoài , Khương Lê là con gái duy nhất của ông Giang Bác Nhã, cô hiện tại tuy nhận đẻ, nhưng dù thế nào cũng phủ nhận là do bà kế của sinh .

 

Mà bất kể là Phùng Diệc đồng chí Khương, hai đến chuyện giúp kế Phương Tố trả tiền phẫu thuật, chắc chắn thể lấy một cách dễ dàng.

 

Cho nên, vì keo kiệt khoản tiền phẫu thuật của kế, và chú Hai, chú Tư thà rằng sòng phẳng một chút, mỗi nhà gánh vác một ít, trả xong tiền viện phí, việc khi ít nhiều còn tạo ấn tượng trong lòng Phùng Diệc và đồng chí Khương.

 

Sau gặp mặt cũng dễ chuyện.

 

Sau khi thầm cân nhắc lợi hại, Phùng Ngụy thấy thoải mái hơn nhiều, còn bài xích việc Phùng lão gia t.ử yêu cầu mấy em góp tiền cho Phương Tố nữa.

 

Đưa Phùng lão gia t.ử về đến nhà, Phùng Ngụy ở trong thư phòng của ông cụ lượt gọi điện thoại cho Phùng Khải và Phùng Tiêu, đó từ biệt Phùng lão gia t.ử và Phương Tố, lái xe về tổ ấm nhỏ của riêng .

 

“Anh Cả, chuyện gì hệ trọng mà thể qua điện thoại, cứ gọi em và Hai sang bên thế ?"

 

Vừa bước cửa, Phùng Ngụy thấy giọng điệu chút phàn nàn của Phùng Tiêu, ngước mắt Phùng Tiêu, sang Phùng Khải, :

 

“Vào thư phòng của ."

 

Đưa cặp công văn tay cho vợ, Phùng Ngụy chào Phùng Khải và Phùng Tiêu theo, ba em lượt bước thư phòng.

 

Vợ của Phùng Ngụy thấy lạ, nhưng cũng nghĩ ngợi nhiều, bà cánh cửa thư phòng đóng , cầm cặp của Phùng Ngụy mang về phòng ngủ cất.

 

Trong thư phòng.

 

“Cái gì?

 

Ba bảo chúng trả tiền phẫu thuật cho đàn bà đó?

 

Em đồng ý!"

 

Phùng Tiêu Phùng Ngụy kế Phương Tố u-ng th-ư dày cần phẫu thuật, mà ông già nhà ba em góp tiền, lập tức xù lông, hằn học :

 

“Người đàn bà đó ruột chúng , dựa cái gì mà bảo chúng bỏ tiền cho bà phẫu thuật?"

 

Ba năm , Phùng Tiêu chuyển công tác Bắc Thành, nghi ngờ gì nữa, là do Phùng lão gia t.ử dùng quan hệ để điều động.

 

Hiện tại tính cách của Phùng Tiêu so với năm xưa khi buộc đưa Hà Tuyết – bám lấy – rời khỏi Bắc Thành thì phần điềm đạm hơn, nhưng câu “giang sơn dễ đổi bản tính khó dời", vì hễ gặp chuyện liên quan đến lợi ích của bản , vị con thứ tư nhà họ Phùng vẫn tránh khỏi việc nhặng xị lên.

 

“Cậu dựa cái gì?"

 

Phùng Ngụy lạnh lùng lườm Phùng Tiêu một cái:

 

“Dì là kế sai, nhưng dì đối xử với chúng thế nào trong lòng chẳng lẽ rõ?

 

Bây giờ dì bệnh cần phẫu thuật, bất kể là về phương diện nào, chúng đều nên bỏ tiền."

 

Phùng Khải rũ mi mắt xuống như đang suy nghĩ chuyện gì đó, hề lên tiếng.

 

“Người đàn bà đó với chúng mục đích, vả với chúng là lẽ đương nhiên, huống hồ bà ăn ở nhà , những thứ đó tính ?"

 

Phùng Tiêu phản bác lời Phùng Ngụy, chống nạnh tới lui hai bước trong thư phòng, :

 

“Hà Tuyết bao nhiêu năm nay việc , một em nuôi năm miệng ăn, lấy tiền tài trợ cho đàn bà đó phẫu thuật?"

 

 

Loading...