Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1127

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:51:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Rõ ạ!"

 

Ba đứa nhỏ Đoàn T.ử đồng thanh đáp lời dứt khoát.

 

Khương Lê buồn lắc đầu.

 

Lạc Yến Thanh tuy lộ nụ rõ rệt, nhưng khóe môi nhếch lên, thể thấy tâm trạng đang .

 

……

 

Đêm khuya thanh vắng, một hồi triền miên, Lạc Yến Thanh giúp và Khương Lê tắm rửa sạch sẽ.

 

Anh lên giường định, ôm Khương Lê lòng, hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm:

 

“Mệt thì ngủ ."

 

Khương Lê “ừm" một tiếng.

 

Mà Lạc Yến Thanh lúc chẳng hề buồn ngủ, động tác của dịu dàng và chậm rãi giúp Khương Lê xoa bóp eo.

 

“Lạc Minh Duệ năm sẽ thi đại học, về sẽ gọi điện cho thằng bé, bảo nó dành thời gian tới đây chăm chỉ học tập, em đừng lo lắng chuyện học hành của nó nữa."

 

Khương Lê nhắm mắt , Lạc Yến Thanh thế nhịn mở , cô Lạc Yến Thanh, giọng điệu mang theo chút ngái ngủ :

 

“Đừng, thế chỉ khiến Duệ Duệ thêm áp lực thôi."

 

“Anh em vất vả."

 

Lạc Yến Thanh lời thật lòng.

 

“Duệ Duệ, Hàm Hàm và Vi Vi bây giờ đều cần em lo lắng, tụi nhỏ tự giác học tập, huống hồ lúc em chẳng lập cho mỗi đứa một bản kế hoạch học tập , cứ yên tâm , em tin rằng kỳ thi đại học đối với mấy đứa nhỏ nhà cũng giống như những kỳ thi bình thường thôi, chẳng gì to tát cả."

 

Nói đến đây, giọng Khương Lê lộ chút ý :

 

“Không lẽ Duệ Duệ thi đỗ thủ khoa đấy chứ?"

 

“Không .

 

Thằng bé chỉ cần phát huy bình thường là ."

 

Đối với thành tích học tập ở trường của Minh Duệ, Lạc Yến Thanh vẫn hiểu rõ, Minh Duệ vẫn luôn xếp hạng đầu khối.

 

“Cứ như , tụi nhỏ học hành chăm chỉ , chúng tạo thêm áp lực cho chúng nữa, chỉ cần để ý nhiều đến cảm xúc của chúng là ."

 

Một khi cảm xúc gì khác thường, khó tránh khỏi sẽ ảnh hưởng đến việc học, từ đó khiến thành tích học tập sa sút.

 

“Ừm."

 

Có cuộc điện thoại chiều nay gọi đến nhà họ Phùng, chỉ cần đối phương còn giữ chút thể diện, đều sẽ quản thúc nghiêm ngặt sinh của Lạc Minh Duệ và hai em.

 

Không cho phép bà xuất hiện mặt em Lạc Minh Duệ nữa.

 

Để tránh gây ảnh hưởng đến việc học của ba đứa trẻ.

 

Khương Lê:

 

“Ngủ ."

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Được, chúc ngủ ngon."

 

“Chúc ngủ ngon."

 

Khương Lê khẽ đáp một câu, nhắm hai mắt , ngờ, Lạc Yến Thanh đột nhiên hỏi:

 

“Có thất bại ?"

 

“……"

 

Khương Lê lúc chỉ một cảm giác, đó là đàn ông bên cạnh lúc rõ ràng chút đa sầu đa cảm, cô thầm thở dài một , đôi môi khẽ mở:

 

“Đây là kết luận rút từ thế?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1127.html.]

Thực cô cũng lờ mờ đoán .

 

“……

 

Anh một phụ nữ xoay như chong ch.óng."

 

Im lặng hồi lâu, từ kẽ răng Lạc Yến Thanh thốt một câu.

 

“Có quên những gì em ?"

 

Khương Lê mở mắt , đôi mắt trợn tròn, cô chằm chằm đàn ông :

 

“Lần khi hỏi câu tương tự, em với , vợ cũ xoay như chong ch.óng, mà là căn bản để tâm trí những việc ngoài công việc, nên mới khó tránh khỏi đối phương lừa gạt."

 

“Anh nhớ , em câu ."

 

Lạc Yến Thanh chút ngượng ngùng.

 

“Thế lúc đa sầu đa cảm?

 

Hay là thấy tiếc vì gì xảy với vợ cũ?"

 

Thấy Khương Lê trợn mắt, bản năng sinh tồn của Lạc Yến Thanh lập tức trỗi dậy:

 

“Tuyệt đối ."

 

“Không thì đừng nghĩ đến chuyện nữa, nếu , em mà ghen lên thì cẩn thận kẻo nồng nặc đến mức khiến nghi ngờ nhân sinh đấy."

 

Nói xong, Khương Lê hừ lạnh một tiếng, mới tiếp:

 

“Bây giờ lập tức nhắm mắt cho em."

 

Lạc Yến Thanh theo.

 

“Thế mới ngoan chứ!"

 

Xoa xoa đầu đàn ông, Khương Lê vô cùng hài lòng, cô ngáp một cái, thì thầm:

 

“Em buồn ngủ quá , thật sự ngủ đây, phiền em!"

 

Nghe , môi Lạc Yến Thanh khẽ mở, thốt một chữ:

 

“Được."

 

Cùng lúc đó, bệnh viện 3, tức Tam Viện.

 

Phùng Lộ nửa tháng gần đây rõ ràng im lặng tiếng hơn nhiều, lúc nghiêng giường bệnh, mắt màn đêm ngoài cửa sổ, chỉ mong thời gian trôi qua thật nhanh.

 

Để bà thể rời khỏi cái nơi ch-ết tiệt nửa năm nữa.

 

Không Phùng Lộ đang mơ mộng hão huyền, mà là chiều ba mươi Tết, Phùng Ngụy đến Tam Viện, lúc đó ông và Phùng Lộ đối mặt trong phòng bệnh , chuyện một cách bình tĩnh.

 

Từ quá trình chuyện thể thấy, cảm xúc của Phùng Lộ định, và khẳng định rõ ràng với Phùng Ngụy rằng bà nhận sai lầm của bản , đồng thời đảm bảo khi khỏi Tam Viện tuyệt đối sẽ tái phạm.

 

Phùng Ngụy tin tưởng , lời ông với Phùng Lộ là “Nửa năm, nếu trong nửa năm tới cảm xúc của cô luôn định, còn những suy nghĩ viển vông lung tung nữa, sẽ đón cô rời khỏi đây".

 

Vừa tin còn nhốt ở Tam Viện nửa năm, trong lòng Phùng Lộ tự nhiên là phục, nhưng trong những ngày nhốt nếm đủ khổ cực của hiện thực, vì thế, chỉ thể nén giận gật đầu đồng ý với lời của Phùng Ngụy.

 

—— Tiếp tục ở Tam Viện nửa năm.

 

Để quan sát xem đầu óc bà thực sự tỉnh táo .

 

thực tế, Phùng Lộ bao giờ cho rằng đầu óc vấn đề, bà nhốt ở Tam Viện mấy tháng nay, nếu Ngô Hạo thỉnh thoảng mang vài cuốn sách đến phòng bệnh theo yêu cầu của Phùng Ngụy, thật, Phùng Lộ cảm thấy chắc chắn sẽ phát điên.

 

cũng , những cuốn sách Ngô Hạo đưa tới, tuy rằng Phùng Lộ dùng để g-iết thời gian hàng ngày, thỉnh thoảng lật xem, nhưng những đạo lý trong sách Phùng Lộ vẫn tiếp thu một chút.

 

Còn những đạo lý Phùng Lộ vận dụng cuộc sống , thì xem Phùng Lộ nghĩ thế nào khi gặp chuyện.

 

“Hàn Bân……"

 

Phùng Lộ lẩm bẩm trong miệng:

 

“Nếu để lúc ở nhà, và con hồ ly tinh ngày ngày quấn quýt lấy , nhất định sẽ tha cho !"

 

 

Loading...