Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:01:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

với thái độ của đàn ông, Khương Lê rút lời hứa của .”

 

Ngồi tựa chiếc ghế mây bập bênh, Khương Lê lườm về phía thư phòng của Lạc Yến Thanh một cái, đó sang ba đứa nhỏ đang quanh chiếc bàn ăn nhỏ, tô màu theo sách vẽ, tiếp đó, cô thu hồi tầm mắt, khép đôi mắt hồ ly , chiếc ghế mây chậm rãi đung đưa.

 

tâm trạng lúc thật sự cho lắm.

 

Cô dở , đúng , cô chính là dở , giận ai đó cáu bẩn, giận ai đó tính tình biệt nhượng, chịu chuyện hẳn hoi với cô, nên dùng ánh mắt như cô.

 

Mà cô đang phiền , cô chỉ là lòng giúp sắp xếp mấy cuốn sách, cần thiết trưng bộ mặt thối?

 

Có cần thiết quát mắng cô?

 

Điều trong cuộc đời cô, bất kể là ở thế giới cũ thế giới , đều từng xảy .

 

Chương 168 Lạc Yến Thanh mờ mịt

 

Nghĩ đến đây, Khương Lê kiêu ngạo hừ một tiếng trong lòng, khơi mào , thì đừng trách cô dùng cách của để đáp trả nhé!

 

Lạc Yến Thanh mờ mịt!

 

Không cơm tối của , tối nay cơm của , tại chứ?

 

Khổ nỗi Khương Lê chào mời ba đứa nhỏ dùng xong bữa tối, đến một ánh mắt cũng lười bố thí cho ai đó, cô với ba đứa nhỏ:

 

“Ra sân dạo tiêu cơm nào."

 

“Dạ."

 

Cặp song sinh giọng sữa đáp lời.

 

Tiểu Minh Duệ gật đầu.

 

Đợi đến khi Khương Lê bếp rửa bát đũa, Tiểu Minh Vi ngẩng đầu Lạc Yến Thanh:

 

“Ba ơi ba ơi, ba giận ạ?"

 

Lạc Yến Thanh mím c.h.ặ.t môi mỏng, trả lời cô bé.

 

Tiểu Minh Hàm trợn tròn đôi mắt to:

 

“Ba ơi, để phần cơm cho ba, chắc chắn là ba sai chuyện gì đó, nhưng ba ơi tại ba sai chuyện ạ?"

 

Tiểu Minh Vi:

 

“Ba ơi, vất vả lắm ạ, ba sai chuyện là bé ngoan nhé!"

 

Tiểu Minh Hàm:

 

“Mẹ thích nhất là bé ngoan ạ, ba ơi, ba ngoan, Hàm Hàm sẽ cùng thèm đoái hoài đến ba nhé!"

 

Giọng sữa dứt, cục bột nhỏ Minh Hàm sải đôi chân ngắn mất.

 

“Xin ba, Vi Vi cũng thể chuyện với ba nữa ạ."

 

Tiếp Tiểu Minh Hàm, Tiểu Minh Vi cũng rời .

 

“..."

 

Khóe môi Tiểu Minh Duệ khẽ động đậy, nhưng cuối cùng gì, bước theo em trai em gái khỏi phòng khách.

 

Trong bếp.

 

Khương Lê rửa xong bát đũa, dọn dẹp nhà bếp ngăn nắp, đó giống như từng chuyện gì xảy , cô cùng ba đứa nhỏ dạo trong sân.

 

Khoảng hai ba ngày nay, những hàng xóm vốn dĩ mỗi tối đều đến xem tivi, vì lý do gì mà đều chạy sang nhà họ Văn sát vách xem.

 

Vì thế, cho dù lúc trời dần tối, cũng thấy một hàng xóm nào đến cửa.

 

“Mẹ ơi, tại đến nhà xem tivi nữa ạ?"

 

Ba đứa nhỏ xếp hàng theo thứ tự lớn nhỏ dạo, Khương Lê lưng Tiểu Minh Vi, bỗng nhiên, Tiểu Minh Vi đầu hỏi Khương Lê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-109.html.]

 

“Mẹ ."

 

Khương Lê lắc đầu.

 

lừa dối lũ trẻ, rằng thể gia đình , chính xác hơn là đang cô, khiến đều chạy sang nhà hàng xóm, tiếp tục đến nhà ...

 

Có lẽ đây chỉ là suy đoán của cô, nhưng dựa mô tả về phẩm hạnh của nữ chính trong nguyên tác tiểu thuyết, cô lý do để tin rằng, tám phần là nữ chính dùng những thủ đoạn đắn lưng.

 

Thật như cũng , cô vốn thích quá ồn ào, ai đến xem nhờ tivi, đúng ý cô.

 

Còn ai đó sẽ nghĩ thế nào, Khương Lê quan tâm, cũng quan tâm.

 

Sau khi dạo tiêu cơm, Khương Lê bảo ba đứa nhỏ tắm rửa sạch sẽ từng đứa một, bản cô cũng tắm một cái, cả sảng khoái, với ba đứa nhỏ:

 

“Được , về phòng thôi, kể chuyện cho các con ."

 

Bốn con qua ai đó, ai một lời.

 

Lạc Yến Thanh đưa tay kiểu Nhĩ Khang , gọi Khương Lê, nhưng cảm thấy bóng lưng thanh mảnh thướt tha đó toát lên vẻ thanh lãnh, điều khiến mãi mở lời .

 

Đợi khi định thần , bóng lưng thướt tha thanh mảnh biến mất mắt.

 

Mím môi, Lạc Yến Thanh thần sắc thất vọng, thở dài một tiếng, về phía nhà bếp.

 

Anh tìm chút gì đó để ăn cho .

 

Nào ngờ, đồ ăn sẵn thì , chỉ thể tự tay.

 

Nếu , tối nay chờ đợi chắc chắn là cái bụng đói.

 

Đứng trong bếp một hồi lâu, Lạc Yến Thanh mím c.h.ặ.t khóe môi, trưng khuôn mặt thanh lãnh đạm mạc đó, tự nấu cho một bát mì sợi.

 

Hai ba cọng rau xanh, cắt ít hành lá, nêm nếm gia vị, trơ trọi trong bếp giải quyết xong bữa tối qua loa .

 

“Mẹ ơi, và ba cãi ạ?"

 

Chương 169 Đàn ông, chịu đựng !

 

Kể chuyện xong, khi ngủ, Tiểu Minh Vi Khương Lê, đôi mắt linh hoạt đầy vẻ nghi hoặc.

 

Cục bột nhỏ Minh Hàm:

 

“Mẹ ơi, ba gì khiến vui thế ạ?"

 

“Không , vui, cũng cãi với ba, ngoan, nhắm mắt ngủ con, ở đây các con giấc ngủ."

 

Khương Lê ôn tồn , khẽ hát bài “Côn Trùng Bay".

 

“Mẹ ơi... quá, Vi Vi thích ...

 

Côn trùng bay bay..."

 

Tiểu Minh Vi nhắm mắt , lâu , trong miệng phát giọng sữa mềm mại ngọt ngào đứt quãng đầy vẻ buồn ngủ.

 

“...

 

Côn trùng bay bay..."

 

Đây là tiếng phát từ cục bột nhỏ Minh Hàm.

 

Khương Lê mỉm , dậy, bật đèn bàn, xoay đến cửa phòng, thuận tay giật dây đèn, từ từ khép cửa phòng ,

 

Tuy nhiên, cô trực tiếp về phòng ngủ chính, mà ngoài cửa phòng ba đứa nhỏ một lát, lúc mới bước .

 

“Khương...

 

Khương Lê, cô định gì thế?"

 

Lạc Yến Thanh tựa đầu giường mượn ánh đèn bàn sách, khi thấy tiếng bước chân quen thuộc truyền tai, dây cung căng thẳng trong lòng nhịn mà nới lỏng một chút, nào ngờ, thấy gì?

 

Người vợ trẻ của bước phòng, một lời, ôm lấy gối và khăn lông mỏng của cô liền rời .

 

Loading...