Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1146
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:57:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ bằng chứng mà dám tìm đến cô ?
Tô Mạn, cô xem cô trơ trẽn như , an phận như ?
Trước đây cô tính kế , đem hôn sự của tính kế thành của chính , khiến thể xuống nông thôn, hiện giờ cô phá hoại gia đình ,
Tính kế hôn nhân của , Tô Mạn, ai bắt nạt khác như cô !
Đi, chúng ngoài cho rõ ràng mặt trong đại viện , cho tất cả trong đại viện đều ,
Cô rốt cuộc là loại hàng hóa thối nát gì, rõ ràng gia đình của , cam chịu cô đơn, câu kết với rể của chính , phá hoại hôn nhân của chị ruột, , bây giờ cô ngoài với !"
Nghiến răng nghiến lợi, Tô Thanh một tay nắm cánh tay Tô Mạn, một tay giật tóc đối phương, lôi ngoài cửa phòng khách.
Tô Mạn tự nhiên ngoài mất mặt, nhưng cô từng việc nặng, sức lực tự nhiên bằng chị ruột Tô Thanh từng xuống nông thôn cắm đội , cứ như , bất kể cô bằng lòng , bất kể cô lùi thế nào, vẫn Tô Thanh kéo khỏi phòng khách, kiên quyết lê bước về phía cổng viện.
“Tô Thanh!
Chị điên ?
Chuyện rõ ràng , tại chị cứ úp sọt phân lên đầu ?"
Tô Mạn rơi lệ, trong mắt đầy phẫn nộ:
“Chị buông , thấy ?
bảo chị buông !"
Tô Mạn vùng vẫy, nhưng vô ích, cô vẫn động Tô Thanh kéo về phía .
Để tránh lát nữa thực sự cả đại viện vây xem, Tô Mạn thể đầu về phía cửa phòng khách, gọi ba chị em Văn Duyệt giúp .
Tuy nhiên, Văn Duyệt và hai em gái Văn Di, Văn Du giống như thấy gì cả, ai lên tiếng, càng bước khỏi phòng khách.
“Văn Duyệt!
Văn Di!
Văn Du các con thấy ?
Mau đây kéo dì của các con , mau lên!"
Tô Mạn gào khản cả cổ.
Giữa phòng khách, Văn Du chị cả Văn Duyệt và Văn Di, khóe miệng cô bé động đậy, gì đó, nhưng đối mặt với biểu cảm mặt Văn Duyệt và Văn Di, lời đến bên miệng thế nào cũng .
Lúc Văn Bằng đỏ hoe mắt, bé đến mặt ba chị em Văn Duyệt:
“Chị cả, hai, chị ba, giúp em , nếu dì thực sự kéo em ngoài cổng viện, cả đại viện sẽ nhạo nhà mất."
Văn Di:
“Là nhạo em."
“Chị hai..."
Văn Bằng mang theo tiếng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1146.html.]
“Em em đối xử với chị và chị cả, chị ba lắm, nhưng đó là em, em xin các chị!"
Văn Di lạnh mặt :
“Em cho rõ , em lén lút với chồng của dì em lưng bố, bây giờ dì tìm đến tận cửa, em dựa cái gì mà bắt bọn chị giúp bà ?
Huống hồ em đang cắm sừng bố đấy, chuyện nếu để bố , bố sẽ nghĩ thế nào, tâm trạng sẽ , em nghĩ qua ?"
“ mà... nhưng mà dì cũng chỉ là lời phiến diện từ một phía của dì thôi, em tin em thể..."
Văn Di đợi Văn Bằng xong, cô bé ngắt lời:
“Dừng .
Em hãy nghĩ cho kỹ ngày Tết năm ngoái, tức là ngày ba mươi Tết em gì với bố, chính miệng em thấy em ở trong cửa hàng của bà hôn dì trượng, chuyện em còn ấn tượng ?"
“Em..."
Mặt Văn Bằng đỏ như nhỏ m-áu, bé mãi thêm câu nào, tuy nhiên bé sải bước chạy thẳng khỏi phòng khách, hét lên với Tô Thanh:
“Dì!
Dì ơi, em xin dì, dì tha cho em , em bố em , tuyệt đối thể chuyện !"
“Mẹ cháu chuyện trơ trẽn thì chính bà rõ nhất!"
Tô Thanh kéo Tô Mạn đến cổng viện, bà đầu Văn Bằng một cái, tiếp theo mở cổng viện, liền lôi Tô Mạn ngoài cổng, ngay đó bà cất cao giọng hô hoán:
“Mọi mau đây xem , đại viện các xuất hiện một loại tiện nhân trơ trẽn, cô thiếu đàn ông đến mức đ-ánh cả ý đồ lên rể , thật là đồ hổ, mười năm dùng thủ đoạn phá hoại hôn sự của , mười năm vô sỉ phá hoại gia đình , mau xem cái loại tiện nhân hổ rốt cuộc nham hiểm đến mức nào!"
Xong !
Phen xong đời !
Chu Vi Dân là đuổi theo Tô Thanh mà tới, ông ngờ vội vàng chạy tới mà vẫn chậm một bước...
Chuyện là thế , lâu khi Tô Thanh cầm tấm ảnh bà nhặt vội vã rời khỏi nhà, Chu Vi Dân từ bên ngoài trở về, thấy Tô Thanh ở nhà, liền thuận miệng hỏi con trai, cho Tô Thanh vốn đang giúp ông dọn dẹp thư phòng, đó xảy chuyện gì, cầm lấy túi xách liền khỏi cửa, con trai xong, gần như trong chớp mắt tim Chu Vi Dân “hẫng" một cái.
Kết quả là Chu Vi Dân sải bước thư phòng, thấy chiếc khăn lau bàn , thấy cuốn sách mặt đất, sắc mặt ông trắng bệch, vội vàng nhặt cuốn sách lên, nhanh ch.óng lật qua một lượt, thấy tấm ảnh kẹp bên trong, trán lập tức lấm tấm mồ hôi lạnh.
Ông quên một hai năm gần đây Tô Thanh luôn nghi thần nghi quỷ đối với ông , tuy miệng từng hỏi ông câu nào, nhưng ông , vợ đang nghi ngờ ông về phương diện đời sống riêng tư... nghi ngờ ông bên ngoài đàn bà khác.
Có lẽ sợ một khi hỏi miệng sẽ tạo cách giữa hai vợ chồng, thế là bà cùng lắm thỉnh thoảng nhắc nhở ông tan về nhà sớm một chút, nhắc nhở ông nhân dịp cuối tuần nghỉ ngơi đưa con cái ngoài chơi.
Mà thực ông đoán ý tứ ngầm của Tô Thanh, nhưng để tâm, dù ông tự nhận lộ sơ hở rành rành nào, cảm thấy đều là do Tô Thanh nghĩ nhiều, bằng chứng chứng minh ông đàn bà khác bên ngoài.
Vả , ông chẳng qua là chơi bời bên ngoài một chút, đối với gia đình vẫn trách nhiệm, càng từng nghĩ đến việc ly hôn, cho nên cứ luôn mấy kiêng dè.
Huống hồ... huống hồ ông là bên động, nếu em vợ chủ động, em vợ riêng tư tìm đến ông ... thì cũng sẽ chuyện ông và em vợ âm thầm với .
Tóm , tại em vợ, liên quan gì đến ông .
Còn tấm ảnh đó, là tấm ảnh ông tiện tay kẹp trong cuốn sách, chụp khi ông lấy danh nghĩa công tác ngoại tỉnh cùng em vợ đến thành phố Côn chơi tháng Tư năm ngoái.
Ông giữ ảnh, là em vợ cứ nhất định bắt ông giữ một tấm, và yêu cầu ông kẹp trong ví tiền.
Chuyện ông tự nhiên thể , vì , miệng thì đồng ý, về đến nhà liền tiện tay kẹp tấm ảnh một cuốn sách ông từng qua, và đặt cuốn sách ở vị trí giá sách dễ lấy xuống.