Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1154
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:57:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Lê lắc đầu:
“ rõ."
Dù rõ chăng nữa, cô cũng chẳng nhúng tay đống chuyện rắc rối .
im lặng một lát, Khương Lê hỏi chủ nhiệm khoa:
“Các đồng chí ở đồn công an cách nào khống chế ?"
Chủ nhiệm khoa:
“Sao thể chứ, nếu khống chế thì khác nào một quả b.o.m hẹn giờ trong trường chúng , nhưng đưa một biện pháp thích hợp thì khó khăn."
Khương Lê:
“Có thể mời các đồng chí bên bộ phận phòng cháy chữa cháy giúp đỡ."
Nghe , chủ nhiệm khoa vỗ trán:
“Suýt nữa thì quên mất, nãy Vương trưởng đồn công an liên hệ với bộ phận cứu hỏa gần nhất, bên đó đang sắp xếp qua đây."
“Có các đồng chí cứu hỏa giúp đỡ thì chuyện dễ giải quyết hơn nhiều."
Khương Lê xong, chỉ cảm thấy Tô Mạn đúng là một kẻ gieo rắc tai họa.
Bản đầu óc tỉnh táo, chạy đến học phủ cao nhất gây chuyện, thuần túy là đang chiếm dụng tài nguyên xã hội.
Thời gian từng chút trôi qua, cha Tô Tô lôi kéo Tô Thanh đến Đại học Thủy Mộc, cần cố ý hỏi thăm ai cũng tìm tòa nhà văn phòng nơi phòng phát thanh.
“Gây động tĩnh lớn thế , thấy đứa con gái ngoan của hai lên tin tức xã hội đấy!
Nhìn xem, chúng cổng trường đại học, là chuyện một mụ điên cầm d.a.o xông phòng phát thanh..."
Sắc mặt Tô Thanh khó coi, miệng ngừng, phớt lờ khuôn mặt đen sì của cha Tô.
“Con thể ít vài câu ?"
Thực sự nổi nữa, cha Tô quát khẽ.
“Tại cho con ?
Tô Mạn nó dám thì đừng trách con ở đây , huống hồ nó còn coi sự hổ và vô sỉ là vinh quang, tối nay bản tin thời sự thể thấy 'chiến tích' vẻ vang của nó đấy."
Vô tình liếc thấy vác thiết phim, một nữ đồng chí ăn mặc gọn gàng cầm micro, trong lòng Tô Thanh khỏi hả hê, miệng :
“Thấy , của đài truyền hình đều đến .
Nhìn bên xem, chắc là phóng viên của tòa soạn báo."
Cha Tô Tô mắt tự nhiên thấy, hai đồng thời lườm Tô Thanh một cái, Tô :
“Ngậm miệng , mau lên lầu."
Ở lối cầu thang các đồng chí công an canh giữ để ngăn cản một giáo viên và sinh viên coi chuyện gì mà xông tòa nhà, lúc thấy cha Tô và Tô Thanh tới, liền trực tiếp chặn .
Cho đến khi hỏi rõ phận của ba , lúc mới cho qua.
Nhân viên đài truyền hình và những báo chú ý thấy ba cha Tô, liền ùa tới như một tổ ong, nhưng vẫn chậm một bước, chỉ thể trơ mắt cha Tô và Tô Thanh qua vạch cảnh báo lên lầu.
Làm công việc đưa tin, chắc chắn khứu giác nhạy bén, khả năng quan sát cực mạnh, họ đồng thời đoán ba cha Tô là nhà của Tô Mạn.
Tất nhiên, lúc họ vẫn tên của Tô Mạn, chỉ Tô Mạn gặp một nữ giáo sư trẻ tuổi tên là Khương Lê.
Dựa điều , họ phỏng vấn ít giảng viên và sinh viên tại hiện trường về những chuyện liên quan đến Khương Lê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1154.html.]
Biết Khương Lê chính là thủ khoa đại học đạt điểm tuyệt đối năm xưa, là vận động viên nổi tiếng quốc gia... từng một đều vô cùng kinh ngạc, chút khó hiểu.
Kinh ngạc vì họ ngờ Khương Lê liên quan đến sự việc ngày hôm nay.
Khó hiểu là, một nữ đồng chí ưu tú, nổi tiếng như quan hệ với một tinh thần mấy bình thường?
Tóm , chỉ những báo khó hiểu, mà ngay cả giảng viên và sinh viên Đại học Thủy Mộc cũng khó hiểu như .
“Mạn Mạn , đến , cha con cũng đến , con đừng chuyện dại dột nhé!"
Vừa đến cửa phòng phát thanh tầng năm, Tô “bạch bạch bạch" đ-ập cửa, nhưng Tô Mạn lên tiếng cũng mở cửa, khiến Tô sốt ruột đến phát , liên thanh khuyên nhủ Tô Mạn:
“Mẹ con chắc chắn cố ý chuyện đó , con lời , mau mở cửa , và cha đưa chị con qua đây , nếu con oán hận trong lòng thì cứ đ-ánh chị con hai cái cho hả giận."
“Mẹ!
Ý là ?"
Tô Thanh chịu nổi nữa, mắt cô như phun lửa:
“Người sai rõ ràng là Tô Mạn, là nó hổ quyến rũ rể , là nó phá hoại gia đình con, bây giờ nó đ-ánh con để hả giận, ... rốt cuộc đạo lý ?"
“Mẹ , em gái con dù với con thì con cũng đến mức hết đến khác bôi nhọ thanh danh của nó, sỉ nhục nó mặt , bây giờ em gái con con hại đến mức t-ự t-ử, con để nó đ-ánh hai cái thì mất miếng thịt nào ?"
Những trong hành lang, bao gồm cả Khương Lê, lời Tô , ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm.
Người như cũng xứng ?
Cùng là con gái, rõ ràng là em gái sai chuyện, tằng tịu với rể , chị gái đ-ánh em gái, trách em gái ngược còn trách cứ chị gái, chắc chắn là già lú lẫn chứ?
“Bà ngậm miệng cho !"
Cha Tô chú ý thấy ánh mắt của trong hành lang Tô, trong phút chốc cảm thấy hổ đến vô cùng tận.
ông hổ cho , mà là hổ vì Tô những lời qua não như , hận thể lập tức biến mất khỏi chỗ .
“Ông Tô, ông đang trách đấy ?"
Mẹ Tô trừng mắt cha Tô:
“Mạn Mạn ở bên trong chịu , Tô Thanh vài câu thì ?
Chẳng lẽ ông mặc kệ Mạn Mạn, để mặc nó chuyện dại dột?"
Cha Tô thèm để ý đến Tô, ông với Tô Mạn bên trong phòng phát thanh:
“Mạn Mạn, con thế giải quyết vấn đề , chuyện xảy thì chúng đối mặt, nếu con vì chuyện đó mà t-ự t-ử thì Bằng Bằng ?
Thằng bé còn đón sinh nhật mười tuổi, tuổi nhỏ thế mà mất , cha nó bận công việc thời gian về nhà, ai quản nó đây?"
Nghe những lời đầy tâm huyết của cha Tô, Tô Mạn hề mảy may xúc động, cô ôm máy điện thoại bàn vắt vẻo bậc cửa sổ phòng phát thanh, xuống đám đông dày đặc lầu.
Không qua bao lâu, cô gào lên:
“Chu Vi Dân!
Chu Vi Dân đến ?"
Chỉ thiếu một Chu Vi Dân, cô hỏi , tại lúc cô Tô Thanh đ-ánh c.h.ử.i giúp cô...
Ngoài cửa phòng phát thanh, đồng chí công an suy nghĩ một lát, hạ thấp giọng hỏi cha Tô và Tô Thanh:
“Chu Vi Dân là vị nào?"