Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1180
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:58:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phùng lão gia t.ử mím c.h.ặ.t môi, một lời nào.”
“Ông chắc chắn là , dù lúc đầu thì khi Tiểu Diệc dẫn ông cũng sẽ tin.
Vậy ông quản chuyện đó ?"
Đối diện với sự chất vấn của Khương Lê, Phùng lão gia t.ử thể trả lời.
, ông thật sự chuyện đó, nhưng hễ nghĩ đến việc tìm công an giải thích sự thật sẽ dẫn đến việc con trai Phùng Tiêu đưa đến nông trường cải tạo lao động, trong lòng ông lập tức đành lòng.
Thế là, ông chọn cách giả vờ ngu ngơ.
Hiện giờ một hậu bối chỉ , Phùng lão gia t.ử chỉ cảm thấy khuôn mặt già nua nóng bừng, đến cả việc thẳng ánh mắt của Khương Lê cũng , ông sợ, sợ thấy sự khinh bỉ và coi thường trong mắt Khương Lê.
“Cả một gia đình đều giả vờ ngu ngơ, để mặc Tiểu Diệc dẫn , để mặc Tiểu Diệc đưa đến nông trường.
Với tư cách là , ai trong các tiễn ?
Ai từng đến nông trường thăm nom Tiểu Diệc?
Với phận địa vị của Phùng lão , chỉ cần đ-ánh tiếng với phía nông trường là thể khiến Tiểu Diệc bớt khổ, bớt bắt nạt ở trong đó, nhưng ông từng gọi cuộc điện thoại đó ?"
Ánh mắt Khương Lê lạnh lùng, giọng điệu đầy xót xa:
“Tiểu Diệc ở trong đó gây khó dễ, đ-ánh mắng, cướp thức ăn, đó thậm chí đ-ánh thương chân, đều đợi một câu quan tâm nào từ gia đình các ."
“Chị, chị đừng nữa!
Những chuyện đó qua , em để tâm, chị cần nhắc mặt họ ."
Vành mắt Phùng Diệc đỏ lên, giọng khàn đặc, thẳng Khương Lê, lắc đầu với Khương Lê, cầu xin cô đừng tiếp nữa.
Khương Lê lời :
“Tại ?
Em họ Phùng, những uất ức và tổn thương em chịu đựng nên để cha em và gọi là cả của em .
Nếu , chẳng em uổng công chịu đựng những tổn thương đáng đó ?!"
Tầm mắt dời từ Phùng Diệc trở chỗ Phùng lão , Khương Lê tiếp tục lời đó:
“Hết hạn cải tạo, nếu bất kỳ ai trong các chút tâm tư dành cho Tiểu Diệc thì lẽ nên đích đón , nhưng các , chỉ sắp xếp tài xế đón Tiểu Diệc về.
Vừa bước cửa, Tiểu Diệc nhận sự quan tâm và thương xót của các , mà rước lấy sự chê bai, thậm chí đuổi khỏi nhà.
Một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, từ nông trường , gì cả, các từng nghĩ sẽ sống thế nào ở bên ngoài ?
Nếu nghĩ tới, tại bỏ tâm tư tìm kiếm Tiểu Diệc?"
Cha con Phùng lão gia t.ử và Phùng Ngụy lúc gần như còn mặt mũi nào, ai cũng lời nào.
“Để sống sót, Tiểu Diệc nhặt r-ác kiếm sống, mà còn mấy tên lưu manh tìm rắc rối, suýt chút nữa đ-ánh ch-ết trong khu rừng ngoại ô hoang vắng.
Nếu ngày đó tình cờ ngang qua con đường nhỏ cạnh khu rừng đó thì với những vết thương Tiểu Diệc, mười phần thì đến tám chín phần là lành ít dữ nhiều."
Khương Lê cố ý tình trạng của Phùng Diệc lúc đó nghiêm trọng hơn một chút, cô Phùng lão gia t.ử hối hận, Phùng Ngụy - trai mang danh nghĩa hối hận, họ suy nghĩ thật kỹ về tất cả những gì từng với Phùng Diệc.
“Lúc Tiểu Diệc cần các nhất thì các ở bên cạnh , hiện giờ cần các nữa, các về nhà, ở đây với về tình .
Phùng lão , thể như , vì như chỉ khiến từng chịu tổn thương càng thêm đau lòng nguội lạnh mà thôi."
Phùng lão gia t.ử cuối cùng cũng ngẩng lên Khương Lê:
“Cháu đều đúng, đối với Tiểu Diệc, bác là một cha , bác nợ nó quá nhiều...
Từ hôm nay trở , bác sẽ tìm Tiểu Diệc nữa, nó về nhà tùy thuộc ý nguyện của bản nó, nhưng cánh cửa của Phùng gia sẽ luôn rộng mở đón nó."
Nhìn về phía Phùng Diệc, Phùng lão gia t.ử :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1180.html.]
“Tiểu Diệc, cha với con, ở đây cha xin con.
Con tha thứ cho cha cha ép buộc, nhưng cha hy vọng con ghi nhớ, đằng con vẫn còn cha, còn Phùng gia.
Khi nào cần, hãy gọi điện về nhà, trong tay cha vẫn còn chút quan hệ, thể giúp gì cha chắc chắn sẽ giúp."
Phùng Diệc gì.
Khương Lê:
“Phùng , thêm một câu nữa, nhất đừng tiêu chuẩn kép, nếu chỉ khiến chê mà thôi."
“ xin tiếp thu."
Phùng Ngụy gật đầu, đó cũng giống như Phùng lão gia t.ử, cũng một câu “xin " với Phùng Diệc.
Phùng Diệc vẫn im lặng như cũ.
Cảm thấy ở chỉ thêm phần lúng túng, Phùng lão gia t.ử chào từ biệt Khương Lê, chào Phùng Diệc một tiếng, để Phùng Ngụy đẩy ông khỏi phòng khách.
Thư Hàm dẫn ba nhóc tì Đoàn T.ử chơi ngoài sân, cô thấy Phùng Ngụy đẩy Phùng lão gia t.ử , khi hai về phía cô, cô khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
“Cháu là bạn gái của con trai út bác ?"
Khi ngang qua Thư Hàm, Phùng lão gia t.ử hiệu cho Phùng Ngụy dừng , ông hỏi Thư Hàm một câu.
“Nếu con trai út trong miệng lão là chỉ Phùng Diệc, thì đúng là cháu là bạn gái của Phùng Diệc ạ."
Thư Hàm bốn mắt với Phùng lão , cô trả lời một cách kiêu ngạo cũng hèn nhát.
“Sau phiền cháu chăm sóc Tiểu Diệc nhiều hơn.
Nếu nó gặp chuyện gì khó giải quyết ở bên ngoài, cháu thể gọi điện cho bác."
Phùng lão gia t.ử xong, bảo Phùng Ngụy s-ố đ-iện th-oại bàn ở nhà cho Thư Hàm.
Phùng Ngụy gật đầu, lấy từ túi áo một cuốn sổ tay nhỏ nhắn, dùng b.út máy nhanh một dãy s-ố đ-iện th-oại bàn, đồng thời cũng cả s-ố đ-iện th-oại nhà riêng và văn phòng của .
“Hai s-ố đ-iện th-oại bên thể liên lạc với ."
Anh chỉ cho Thư Hàm xem.
Thư Hàm từ chối, cô nhận lấy tờ giấy ghi chú của Phùng Ngụy và cất :
“Nếu cần thiết, cháu sẽ liên lạc với hai vị."
Tuy , nhưng trong lòng Thư Hàm nghĩ là sẽ theo ý của Phùng Diệc.
Phùng Ngụy:
“Tạm biệt."
Thư Hàm:
“Tạm biệt ạ."
Nhìn Phùng Ngụy đẩy Phùng lão gia t.ử khỏi cổng viện, Phùng Ngụy bế Phùng lão gia t.ử lên xe ngay ngắn, thu xe lăn cất trong xe, cho đến khi chiếc xe rời khỏi cổng viện, Thư Hàm mới thu hồi tầm mắt, với ba nhóc tì Đoàn Tử:
“Đi thôi, chúng nhà nào!"
Cô giống như một thủ lĩnh trẻ con, dẫn ba đứa nhỏ bước phòng khách lâu đó....
“Cha, tiền phẫu thuật cho dì, chỗ cha đủ ?"
Phùng Ngụy nắm vô lăng, mắt thẳng phía , thuận miệng hỏi Phùng lão gia t.ử.
Nghe , Phùng lão gia t.ử lên tiếng:
“Con và đám hai bàn bạc với , lo cho dì con phí phẫu thuật.
Sau khi phẫu thuật xong dì con còn cần bổ sung dinh dưỡng nữa, tiền trong tay cha chỉ đủ để mua đồ bổ dưỡng cho bà thôi."