Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1152
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:57:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ một bữa cơm còn ăn xong, ông cảm thấy cuồng trời đất.”
là ông uống chút r-ượu, nhưng t.ửu lượng của ông đến mức chỉ nhấp vài ngụm choáng váng.
Đợi đến khi ông tỉnh dậy sáng nay, phát hiện và Tô Mạn đang chung một chiếc giường.
Ngay khi ông định mở miệng hỏi tại , thì cửa phòng đ-ập “ầm ầm".
Sau đó, ông nhận đang ở trong một nhà nghỉ, thấy vợ là Tô Thanh mắt hằn lên những tia m-áu, lôi Tô Mạn - còn kịp chỉnh đốn trang phục - khỏi nhà nghỉ, ngay giữa phố tát thẳng mặt Tô Mạn.
Ông giải thích nhưng mở lời thế nào.
Lại coi như khỉ xem trò, nên thèm quản chuyện của hai chị em Tô Thanh.
ông thực sự ngờ Tô Mạn coi trọng thể diện như , coi trọng đến mức sống nữa.
Ép ông nhất định mặt, nếu sẽ nhảy lầu, bắt ông gánh lấy mạng .
Chu Vi Dân lúc gần như phát điên.
Đi mà coi trọng thể diện, nếu thực sự quan tâm thì hà tất ám thị ông , mập mờ với ông , để hai dính líu ?
Phiền muộn vò vò trán, Chu Vi Dân châm một điếu thu-ốc, ông rít một thật sâu, đó tiếng ho vang lên dứt, rõ ràng là sặc khói.
Đại học Thủy Mộc.
“Tiểu Khương , là cô gặp đàn bà đó một lát xem ."
Chủ nhiệm khoa đến tìm Khương Lê, lúc ông và Khương Lê đối diện ghế sofa phòng khách, lời ông , ánh mắt Khương Lê bình tĩnh nhàn nhạt, cô giao tiếp ánh mắt với chủ nhiệm khoa, khẽ giọng :
“ cảm thấy nhu cầu gặp một kẻ điên."
Chương 1291 Muốn gặp thì hãy giữ cái miệng của cô cho sạch sẽ
Nghe , chủ nhiệm khoa thuận miệng hỏi:
“Giữa hai xích mích gì ?"
Câu thốt , ông nhận thấy gì đó , nhưng kịp đưa lời giải thích thì giọng thanh thoát mang chút cảm xúc nào của Khương Lê thốt :
“Không và đối phương xích mích, mà là đối phương cứ dăm bữa nửa tháng tìm gây phiền phức."
“Tiểu Khương, thực sự xin , câu hỏi của phù hợp, mong cô lượng thứ."
Chủ nhiệm khoa vẻ mặt đầy hối , kết quả Khương Lê khẽ lắc đầu, mặt thấy chút gì là hài lòng, cô :
“Không ."
Chủ nhiệm khoa càng cảm thấy với Khương Lê, bởi vì dựa sự hiểu của ông về Khương Lê, đây là một nữ đồng chí cách cư xử khiêm nhường, đến việc là giáo sư trẻ tuổi nhất của trường đại học chúng nhận sự đ-ánh giá cao từ giảng viên và sinh viên, ngay cả trong thời gian theo học tại trường , giảng viên và sinh viên xung quanh hễ nhắc đến cái tên “Khương Lê" là ai khen ngợi.
Thế thì thể nảy sinh xích mích với khác ?
Ôi!
Chủ nhiệm khoa thầm thở dài, trong lòng tự trách chút nhanh miệng, thực sự nên!
Suy nghĩ chuyển biến đến đây, chủ nhiệm khoa cân nhắc đến đại cục, nhịn :
“Cảm xúc của nữ đồng chí đó kích động, trong tay hung khí, cô khẩn thiết yêu cầu cô đến phòng phát thanh, Tiểu Khương, cô xem..."
Ông cũng khó xử, nhưng ông thể gì đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1152.html.]
“Có thể báo cảnh sát xử lý."
Khương Lê hề lay chuyển, cô đưa gợi ý.
“Đã báo cảnh sát , nhưng cửa phòng phát thanh khóa trái, đối phương nếu thấy cô trong thời gian cô quy định, cô sẽ nhảy từ cửa sổ phòng phát thanh xuống."
Chủ nhiệm khoa xong, ông khựng một lát, vẻ mặt khổ sở căm hận, tiếp:
“Phòng phát thanh ở tầng năm, nếu thực sự nhảy xuống thì chắc chắn là chuyện lớn xảy ."
“ giải quyết vấn đề ?"
Khương Lê :
“Kể từ khi kết hôn, dọn căn nhà mà đơn vị chồng phân cho trong khu tập thể, vị Tô tiểu thư đó cứ dăm bữa nửa tháng tìm gây phiền phức, thật, hai gia đình chúng sát vách ,
là thích la cà nhà nhà nọ, vì thế hầu như giao thiệp gì với Tô tiểu thư, càng từng chủ động tìm lầm của Tô tiểu thư, nhưng cứ Tô tiểu thư bám lấy buông,
Nhiều ở khu tập thể đặt điều sinh sự, bôi nhọ danh tiếng của , dạy dỗ cô , nghiêm trọng nhất, các đồng chí đồn cảnh sát đưa Tô tiểu thư , tuy nhiên hiệu quả mờ nhạt.
Hôm nay cô đột nhiên chạy đến trường chúng , qua loa gọi gặp mặt, nếu đoán lầm thì tám phần là khi đến trường cô gặp chuyện gì đó đả kích nặng nề, trong tình huống , cô chắc chắn vẫn giống như đây tự kiểm điểm bản , mà trút hết những đả kích cô chịu đựng lên đầu , thưa chủ nhiệm, thực sự kiên nhẫn khi giao thiệp với loại như ."
Chủ nhiệm khoa lúc hiểu rõ rằng Khương Lê gặp Tô Mạn là chẳng gì đáng để trách cứ cả, khốn nỗi chuyện bên phòng phát thanh nếu giải quyết chắc chắn là , ông mấp máy môi :
“ mà..."
Lời phía còn thốt thì thấy Khương Lê dậy:
“Thôi , sẽ cùng chủ nhiệm một chuyến, một chuyện vẫn nên giải quyết d-ứt -ểm thì hơn."
Tuy nhiên cô lập tức khỏi cửa nhà, mà cầm ống điện thoại bàn gọi một cuộc điện thoại cho Viện trưởng Tống.
Đợi cuộc gọi kết thúc, Khương Lê chủ nhiệm khoa:
“Đi thôi."
“Cuộc điện thoại của cô..."
Chủ nhiệm khoa hỏi Khương Lê cuộc điện thoại đó liên quan đến Tô Mạn , nhưng lời mới một nửa im bặt.
“Chồng của Tô tiểu thư và chồng việc cùng một đơn vị, hiện giờ Tô tiểu thư xảy chuyện, cảm thấy chồng cô cần ."
Nghe lời Khương Lê , chủ nhiệm khoa hỏi:
“Cô gọi điện cho đơn vị của chồng nữ đồng chí đó ?"
“Vâng."
Khương Lê gật đầu.
Viện nghiên cứu.
Viện trưởng Tống lúc đầu to như cái đấu, một tuần ông nhận điện thoại của bà vợ, vợ của Văn Tư Viễn là Tô Mạn vì quan hệ bất chính với rể ruột, kết quả chị gái ruột phát hiện tìm đến đại viện của họ loạn một trận, hỏi ông nên thông báo chuyện cho Văn Tư Viễn .
Lúc đó ông rầu ch-ết, mở lời thế nào với nhà nghiên cứu Văn, nhưng khi gác điện thoại, ông suy tính , vẫn gọi Nhà nghiên cứu Văn đến văn phòng, kể sơ qua sự việc.
Dù Nhà nghiên cứu Văn cũng quyền , cho dù công việc trong tay cho phép phân tâm, nhưng hậu phương cháy nhà, nếu vị viện trưởng như ông chuyện mà giấu giếm, Nhà nghiên cứu Văn , dù thế nào cũng cho lắm.
Tuy nhiên, Văn Tư Viễn ông xong, mặt gì khác thường, càng về nhà xử lý chuyện , chỉ gửi ông một câu “Cảm ơn viện trưởng thông báo, ".