Lời đó thốt , nhưng ánh mắt của bọn trẻ biểu lộ thứ rõ rành rành.
Khương Lê thấy mỉm :
“Được , cô út sẽ lập cho mỗi đứa một kế hoạch học tập, nhưng đó các cháu hãy xếp hàng, kể cho cô kỹ tình hình học tập các môn của nhé."
Kế hoạch học tập lập là lập bừa , ví dụ như trong các cháu nếu ai lệch môn thì lập riêng một bản mục tiêu cụ thể.
“Anh, đây là cái 'nội quyển' mà từng ?"
Minh Hàm hỏi nhỏ Minh Duệ.
Nghe Minh Duệ khẽ “ừm" một tiếng, Minh Hàm tiếp:
“Xem các em họ của giỏi thật đấy, từng một đều 'cuốn' lên !"
Minh Duệ:
“Em định 'cuốn' cùng ?"
“Chuyện còn hỏi ?"
Minh Hàm liếc Minh Duệ, hạ thấp giọng:
“Mặc dù em còn ba bốn năm nữa mới thi đại học, nhưng thành công thuộc về chuẩn .
Em kéo chân gia đình , dù ba đều là trạng nguyên đại học, mà điểm đều khiến ngước , em nhất định kế thừa y bát của ba , đạt thành tích cao trong kỳ thi đại học, trở thành dẫn đầu trong đội quân dự thi cùng khóa với !"
Ngừng một chút, Minh Hàm hỏi Minh Duệ:
“Anh, nghĩ ?
Thấy đấy, chỉ còn hơn một năm nữa là cùng Phàm tham gia thi đại học .
Đến lúc đó nếu Phàm giành chức trạng nguyên tỉnh hoặc trạng nguyên thành phố ở quê, mà trượt mất ngôi vị trạng nguyên ở Bắc Thành thì chắc là mất mặt lắm nhỉ?"
“Lo việc của em là , việc của em đừng quản."
Cậu đương nhiên đạt thành tích trong kỳ thi đại học, giống như cha trở thành xuất sắc nhất trong các thí sinh cùng khóa, trở thành đầu.
lượng thí sinh đông, núi cao còn núi cao hơn, khi kết quả thi đại học công bố thì gì cũng chỉ là ẩn .
“Anh hai, em sẽ tranh đua ngôi vị trạng nguyên với !"
Minh Vi ở bên của Minh Hàm, cô bé rõ mồn một cuộc đối thoại giữa hai trai, vì nhịn mà xen một câu.
“Được thôi, chúng hãy chờ xem."
Minh Hàm hất cằm, tặng cho Minh Vi một ánh mắt khiêu khích.
“Em mà 'cuốn' lên thì ngay cả chính em cũng thấy sợ đấy.
Anh hai, cứ đợi em giành lấy ngôi vị đầu khối của trong năm học mới nhé!"
Minh Vi một cách nghiêm túc.
Nghe Minh Hàm “hừ" một tiếng, mở miệng:
“Nói khoác mà sợ đau lưỡi ."
Hai em bốn mắt , Minh Vi nhướng mày:
“Sợ ?"
“Sợ?
Trong từ điển cuộc đời bao giờ chữ 'sợ'.
Mà em hiểu rõ , vượt qua , chiếm lấy vị trí một khối của , tiên em đ-á văng Tịch Cảnh Ngự - kẻ chuyên thứ hai vạn năm - cùng với các vị trí thứ ba, thứ tư, thứ năm xuống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1117.html.]
Nghĩa là hiện tại mặt em năm ngọn núi lớn, chỉ khi em vượt qua bốn ngọn núi phía thì mới cơ hội so tài cao thấp với ."
Minh Vi hừ lạnh:
“Anh hai đừng quên nhé, kiêu ngạo dễ khiến thụt lùi đấy."
“Anh đây gọi là tự tin."
Minh Hàm đắc ý, nghiêng đầu về phía Minh Vi, nhỏ:
“Em gái, cố lên nhé, hai đợi em tới cướp vị trí một khối của ."
“Vậy cứ đợi đấy!"
Minh Vi chẳng hề sợ hãi....
Sáng sớm ngày hôm , gia đình ba và tư Khương xách túi lớn túi nhỏ, Khương Lê lái xe chở ga tàu hỏa.
Vì một chuyến chở hết nên Khương Lê lái xe chạy qua chạy giữa tứ hợp viện và ga tàu hỏa hai vòng.
Mấy ngày tiếp theo, con Khương Lê tiếp tục ở tứ hợp viện, cho đến ngày khi nhập học học kỳ mới mới về đại viện ở.
“Đồng Đồng, đây là..."
“Tặng đấy."
“Đang yên đang lành, tặng quà cho tớ?"
Minh Vi hộp quà đóng gói tinh xảo mặt, mãi đưa tay nhận, cô khó hiểu Tiêu Đồng.
“Là Thẩm Tư Thanh nhờ tớ chuyển cho đấy."
Thẩm Tư Thanh, chính là tên tiếng Trung của Cát An.
Không nghi ngờ gì nữa, Thẩm Quân coi lời Khương Lê mặt Thẩm mẫu năm cô mới về nước là chuyện to tát.
—— Đổi cho con trai Cát An một cái tên tiếng Trung.
Có lẽ Thẩm Quân quên, hoặc cũng lẽ là đổi, tóm tên tiếng Trung của Cát An đến giờ vẫn gọi là Thẩm Tư Thanh.
“Tại tặng quà cho tớ?"
Minh Vi khẽ nhíu mày, cô mời Tiêu Đồng xuống :
“Vô duyên vô cớ tặng quà là tớ sẽ nhận , vả cách đóng gói hộp quà là đồ bên trong rẻ , tớ thể tùy tiện nhận món quà quý giá như ."
“Cũng chỉ tặng , Thẩm Tư Thanh còn gửi quà cho cả cả, hai và Đoàn Tử, Thang Viên, Quả Quả nữa."
Tiêu Đồng đoạn, đặt hộp quà tay lên bàn học, đó chị mở chiếc túi vải lớn mang theo cho Minh Vi xem:
“Cậu , quà trong túi là dành cho cả, hai và bọn Đoàn T.ử đấy.
Vốn dĩ tớ định đưa sang cho các sớm hơn, nhưng bưu phẩm Thẩm Tư Thanh gửi từ nước ngoài chiều ba mươi Tết mới tới.
Mà trong dịp Tết tớ chúc Tết họ hàng, nghĩ rằng cũng chúc Tết nên tớ cứ chần chừ mãi tới nhà tìm .
Đợi qua mùng bảy tớ qua một chuyến nhưng cổng nhà khóa...
Vi Vi, ngày mai là chính thức học nên tớ tranh thủ hôm nay báo danh xong về nhà là hối hả mang quà Thẩm Tư Thanh nhờ chuyển tới cho các ngay."
“Được , tớ nhận ."
Minh Vi cha đẻ của Cát An tên là Austin, xuất từ gia tộc Davis, và Austin là cha nuôi của em gái Quả Quả.
Nghĩa là Cát An và Quả Quả là em nuôi, cũng coi như chút họ hàng hang hốc với cô.
Mà Cát An tặng quà cho em cô phần lớn là liên quan đến chú Austin đó.
Đã thì cô cứ nhận , nhưng lát nữa cô thưa với một tiếng.
Dù nhân tình thì trả, thể để sáu em cô nhận quà của công .