Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1142
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:51:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con qua xem ba và ông nội thu dọn đồ đạc xong ạ."
Giang Hồng Phát đang giường lò, thấy giọng của Khương Lê liền gọi cháu gái cưng lên giường , Khương Lê thì lắc đầu:
“Thôi ạ, con nghĩ sáng mai chúng nên khi ngủ qua xem ba và ông nội thu dọn thỏa thôi."
“Cũng gì thu dọn cả."
Đây là giọng của Giang Bác Nhã, ông :
“Ba và ông nội chỉ mang theo vài bộ quần áo để thôi, sáng mai nên khi ăn cơm trưa xong ba tiện tay thu dọn xong xuôi ."
“Vậy thì ạ."
Khương Lê , tiếp đó hỏi:
“Ở đây vẫn chứ ạ?"
Giang Bác Nhã:
“Ừ, đều nhiệt tình và thuần phác."
Giang Hồng Phát:
“Bản vẽ biệt thự cháu vẽ , chiều nay ông và ba cháu qua nhà bác cả cháu một lát, cả cháu ở đó nên tiện thể với nó , mua một mảnh đất xây dựng ở làng , cũng xây một căn biệt thự theo bản vẽ cháu vẽ."
Khương Lê giả vờ vui:
“Mọi đều với con."
“Muốn dành cho cháu một bất ngờ mà."
Giang Bác Nhã nhướng mày:
“Có vui ?
Sau mỗi khi con về làng, ba và ông nội sẽ cùng con như , trong điều kiện phiền đến cha con bên , ba cũng thể thăm hỏi những bên của con nhiều hơn."
“Ba , ba và ông nội thực sự cần vì con mà đến bước ."
Vẻ mặt Khương Lê xúc động:
“Điều kiện sống ở nông thôn suy cho cùng bằng thành thị, hai thỉnh thoảng về đây ở một hai ngày thì còn , nhưng..."
Lời đó kịp Giang Bác Nhã giơ tay ngăn :
“Ba và ông nội cháu tuy quen với cuộc sống sung sướng, nhưng điều nghĩa là chúng chịu khổ."
Điều kiện sống ở nông thôn đúng là kém, nhưng tiền thì còn sợ đổi tình trạng ?
Khương Lê:
“Con ý đó, con chỉ lo hai quen thôi ạ."
“Không gì là quen quen cả, con chỉ cần nhớ kỹ, trong lòng ba và ông nội, con ở thì chúng ở đó."
Giang Bác Nhã như , giường lò, Giang Hồng Phát xong, thấy Khương Lê về phía liền nhịn gật đầu, ông :
“Nhà chúng ba đời chỉ ba cháu, cháu và lão già , khi còn sống, ông nội chỉ thấy hai cha con cháu vui vẻ hết quãng đường còn thôi."
Càng già càng cô đơn, hễ khi nào ở một là nhịn mà nghĩ đông nghĩ tây.
Ông giờ sống đến tuổi , ngoài việc ở bên cạnh con trai và cháu gái, tận hưởng niềm vui gia đình thì chẳng còn mong ước gì khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1142.html.]
Bên Khương Lê cùng Giang Hồng Phát, Giang Bác Nhã tán gẫu, vẻ mặt cô xúc động, bầu khí xung quanh ấm áp nhưng xen lẫn chút chua xót, mà ở thành phố G xa xôi, Từ Xuân Hà đang một quý phụ đ-ánh đ-ập.
“Con hồ ly tinh!
Cái đồ hồ ly tinh hổ , tao cho mày quyến rũ đàn ông của tao , cái đồ nhục nhã, mày tay chân gì mà chẳng , cứ thích mát ăn bát vàng hả?"
Đinh Đại Lan căm thù đến tận xương tủy việc đàn ông nhà nuôi bồ nhí bên ngoài, nghĩ khi đó nếu nhà ngoại bà bỏ tiền cho đối phương kinh doanh thì lấy gia nghiệp nhà họ Trình hiện giờ?
cái con ch.ó đó thì , thấy bà già nua héo hon là lén lút nuôi đàn bà bên ngoài, nếu em gái bà là Nhị Lan và Tam Lan vô tình bắt gặp thì đến giờ bà vẫn còn bịt mắt đấy.
“Chị cả, chị giữ lấy nó, để em giúp chị tát ch-ết con hồ ly tinh !"
Đinh Nhị Lan và Đinh Tam Lan một ấn hai chân Từ Xuân Hà, một giữ hai tay Từ Xuân Hà, cả hai đều tràn đầy lửa giận, trừng mắt con hồ ly tinh đang ấn mặt đất thể cử động, đang gào kêu xin tha mạng.
“Được."
Đinh Đại Lan dậy nhường chỗ cho em gái Đinh Nhị Lan, thấy Đinh Nhị Lan tát liên tiếp mặt con hồ ly tinh, trong lòng bà bao nhiêu là hả giận.
Chẳng bao lâu , đổi sang Đinh Tam Lan giáng đòn xuống Từ Xuân Hà.
Bên cạnh, một đàn ông trung niên thấp b-éo sát tường, vị chỉ mặt đầy vết thương mà vết cào cổ cũng thấy rõ mồng một, thần sắc ông đờ đẫn, giống như thấy Từ Xuân Hà đang vợ và hai cô em vợ trả thù tàn nhẫn .
“Anh Trình!
Anh Trình cứu em với, cứu em với!"
Từ Xuân Hà đến khản cả giọng, năm đó từ bỏ đứa con để ly hôn, cầm tiền nhà họ Hồ đưa cho, cô đến thành phố G định học kinh doanh, ngờ lúc xuống tàu hỏa thì phát hiện tiền mất sạch, cần nghĩ nhiều cô cũng chắc chắn là gặp trộm tàu.
Mất phương hướng, cô hoảng loạn tột độ, nước mắt giàn giụa lúc nào , cũng chính ngày hôm đó, cô gặp một mà cô tưởng là quý nhân.
Đối phương bốn năm mươi tuổi, trông bình thường nhưng tính tình ôn hòa, cô còn đồng nào liền chủ động đề nghị cho cô một công việc để vượt qua khó khăn.
hiểu , mới chỉ hơn nửa tháng cô quan hệ đặc biệt với đối phương, đó cô nuôi trong một căn biệt thự.
Chẳng gì cả, chỉ cần lúc đàn ông đến thì một phụ nữ nhỏ bé dịu dàng.
Cuộc sống như cô sống vui vẻ, cũng cảm thấy hạnh phúc.
Ăn mặc lo, nhiều tiền để tiêu.
Tuy nhiên chỉ mới vẻn vẹn nửa năm, cô thông báo dọn càng sớm càng .
Mất cuộc sống sung sướng, cô thể đồng ý ?
Thấy cô , đàn ông trực tiếp sai lôi cô khỏi biệt thự, ném vali hành lý và một xấp tiền xuống bên cạnh cô.
Không thích, cầm lấy năm nghìn tệ ném chân đó cô dọn khách sạn, lâu tiêu xài gần hết, lo lắng tiền hết sẽ cơm ăn, cô buộc tìm cách mưu sinh.
cô bằng cấp bằng cấp, chịu khổ chịu cực, nhất thời thực sự khó tìm công việc phù hợp với .
Cuối cùng, cô nghiến răng chọn đường tắt, chính là dựa đàn ông.
Có tâm tư , mà còn đừng , thực sự bẫy một kẻ ngốc.
Trình Phú Quốc, một ngoại hình tầm thường, trung niên phát tướng, là ông chủ lớn của một xưởng may mặc.
Vốn tưởng rằng cô nắm thóp , kết quả đối phương keo kiệt đến ch-ết, chỉ biệt thự lớn cho cô ở, mà mỗi cho cô tiền tiêu vặt nhiều nhất quá một nghìn tệ.
Hơn nữa còn yêu cầu cô hạn chế bên ngoài.
Trong lòng mấy thoải mái nhưng lo sợ mất cái phiếu cơm mi-ễn ph-í , cô cố gắng theo, mà ngờ đúng ngày hôm qua, cô bám lấy họ Trình cuối cùng ông cũng đồng ý đưa cô trung tâm thương mại mua sắm thỏa thích, kết quả dẫn đến tai họa ngày hôm nay!