Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1112

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:50:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nụ khuôn mặt Hà Tuệ rạng rỡ vô cùng:

 

“Lê Bảo đúng là rạng danh chị em phụ nữ chúng quá."

 

Khương Quốc Thắng liền :

 

“Xem em kìa, vui đến mức đó cơ ."

 

“Em đương nhiên là vui .

 

Một đồng chí nữ giỏi giang như Lê Bảo chính là em chồng của em, trong lòng em sướng rơn đây .

 

Hơn nữa, , ở khu tập thể của , mấy bà mấy chị đều ghen tị với em vì một cô em chồng như thế đấy."

 

Mỗi nhận bưu phẩm mà cô em chồng Khương Lê gửi cho gia đình hai, bất kể ai ở khu tập thể thấy chuyện, sự ngưỡng mộ trong mắt họ đều giấu , ít còn những lời mỉa mai chua chát mặt chị.

 

thì chứ?

 

Ai bảo họ một cô em chồng hào phóng và bản lĩnh như ?!...

 

Trong phòng vợ chồng Khương ba ở.

 

“Lê Bảo việc hào sảng, tiền kiếm chỉ nhiều hơn thôi.

 

Đợi chúng ăn lớn mạnh hơn, cũng trích một ít tiền giúp đỡ những khó khăn."

 

Nghe chị dâu ba , Khương ba đáp:

 

“Được."

 

Căn phòng vợ chồng Khương bốn ở ngay sát vách phòng vợ chồng Khương ba.

 

“Anh bảo cái đầu của Lê Bảo nó cấu tạo kiểu gì mà thông minh đến mức ai bì nổi thế nhỉ?

 

Ở nước ngoài học kiếm tiền, mà chỉ trong mấy năm ngắn ngủi kiếm bộn tiền, mà còn nghĩ đến chuyện bỏ tiền sửa đường, xây trường cho quê .

 

Chuyện mà truyền về quê, nhà họ Khương chắc chắn nổi tiếng khắp vùng cho xem!"

 

Ngay lời của vợ Khương bốn, :

 

“Nhà nổi tiếng khắp vùng từ năm Lê Bảo, út và Dương Dương đậu đại học ."

 

“Cũng đúng, nhưng chút giống."

 

“Có gì mà giống chứ?"

 

Khương bốn khó hiểu vợ.

 

“Lần Lê Bảo bỏ tiền túi , mà việc đại thiện, bà con làng xóm đều nhờ."

 

Lời của vợ Khương bốn khiến nhận một cái lườm:

 

“Câu của em lọt tai chút nào.

 

Cái gì mà bà con làng xóm đều nhờ?

 

Lê Bảo bỏ tiền sửa đường và xây trường là đang lo cho tương lai lâu dài của bà con đấy.

 

Dùng nguyên văn lời của Lê Bảo thì chính là giàu thì sửa đường , và khổ mấy cũng để con trẻ khổ, nghèo mấy cũng để giáo d.ụ.c chịu thiệt.

 

Tóm , mục đích của em gái đơn giản, chính là bà con ai nấy đều cuộc sống hơn, trẻ con trong thôn học trong những lớp học rộng rãi sáng sủa, dột nát gió lùa."

 

Ngừng một chút, Khương bốn cảm thán:

 

“Nói thật, cực kỳ khâm phục Lê Bảo, tầm vóc của con bé lớn thật đấy!"

 

“Thế định học tập Lê Bảo ?"

 

Vợ Khương bốn hỏi.

 

“Đương nhiên là học tập , nhưng hiện tại năng lực của đủ, chỉ thể đợi trong tay nhiều tiền hơn mới học theo Lê Bảo báo đáp xã hội thôi."

 

Nghe Khương bốn , vợ bật thành tiếng:

 

“Uầy, giờ còn dùng từ ngữ văn vẻ nữa cơ đấy, còn báo đáp xã hội, học từ Lê Bảo chứ gì?"

 

“Biết còn hỏi, để cho chút sĩ diện nào ?"

 

Lườm vợ một cái, Khương bốn lật , lưng với vợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1112.html.]

 

“Đàn ông con trai gì mà da dày thịt b-éo, thế mà cũng đỏ mặt cơ đấy, ha ha..."

 

Vợ Khương bốn càng càng hăng hái hơn.

 

“Cứ , cẩn thận đến sặc đấy."

 

Khương bốn lầm bầm một câu, nhích xa vợ một chút, rõ ràng là vợ trêu cho đến mức thoải mái.

 

“Vợ chồng già cả , em chỉ trêu vài câu thôi mà, cần õng ẹo thế ?"

 

“Câm miệng , là đàn ông đại trượng phu thì õng ẹo cái gì?

 

Nói bậy bạ!"

 

Khương bốn miệng thì , nhưng lúc đang ngượng ngùng đến mức mặt nóng bừng lên....

 

“Cha và các em gì với thế?"

 

Khương Quốc An khi tắm rửa xong thì lên giường, ngay lúc nhắm mắt định giấc ngủ thì bên tai vang lên giọng của Vương Phán.

 

Khóe môi khẽ mím , đưa phản hồi.

 

Lúc phòng rõ ràng là đang nhắm mắt, giờ đột nhiên lên tiếng, mà mở miệng là “cha ", chẳng lẽ cha là cha ?

 

Lông mày khẽ nhíu , trong lòng Khương Quốc An chút thoải mái.

 

“Hỏi đấy, trả lời?"

 

Vương Phán trừng mắt, chọc chọc vai Khương Quốc An:

 

“Cha cũng thật là, rõ ràng một nhà, mà chỉ gọi em các phòng chuyện, chẳng lẽ trong mắt trong lòng họ, con dâu là một thành viên trong cái nhà ?"

 

Khương Quốc An đang lưng với Vương Phán, , giọng điệu nhàn nhạt, cảm xúc gì:

 

“Cha là cha em ?"

 

“..."

 

Vương Phán thần sắc tự nhiên:

 

“Em ý đó, em chỉ là quen miệng thôi..."

 

“Quen miệng?

 

Vậy tại quen như thế?

 

Trước mặt em, khi nhắc đến nhạc phụ nhạc mẫu, đều gọi là ba , bao giờ ba em ba em thế thế nọ ?"

 

Ngồi dậy, Khương Quốc An tựa lưng đầu giường, chằm chằm Vương Phán:

 

“Hay là, đến giờ em vẫn thực sự hòa nhập cái gia đình ?"

 

Bị Khương Quốc An chớp mắt, ánh mắt Vương Phán khỏi chút né tránh.

 

“Vợ chồng là một thể, tôn trọng ông bà ngoại của Đa Đa, nhưng em tôn trọng cha ?"

 

Đa Đa là tên ở nhà của con trai Khương Quốc An và Vương Phán.

 

“...

 

Anh cãi với em đúng ?"

 

Biết đuối lý, nhưng Vương Phán cúi đầu Khương Quốc An, lập tức tính khí tiểu thư nổi lên, trừng mắt Khương Quốc An :

 

“Em chỉ buột miệng gọi như thôi, cần vì chuyện nhỏ nhặt mà nổi cáu với em ?"

 

Khương Quốc An nhận cái tội danh :

 

“Anh đang chuyện t.ử tế với em."

 

Anh hạng nóng nảy, đương nhiên sẽ tự dưng nổi giận với ai, huống hồ tự nhận khá nhẫn nhịn, chỉ cần chuyện gì chạm đến điểm mấu chốt của thì đều để bụng.

 

“Anh là đang chuyện t.ử tế với em ?

 

Em chẳng qua chỉ một câu cha , liền túm lấy chuyện đó để gây sự với em.

 

Khương Quốc An, chán ghét em , tiếp tục sống với em nữa ?"

 

 

Loading...